Tạ Thanh Phong hiển nhiên không ngờ rằng ông chủ Doãn không nói một lời nào
đã trực tiếp tặng một tòa nhà, nhưng nghĩ đến ông chủ Doãn đúng là không thiếu
tiền, mà Doãn Kim Huy suýt chút nữa đã tự hố chết chính mình, nên họ cảm thấy
việc dựa vào con trai mình kế thừa gia nghiệp sau này là không trông mông gì
rồi.
Chi bằng là làm điều gì đó có ý nghĩa, tích lũy nhiều công đức hơn cho con
cháu.
Ông chủ Doãn đúng là nghĩ như vậy, ông ta và vợ trước kia vất vả kiếm nhiều
tiền như vậy cũng đều là vì cho con trai mình, muốn cho nó một cuộc sống tốt,
nhưng kết quả thằng ngốc này lại ngu ngốc đến mức vì loại người như Tạ Duy Hoan
mà đặt cả tính mạng của mình vào.
Trải qua tình huống tồi tệ như vậy, ông ta cũng coi như là đã sáng mắt, cho
dù sau này ông ta có để lại cho con trai mình một núi vàng núi bạc, nếu đối
phương không thay đổi tính tình, thì e rằng sau này có thể miệng ăn núi lở, hơn
nữa, còn có khả năng không những không bảo vệ được những gia nghiệp này mà còn
bị người khác dòm ngó, không chừng một ngày nào đó sẽ vì những đồng tiền này mà
mất mạng.
Một khi đã như vậy…… thì còn giữ lại cho anh ta làm gì nữa? Không bằng trực
tiếp lấy tiền đổi cho anh ta một cái nghề tốt, để sau này thằng cháu này sẽ tự
dựa vào bản thân mình vậy.
Doãn Kim Huy đang nằm trong bệnh viện vì hai trăm vạn đó mà mặt ủ mày ê,
đột nhiên hắt hơi, trở mình, lại thở ngắn than dài lần nữa: Ai lại mắng mình
nữa vậy? Hu hu, mình thảm quá mà, nếu đến tiệm trà sữa làm công, thì bao giờ
mới trả nổi hai trăm vạn đây?
Kết quả khi tỉnh dậy, anh ta nhìn thấy rất nhiều tin nhắn trên điện thoại,
dặn dò khi chuyển sang chuyên ngành khác đừng quên bạn học, tuy chỉ thân thiết
vài ngày nhưng dù sao cũng là duyên phận.
Doãn Kim Huy: ??? Cái gì mà chuyển sang chuyên ngành khác?
Chờ vài phút sau, khi biết được tin tức từ những tin nhắn mà các bạn học và
bạn bè gửi tới, cả người Doãn Kim Huy đều không được khỏe.
Trong thời gian anh ta nằm viện, cha của anh ta, người cha ruột thịt của
anh ta đã làm ba việc lớn: Thứ nhất, giúp anh ta chuyển ngành học; thứ hai,
quyên góp một tòa nhà; thứ ba, giúp anh ta từ ngoại túc chuyển sang nội trú.
Doãn Kim Huy hai tay run rẩy, bấm số của ông cha già của mình, khi người
bên kia kết nối, sắc mặt anh ta tái mét: "Cha, con có còn là con ruột của
cha không? Cha đổi ngành cho con thì cứ đổi đi, dù sao thì con cũng không thích
ngành đó, nhưng tốt xấu gì cũng phải nói với con một tiếng chứ? Huống chi, đang
êm đẹp sao tự nhiên cha lại cho con nội trú? Bây giờ ký túc xá còn chỗ ở sao?
Con biết sai rồi, tại sao ngay cả quyền lựa chọn ở nhà con cũng không có
vậy?"
Ông chủ Doãn ở bên kia vẫn mỉm cười lắng nghe, đợi Doãn Kim Huy nói xong:
"Ồ? Quyền lựa chọn? Quyền lựa chọn của con là dừng bút(ngu ngốc) giúp người
ta tiếp tục cuộc sống, suýt nữa thì mất mạng? Cha mẹ còn nhận đứa con ngu xuẩn
như con, đã là tổ tiên thắp hương cao (loại nhang quý giá), bởi vì cha mẹ sợ
khi xuống suối vàng không còn mặt mũi nào nhìn thấy tổ tiên nữa đấy."
Doãn Kim Huy nghĩ đến việc mình đã làm những chuyện ngu xuẩn đó, cảm thấy
có chút xấu hổ, sờ sờ mũi, thiếu tự tin nói: “Cha, con thật sự biết lỗi rồi,
lần này con nhất định sẽ thay đổi triệt để, con định tận lực làm việc để trả
nợ. Cha chuyển cho con sang ngành gì vậy? Hệ tài chính à? Đây là một ngành rất
tốt." Có thể tha hồ tung hoành, nhiều phú nhị đại trong vòng của họ đều là
chuyên ngành này, hoặc là quản trị kinh doanh, tên rất hoành tráng, nghe nói nó
còn dễ dàng làm quen.
