“Tiết gia mà anh hôm nay đến rất có vấn đề, Văn Diễn đã nói rõ ràng với em, em trai sinh đôi của cậu ta, là được Tiết gia nhặt về, âm thầm nuôi nấng huấn luyện, để thay nhà anh ta làm việc, vốn là muốn bắt cóc Văn Diễn, nhưng xã hội mới đã không còn giống như trước giải phóng, việc bọn họ huấn luyện thai song sinh, càng ngày càng khó giấu kín.”

“Em trai của Văn Diễn cùng với anh trai của Tiết Kim Vân, là một đôi thai song sinh cuối cùng bị huấn luyện, Văn Diễn bởi vì được nhà người tốt nhận nuôi, Tiết gia tạm thời không đi tìm cậu ta.”

“Văn Diễn nói với em, em trai cậu ta và Tiết gia đã làm giao dịch, giúp bọn họ làm một việc cuối cùng, Tiết gia sẽ trả lại tự do cho cậu ta, em trai Văn Diễn rất vui vẻ, đã gọi điện thoại cho Văn Diễn, hẹn cậu ta ở Bắc Kinh, sau khi chuẩn bị cùng Tiết gia chặt đứt quan hệ, sẽ cùng anh trai tương nhận.”

“Nhưng nhiệm vụ đã xảy ra sự cố, Văn Diễn đã làm người khác bị thương, bắt được khẳng định phải ngồi tù, Tiết gia không dám để em trai Văn Diễn bị công an bắt, liền bắt Văn Diễn lên thuyền, buộc em trai tự mình giết anh trai, sau đó dùng thân phận của anh trai tẩy trắng, thay thế anh trai ra ánh sáng tiếp tục cuộc sống.”

Trên biển lớn hôm đó một chút ánh sáng cũng không có, mây đen che trời, không có ánh trăng cũng không có sao, vừa lạnh vừa tối.

Người Tiết gia dùng đao ép em trai Văn Diễn phải lựa chọn, giết anh trai thay thế anh trai, hoặc là anh trai giết em trai rồi trở lại cuộc sống trước kia, bên cạnh còn có người cầm máy quay phim, ở dưới ánh đèn pin mờ nhạt quay chụp. “Mặc kệ hai người bọn họ lựa chọn như thế nào, bị chụp được cảnh giết người, chứng cứ phạm tội này bắt chẹt ở trong tay Tiết gia, chính là nhược điểm cả một đời, không có đường rút lui có thể chọn.

Hai người đều không muốn động thủ, cuối cùng người Tiết gia không kiên nhẫn nữa, dự định ném hết bọn họ vào biển rộng, hai người đều bị vứt bỏ.

Văn Diễn nói với Tô Anh: “Khi đó tôi thật sự cho rằng mình chết chắc rồi, tôi lúc ấy nghĩ, đã chiếm thân thể anh trai của người ta, còn phải giết em trai cậu ấy, con mẹ nó sao tôi có thể xứng với cơ hội trùng sinh mà ông trời ban cho, cho dù miễn cưỡng sống tạm, cũng sẽ không có kết cục tốt.”

Lúc này em trai của Văn Diễn cầm lấy dao, Văn Diễn trong lòng mặc dù tiếc nuối, nhưng cũng thở phào, cảm thấy vì để sinh tồn điều này cũng không gì đáng trách, thậm chí hoài nghi ông trời để anh ta xuyên vào thân thể của người anh trai, chính là không muốn để người em trai tự tay giết anh trai mình.

Nhưng lúc này em trai ném con dao đi, nói với người Tiết gia: "Vẫn là để tôi chết đi, trên người tôi nếu có vết thương, chính là giết người, các ngươi để tôi chết đuối, sau đó đem thi thể ném tới chỗ nước cạn, để anh trai tôi tới nhận thi thể, như vậy vụ án giết người có thể kết án, mới có thể anh trai ra khỏi diện tình nghi, tiếp tục làm việc vì các người, đề nghị của tôi đã là phương án tối ưu nhất.”

Văn Diễn còn chưa hồi phục tinh thần lại, em trai đã xoay người nhảy vào biển rộng, trên người cậu ta được cột lấy dây thừng, còn ở trong tay người Tiết gia.

Văn Diễn nhào qua đó kêu to: "Cứu nó, các ngươi đám súc sinh này, kéo người lên mau, tôi chết, để em trai tôi sống tiếp!”

Người Tiết gia một chân đá văng Văn Diễn: "Lải nha lải nhải, cậu ta thay cậu sống tiếp, phải ngụy trang rất phiền phức, nếu cậu thật sự không muốn sống nữa, thì đi theo em trai cậu nhảy xuống là xong, không muốn chết thì câm miệng.”

Văn Diễn hồng con mắt nói với Tô Anh: “Trong lòng tôi lúc ấy rất loạn, người của thế giới này sao lại ngốc như vậy, tự mình sống tiếp không tốt sao, tại sao lại lựa chọn nhường c

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play