Tạ Thanh Phong cau
mày nhìn về hướng đó, ánh mắt theo bản năng chú ý tới một bóng người cao gầy,
nhưng còn chưa kịp nhìn kỹ, thì một đám người đột nhiên như phát hiện ra cái
gì, ùa lên.
Đám đông che mất
một phần tầm nhìn, Tạ Thanh Phong không phát hiện ra điều gì bất thường, hơn
nữa cũng đang lên máy bay, cũng không muốn chặn người phía sau nên đi về phía
cửa lên máy bay.
Bên kia, Cảnh Tỳ
sau khi xác định chính là Tạ Thanh Phong mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, nhưng
vừa nhìn thoáng qua, đối phương đã nâng bước tiến lên, rất nhanh bóng dáng đã
biến mất không thấy.
Cảnh Tỳ cau mày,
định đuổi theo, nhưng lại phát hiện có rất nhiều người xung quanh đang lao về
phía mình.
Lương Thành Lỗi
không biết khi nào đã thở hồng hộc đuổi theo đến, bởi vì sốt ruột nên cũng
không ngờ rằng người trước mặt sau khi
biết được phương hướng liền trực tiếp chạy như gió giống như muốn bay vậy.
Trong một khoảnh
khắc, Lương Thành Lỗi cảm thấy đối phương thực sự giống như đang bay, sợ rằng
đối phương sẽ làm điều gì đó ngoài dự đoán bất kể tình huống nào ở đây.
Dù sao người trước
mắt này là nhân cách thứ hai của Cảnh Miên Phong, ngay cả chữ cũng không biết,
cho nên không ai có thể khẳng định anh có làm ra chuyện tày trời nào hay không.
Không chừng chỉ tùy
tiện bắt lấy một người, nói người kia chính là Quốc sư mình đang tìm, đến lúc
đó... e rằng sẽ trực tiếp lên hot search.
Điều duy nhất mà
Lương Thành Lỗi cảm thấy may mắn là khi xuống xe đã bắt anh đeo khẩu trang và
đội mũ, nếu không lúc này cho dù không phải là Cảnh Miên Phong, thì chỉ riêng
dáng người này thôi cũng đã đủ gây chấn động rồi.
Nhưng anh ta nhớ
đeo khẩu trang cho Cảnh Tỳ, còn mình vội vàng đuổi theo người nên đã làm mất
mũ, mà anh ta là quản lý, đồng thời cũng là quản lý của ảnh đế đã từng trẻ nhất
Cảnh Miên Phong.
Mặc dù Cảnh Miên
Phong tạm thời nghỉ bốn năm, nhưng trong khoảng thời gian này, để buộc anh quay
lại, công ty thỉnh thoảng sẽ tung ra một ít tin tức để thử nước, nên rất nhiều
người hâm mộ Cảnh Miên Phong đã chú ý.
Có người chú ý đến
Lương Thành Lỗi, đám người nhận ra anh ta liền kéo đến bên này, các phóng viên
đang theo dõi những người nổi tiếng khác không ngờ có thể tìm được vị đại quản
lý này, nên cũng xúm lại xung quanh.
Nhưng không dám tới
quá gần Cảnh Tỳ, bởi vì bóng dáng đối phương quá xa lạ, tóc dài đội mũ mang
khẩu trang, mặc dù anh mặc âu phục, nhưng cũng khó mà phân biệt nam hay nữ.
Trong lúc nhất thời
không xác định, nhưng nhờ vậy mà làm Cảnh Tỳ tránh được đám đông, nhanh chóng
trốn thoát đến cổng lên máy bay.
Nhưng hiển nhiên là
không có vé, tự nhiên không vào được, bị chặn lại ở đó, căn bản quên nhìn cổng
lên máy bay, sau đó cúi đầu nhìn chính mình, nghĩ đến động tác vừa rồi của Tạ
Thanh Phong lên máy bay rất quen thuộc cùng với mặt mày trẻ hơn rất nhiều, như
suy tư gì.
Khi Lương Thành Lỗi
tìm một lý do nào đó để trốn thoát và quay trở lại xe bên ngoài sân bay nhìn
thấy Cảnh Tỳ, anh ta suýt nữa đã khóc: "Anh hai à, lần sau chạy trước có
thể nói trước cho tôi một tiếng không? Ít nhất cũng phải trả lời điện thoại
chứ!"
Nói xong, nhìn vào
đôi mắt phượng thâm thúy của Cảnh Tỳ, chợt phát hiện ra điều gì, vỗ vào trán
mình: “Cậu đừng nói với tôi, ngay cả điện thoại di động là cái gì cũng không
biết nhé?”
Cảnh Tỳ im lặng
hiển nhiên là cam chịu.
Lương Thành Lỗi vẻ
mặt đưa đám: Nhân cách thứ hai không bao giờ nghỉ ngơi sao? Không phải nói nhân
cách chính và nhân cách phụ sẽ hoán đổi cho nhau sao? Chẳng lẽ còn cần một cơ
hội nào đó?
Nếu vẫn không thể
thay đổi trở lại... Vậy phải làm sao đây?
Cảnh Tỳ đến đây,
trong lòng lo lắng, c ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).