Cảnh Tỳ cúi đầu
nhìn ngọc hổ, là hoàn toàn tự nhiên xuất hiện, chính mắt anh nhìn thấy nó đột
nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay mình.
Hiện tại trong
phòng chỉ có một mình anh, anh muốn xem thử thân thể của mình có vấn đề gì
không khi xuyên qua thế giới khác, vừa cúi đầu liền nhận thấy có điểm khác
thường, khi cúi đầu sâu hơn thì xuất hiện một màn này.
Trước đây anh chưa
bao giờ nhìn thấy con hổ ngọc này.
Tất cả mọi thứ
trong tiểu kim khố anh đều ghi nhớ, vậy thì thứ này từ đâu đến?
Cảnh Tỳ lập tức nhớ
tới chiếc ngọc ban chỉ bốn năm trước không hiểu tại sao đã xuất hiện bên cạnh
chiếc ngọc ban chỉ, cũng là đột nhiên xuất hiện.
Nhận ra điều gì đó,
trái tim của Cảnh Tỳ đập dữ dội.
Gần như khi vừa
nghĩ tới tiểu kim khố, đột nhiên thân hình nhoáng lên, ngay sau đó cảnh tượng
trước mắt liền thay đổi, khi anh nhìn kỹ lại, lọt vào tầm mắt nhìn thấy là tiểu
kim khố quen thuộc, trong lòng Cảnh Tỳ trầm xuống.
Anh nhìn xung
quanh, hết thảy đều giống như anh nhìn thấy trước khi lên đường, ngoại trừ anh
là người duy nhất trong tiểu kim khố, sợ trước kia xuyên qua dị giới chỉ là một
giấc mộng, Cảnh Tỳ sải bước đi tới, đột nhiên mở ra cửa của tiểu kim khố.
Đập vào mắt anh là
một màn sương trắng, tay của anh đi vào, nhưng lại không thấy năm ngón tay,
hiển nhiên không phải anh lại thất bại trở về Đại Cảnh Triều, mà là... Tiểu kim
khố này phải chăng đã cùng anh tới dị giới?
Cảnh Tỳ híp mắt,
trở lại cái kệ nơi chiếc ngọc ban chỉ lần đầu tiên xuất hiện ở tiểu kim khố,
như vậy suy đoán trước đó của anh về việc Quốc sư cũng mang theo tiểu kim khố
đến dị giới có lẽ đã thành sự thật.
Có phải cũng giống
như anh bây giờ hay không?
Anh nhìn con hổ
ngọc trong lòng bàn tay, có một suy đoán táo bạo, chẳng lẽ con hổ ngọc này là
của Quốc sư, anh đặt ở trên kệ, giống như ngọc ban chỉ bốn năm trước, chỉ là
hiện giờ anh tới dị thế, tiểu kim khố cùng anh hòa hợp nhất thể, cho nên mới từ
trong hư không xuất hiện ở trong tay anh?
Cảnh Tỳ đặt hổ ngọc
trở lại kệ như để chứng minh điều đó.
Lẳng lặng chờ đợi.
Ở một bên khác, Tạ
Thanh Phong cau mày khi nhìn con hổ ngọc có linh lực khá nhiều mà cậu vất vả
lắm mới có được cuối cùng đã biến mất.
Cậu không thể tin
nhìn chung quanh, quả nhiên không phải là cậu đặt nhầm chỗ.
Toàn bộ tiểu kim
khố quả thực không có con hổ ngọc nào tồn tại.
Ngoại trừ sự biến
mất của hổ ngọc, tiểu kim khố cũng không có gì bất thường, hiển nhiên, chứng
hồi hộp của cậu xuất hiện trước đó hẳn là do nguyên nhân khác.
Nhưng tại sao hổ
ngọc đang yên đang lành đột nhiên biến mất không thấy tâm hơi?
Bị bug?
Ngay lúc Tạ Thanh
Phong trở lại cái kệ trước đó, không ngờ rằng ngay sau đó, hổ ngọc đã đột nhiên
lại xuất hiện trước mặt cậu từ hư không.
Tạ Thanh Phong: ...
Cậu cầm ngọc hổ
lên, cẩn thận cảm thụ linh lực trên đó, cũng không có gì khác biệt, nhưng vừa
rồi là chuyện gì xảy ra?
Cậu suy nghĩ một
chút, đem ngọc hổ đặt xuống, ngay sau đó, ngọc hổ lại biến mất.
Ở phía bên kia, khi
Cảnh Tỳ đặt hổ ngọc trở lại, thì nó đã biến mất.
Nhưng lại nhanh
chóng xuất hiện trở lại, như thể ai đó đã cầm nó lên, rồi thử đặt nó trở lại.
Anh không khỏi lập
tức giơ tay cầm hổ ngọc lên, đôi mắt phượng đen nhánh sáng trưng nhìn chằm chằm
cái kệ trống rỗng, thậm chí còn muốn từ trong đó nhìn ra manh mối, suy nghĩ
không biết có thể lợi dụng cái này để biết vị trí của Quốc sư hay không.
Tiếc là, sau khi
chờ đợi một lúc, vẫn không có phản ứng.
Cảnh Tỳ lại đặt hổ
ngọc trở lại, chỉ là lần này... Hổ ngọc sau khi đã biến mất thì không xuất hiện
trở lại nữa.
Bên kia, Tạ Thanh
Phong nhìn con hổ ngọc đã biến mất và xuất hiện trở lại, cau mày cầm nó lên,
rồi lại đặt nó trở lại trên một cái kệ khác.
Sau khi đợi một lúc
không thấy biến mất, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, xem ra cái kệ đó đúng là bị
bug.
Cảnh Tỳ bên này vẫn
luôn nhìn cái kệ trống không, nhưng không biết từ lúc nào, khóe miệng lại nở
một nụ cười, nụ cười đến tận đáy mắt nhưng lại chua xót cùng cô đơn.
Anh giơ tay, chạm
vào cái kệ trống không, thậm chí có thể nghĩ đến dáng vẻ giờ phút này của người
bình thường có vẻ mặt lạnh lùng đó.
Khi còn nhỏ là một
người nói nhiều, nhưng không biết từ khi nào càng ngày càng có nề nếp giống như
lão Quốc sư.
Nhưng cũng chỉ là
bề ngoài, trên thực tế rõ ràng là một tên khó chịu, vừa mới phát hiện hổ ngọc
không thấy, cậu nhất định là không vui, cho nên... Đây là đổi vị trí sao?
Nhưng ít nhất hiện
tại có phải đã chứng minh, cho dù Quốc sư không ở cái dị thế này, nhưng cái kệ
trong tiểu kim khố anh đã hòa hợp nhất thể này, chính là liên hệ duy nhất đúng
không?
Cảnh Tỳ quay đầu
lại nhìn khắp nơi, xung quanh đều là ngọc thạch và rương vàng, thậm chí còn
muốn cầm một khối đặt lên kệ thử xem.
Cuối cùng vẫn là
tạm thời đánh mất ý niệm.
Thứ nhất, đây chỉ
là suy đoán, thứ hai, cũng sợ hù dọa đối phương.
Hiện tại anh có thể
xác định Quốc sư đã mang theo tiểu kim khố của mình, hơn nữa dựa theo hiểu biết
của mình đối với cậu, nếu biết tiểu kim khố này ngoại trừ cậu còn có người khác
có thể động vào, chỉ sợ Quốc sư s� ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).