Mà quan trọng nhất chính là đối tác chuyên nghiệp, dựa vào việc làm công
trong 4 năm chắc chắn sẽ không kiếm được bốn trăm vạn, nhưng chờ sau khi tốt
nghiệp, anh ta sẽ có thể trực tiếp tiếp quản công ty gia đình, đến lúc đó vừa
chuyển tay là có thể trả đủ nợ rồi.
Bàn tính nhỏ này của anh ta tính đến bùm bùm, cảm thấy bốn năm này của mình
nói không chừng còn có thể lén lười biếng một chút.
Nhưng ông chủ Doãn làm sao không biết thằng cháu này đang nghĩ gì chứ,
giọng điệu càng thêm hưng phấn: "Con còn muốn đi chơi với những người đó
sao? Công ty ở nhà không trông cậy vào con đâu, cha của con đây còn trẻ mà, cha
đã nghĩ tới, với chỉ số thông minh của con, sợ là sau này cũng sẽ bị người ta
lừa. Không chừng chút gia nghiệp của cha sẽ bị con làm cho bại hết, cho nên sau
này con phải học hành thật tốt dựa vào đôi tay mà kiếm ăn nhé."
Doãn Kim Huy rùng mình một cái, có linh cảm xấu: "Cha, cha sẽ
không..." Hố con trai chứ?
Ông chủ Doãn: “Cha vốn không biết nên chuyển con sang chuyên ngành nào,
nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, nghe nói khoa Trung Y có nhiều khóa học nhất, nếu
con không chăm chỉ học tập thì không dễ tốt nghiệp đâu. Tình cờ là Tạ đại sư
vừa nhập học đã đăng ký ngoại túc, chỗ ở trong ký túc xá của cậu ấy đang trống,
con có thể vào đó ở. Cha đã nạp tiền vào thẻ sinh viên của con, từ giờ trở đi,
con ăn uống ở đều sẽ quẹt thẻ sinh viên, mấy thứ thông thường cũng có thể mua
trong siêu thị của trường. Ngoài thứ này ra, con phải tự túc đi làm hết
đấy."
Doãn Kim Huy chỉ cảm thấy sét đánh giữa trời quang: Đây đúng là một người
cha thực sự!
Ông chủ Doãn không chút lưu tình cúp điện thoại, cười với Tạ Thanh Phong và
Cảnh Tỳ đang đứng cách đó không xa: “Để đại sư chê cười rồi, thằng nhóc thối
này sau này nhất định phải cho nó nếm trải đắng cay nhân sinh mới được, nó mới
biết trước đây nó đã làm những điều ngu ngốc như thế nào. Tôi chỉ hy vọng một
chuyến này có thể khiến nó thay đổi tính tình, cũng cảm ơn đại sư đã nhường lại
vị trí trong ký túc xá, sau này cậu sẽ là chủ nợ của nó, cứ việc sai bảo nó,
không cần ngần ngại gì về tôi."
Tạ Thanh Phong lắc đầu: "Ông chủ Doãn khách sáo rồi, chỗ đó vốn dĩ tôi
cũng không ở, huống chi, ông chủ Doãn thay tôi cho một tòa nhà, thật ra thì tôi
đã chiếm lời rồi."
Ông chủ Doãn gãi gãi đầu: "Đại sư không trách tôi tiền trảm hậu tấu là
được."
Tạ Thanh Phong tự nhiên không sao cả, huống chi, ông chủ Doãn đánh bậy đánh
bạ vô tình giúp cậu thoát khỏi kẻ phiền phức, vì vậy cậu quyết định sau này sẽ
giúp ông ta dòm ngó Doãn Kim Huy nhiều hơn một chút.
Ông chủ Doãn còn phải đi nói chuyện với hiệu trưởng, ông ta biết đại sư
không thích loại xả giao này, nên vội vàng rời đi.
Mà khi Tạ Thanh Phong và Cảnh Tỳ cũng rời khỏi trường học, cách đó không xa
đám người của Tuyên Bỉnh Kiêm cũng vẫn còn chưa rời đi, đặc biệt là Tuyên Bỉnh
Kiêm vẫn luôn nghẹn một hơi, chỉ thiếu chút nữa là không nghẹn chết bản thân mà
thôi. Gã ta chẳng thể ngờ, gã ta muốn nhân cơ hội này để làm mất mặt Tạ Thanh
Phong, nhưng kết quả chính gã ta mới là người mất mặt, còn vứt cái mặt hoàn
toàn triệt để.
Đặc biệt, là trước đó gã ta cố tình nói rằng gã ta chưa bao giờ nghe nhà họ
Ô nhắc đến người bà con Tạ Thanh Phong này, hơn nữa còn nói người ta có thể là
cố ý trèo cao, ý trong ngoài lời nói điều có nghĩa là bà con nghèo, dù sao, gã
ta cũng nghe nói, cha mẹ nuôi của Tạ Thanh Phong, ngoại trừ bế nhầm con ra thì
cũng chỉ là bán đồ ăn vặt mà thôi.
Kết quả thì sao? Quay người lại, thì đã có người lấy danh nghĩa Tạ Thanh
Phong tặng một tòa nhà, không cần nghĩ tới cũng có thể đoán được lần diễn đàn
tiếp theo sẽ đẩy đối phương lên một tầm cao không gì sánh được, mà gã ta tất
nhiên sẽ trở thành trò cười cho mọi người.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.