Đầu óc Doãn Kim Huy lúc này đều là má nó má nó, liều mạng chạy về phía trước, thậm chí anh ta còn có thể cảm nhận được cảm giác nóng rát từ phía sau truyền đến, cũng không dám quay đầu nhìn lại, sợ cảnh tượng nhìn thấy sẽ khiến anh ta bủn rủn chân tay.

Bây giờ anh ta đều toàn dựa vào một hơi thở chống đỡ, anh ta cảm thấy mình chưa bao giờ chạy nhanh như vậy trong đời.

Doãn Kim Huy không ngờ người anh ta xem là anh em tốt cả đời vậy mà muốn giết anh ta, cái gì mà chỉ muốn giúp gã ta khỏi bệnh, mẹ nó chính là muốn mạng sống của anh ta thay thế cho gã thì có?

Hu hu hu anh ta sai rồi, anh ta thật sự đúng là ngu xuẩn, hóa ra lời cha anh ta nói đều là sự thật, Tạ Duy Hoan từ đầu đến cuối đều lừa anh ta, sợ rằng lúc trước những gì cha anh ta nói cũng đều là thật, lá bùa đó vốn không phải để trừ tà ma gì cả, mà chính là bùa ẩn giấu, chính là muốn vật gia truyền của gia đình anh ta mà thôi.

Doãn Kim Huy vừa chạy vừa lấy mu bàn tay quệt đi những giọt nước mắt vô dụng, hu hu hu anh ta sẵn sàng nguyện ý giúp bạn không tiếc cả mạng sống, nhưng người anh em tốt mà anh ta dùng mạng để bảo vệ lại muốn anh ta chết, anh ta đã trêu ai chọc ai chứ?

Nếu anh ta chết cha anh ta sẽ buồn biết bao, nhưng nghĩ đến anh ta ngu xuẩn như vậy, cho dù anh ta tồn tại cũng là trở ngại, anh ta sai rồi, cũng may đêm nay anh ta kịp thời gọi điện thoại, không có chần chờ, nếu không bây giờ có lẽ đã bị thiêu thành tro bụi.

Doãn Kim Huy cũng không thể nhìn thấy rõ con đường trong hang động trước mặt là con đường nào, chỉ liều mạng chạy về phía trước, anh ta không biết mình đã chạy bao nhiêu lâu, phía trước càng ngày càng tối, hầu như không thể nhìn thấy đường đi, thất tha thất thểu không biết qua bao lâu, đột nhiên trước mắt sáng ngời, cuối cùng anh ta đã lao đến cửa hang động, nhưng vẫn luôn chạy tránh xa cửa hang động, mới dừng lại, cảm thấy như thể mình cuối cùng cũng đã sống lại.

Quỳ rạp trên mặt đất thở hổn hển, nước mắt trên mặt dính đầy bùn đất, điện thoại di động không biết khi nào vẫn không ngừng vang lên, vừa rồi điên cuồng chạy anh ta cũng không nghe thấy, hiện tại cũng đã không nghe thấy động tĩnh phía sau, anh ta thở hổn hển hồi lâu, sau đó mới chậm rãi lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy là cha của mình, vừa kết nối điện thoại thì liền kêu to: "Cha —— suýt nữa con đã chết rồi! Hu hu hu, từ nay về sau con nhất định sẽ nghe lời, sau này cha mẹ nói gì con cũng nghe, hu hu hu làm con sợ muốn chết! Quá đáng sợ!"

Anh ta đúng thật là ngu ngốc, đến mức độ này, vậy mà trước đó anh ta còn tin tưởng Tạ Duy Hoan, suýt chút nữa đã chết trong tay gã ta rồi!

Vùng rừng núi hoang vắng này đã bị đốt thành tro, nếu hang động lại bị cho nổ tung lần nữa, vậy thực sự sẽ không còn xương cốt.

Đặc biệt là

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play