《 Tự Nguyện Mắc Câu- Calantha》
Trần Vụ trực ban ở trường học, anh vừa mới đổ cốc trà đã không còn mùi
vị đi thì cửa phòng bảo vệ bị mở ra từ bên ngoài.
Một trận gió lạnh bao trùm lấy anh.
Anh bị ôm vào trong lồng ngực tràn ngập mùi mồ hôi nóng hầm hập.
Thiếu niên chạy vội một đường, tim đập nhanh giống như sét đánh, kêu đến
đinh tai nhức óc.
Trên tay Trần Vụ còn cầm cái cốc giơ giữa không trung: “Bạn học Yến, em
sao thế…”
“Anh có phải cái đồ ngốc hay không hả?” Yến Vi Sí thở dốc, căng cơ mặt,
khớp hàm cắn chặt muốn chết, giọng nói khàn đắc cực kỳ: “Anh chính là đồ ngốc.”
Một thằng giả tạo giống y như chó lại khiến cho anh đào tất cả mọi thứ
của mình cho nó, không biết vẫn là do thiếu não hay là vì người ngốc dễ bị lừa
gạt.
Đồng phục trên người Trầm Vụ bị dính mồ hôi của Yến Vi Sí: “Bạn học Yến,
em buông anh ra trước đã.”
Khuỷu tay Yến Vi Sí cứng đờ bỗng buông lỏng, khuôn mặt nghiêm nghị
buông xuống, nhưng hơi thở vẫn như cũ gấp gáp phất qua lông tơ trên mặt Trần Vụ:
“Về sau anh đừng có ngu ngốc như vậy nữa.”
Nói xong, cậu ngồi xuống ghế bên cạnh, tính tình trẻ con mà nằm bò lên
bàn, không để cho Trần Vụ thấy được hốc mắt đã nhanh chóng đỏ bừng lên vì cậu
không kiềm chế được.
Trần Vụ ngây ngốc vài giây, để cái cốc lên trên máy lọc nước, anh nhỏ
giọng hỏi thử: “Sao tự dưng em lại chạy đến đây tìm anh nói như vậy, có phải bạn
của em lo lắng cho em gái nên đi điều tra về người bên cạnh cô ấy, tra được một
vài chuyện liên quan đến anh?”
Yến Vi Sí nằm bò trên bàn bất động.
“Có rất nhiều chuyện…Anh đều là nghĩ gì thì làm nấy…” Trần Vụ ôn tồn mà
nói: “Không muốn làm thì sẽ không làm, rất đơn giản.”
Anh hơi do dự, cuối cùng đưa tay vỗ nhẹ lưng Yến Vi Sí: “Bạn học Yến,
em đừng để những chuyện ấy trong lòng, hiện tại anh cảm thấy rất tốt.”
Lưng Yến Vi Sí bỗng cứng đờ, sau đó lại cử động một chút.
“Em có muốn uống chút nước không, anh đi lấy cho em…” Trần Vụ phát hiện
trên áo phông của cậu có mấy vết máu, anh giật mình hỏi: “Em bị thương ở đâu hả?”
Không hề hỏi vì sao lại đánh nhau với người khác, chỉ hỏi cậu bị thương
ở đâu.
Đầu Yến Vi Sí còn gục xuống bàn, cậu rút một bàn tay ra và xòe ra để ở
mép bàn.
Ngón tay và lòng bàn tay đều có mấy vết máu bầm trông rất nghiêm trọng.
Là do cầm cờ lê quá chặt nên bị bầm.
“Sao lại bị như vậy.” Trần Vụ nói: “Hòm thuốc của anh không mang đến
trường học, trước em chỉ có thể…” Anh như nhớ tới thứ gì: “Ở đây anh có chậu
xương rồng bà, em chờ anh một chút.”
Yến Vi Sí vừa nghe đến hòm thuốc thì lại lên cơn ghen, hơn nữa còn thấy
đau lòng, cậu thu tay lại để dưới đầu mình: “Đừng để ý đến.”
.
Trong phòng bảo vệ rất an tĩnh. Yến Vi Sí nằm bò một lúc, nghiêng
nghiêng đầu hơi liếc bên ngoài, Trần Vụ ngồi ở cách đó không xa đang nhổ gai
cây x� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.