Tình yêu mãnh liệt đến từ mẹ gần như có thể nhấn chìm Samuel. Cô
dường như muốn bù đắp tất cả những nụ hôn bị thiếu trong những năm qua. Mỗi nụ
hôn, là một tình yêu tràn đầy.
Hai tay cậu ở giữa không trung, bối rối luống cuống vung vài
cái, cũng không biết nên nói cái gì cho phải, lắp bắp: “Cái này... Vậy, chờ
đã... Mẹ?”
Vừa dứt lời, Idelina nâng mặt cậu, ánh mắt càng thêm dịu dàng,
yêu thương tràn đầy có thể khiến người ta chết đuối trong đó.
“Ừm, mẹ đây, con yêu.” Cảm ơn các bạn đã theo dõi và đọc truyện
tại TYT
Cô lần nữa tiến lên, sau khi hôn lên trán Samuel một cái, cũng
không buông ra, mà kè sát trán, chăm chú nhìn Samuel thật sâu, giống như muốn
đem khuôn mặt này khắc vào trong đầu, thế nào cũng nhìn không đủ.
Đúng vậy, làm sao có thể nhìn đủ đây?
Từ khi sinh ra đến nay, suốt 17 năm, cô vắng mặt trong cuộc sống
của đứa trẻ. Người mẹ nào có thể chịu đựng được điều này, tình yêu của cô không
có nơi nào để thể hiện ra, có thể nói là muốn nổ tung.
Giọng nói dịu dàng của Idelina, từng từ từng từ, chui vào lỗ
tai, xâm nhập vào trái tim cậu.
Mũi Samuel chua xót, hai mắt không khống chế được, nước mắt
không ngừng tuôn ra.
“Mẹ...”
“Mẹ...”
“Con nhớ mẹ nhiều lắm... ...”
Trong giọng nói của cậu mang theo tiếng nức nở, có quá nhiều lời
muốn nói, nhưng đến bên miệng, lại cái gì cũng nói không nên lời, chỉ biết ngốc
nghếch gọi mẹ, phảng phất trong nháy mắt, quay về lúc còn là con non ngay cả đi
cũng không biết, chịu ấm ức, chỉ muốn nhào vào trong ngực mẹ, muốn mẹ an ủi ôm
ấp.
Idelina lắng nghe những gì cậu nói, đau lòng muốn chết, một lần
rồi lại một lần, không mệt mỏi mà đáp lời cậu, nói rằng mẹ đây, mẹ đây, con
yêu. Cô ôm chặt con mình, để cậu cảm nhận được sự tồn tại của mình, cảm nhận
được tình yêu của mình dành cho cậu.
Samuel ôm cô, khóc rất lâu, một chút cũng không giống thánh tử,
đàn anh chững chạc đáng tin cậy trong trường học, mà chỉ là bảo bối trong lòng
mẹ, trẻ con, yếu ớt, còn đặc biệt thích khóc nhè.
Xavier ở một bên nhìn, đôi mắt phiếm hồng, nghiêng đầu không
muốn để cho người khác nhìn thấy, cuối cùng cũng không nhịn được, đi lên trước
ôm lấy người vợ và con trai yêu quý vào trong ngực.
Những con rồng khác nhìn, trong lòng cũng nhịn không được có
chút chua xót. Ai có thể nghĩ rằng Xavier nhìn có vẻ vô cùng nóng nảy, kết quả
là trước đó đã trải qua những chuyện như vậy. May mắn thay, kết quả cuối cùng
không tệ, Đường Đường cũng có thể có một gia đình đầy đủ, như vậy là tốt nhất
rồi. Có điều tất nhiên, họ cũng là cha mẹ của Đường Đường, điều này là không
thể nghi ngờ.
Qua thật lâu, Samuel rốt cục hơi bình tĩnh lại, tiếng khóc nhỏ
đi, cậu bất giác phát hiện mình mất mặt rồi, khóc giống như một đứa nhỏ. Rõ
ràng cậu cũng không còn nhỏ nữa.
Samuel có chút đỏ mặt, cuống quít lau nước mắt, muốn biểu hiện
ra mặt trưởng thành của một người lớn, để cho mẹ biết mình đã trưởng thành rất
tốt. Idelina liếc mắt một cái liền nhìn thấu suy nghĩ của cậu, không thèm để ý
nói: “Con yêu, ở nhân giới mười bảy tuổi là tuổi trưởng thành, nhưng ở Long tộc
mấy trăm tuổi vẫn còn là một con non, không ai nhỏ hơn con nữa đâu. Không cần
làm người lớn, con nên thoải mái làm những gì mà mình muốn, để ta và cha con
che chở cho con.”
Samuel ngẩn ra một chút, sau đó nở nụ cười, trong mắt đều là sao
sáng: “Vâng, mẹ~”
Sau đó, Idelina biến trở lại hình rồng, làm cho Samuel cũng thay
đổi theo.
Từ kích thước cơ thể mà nói, Samuel mới mười mấy tuổi quả thật
so với bọn họ còn nhỏ hơn rất nhiều, giống như một con non.
Rồng cái xinh đẹp màu xanh bạc, đem Hồng Long nho nhỏ vây lại
trong lồng ngực, ôm ôm hít hít, rõ ràng không phải là ma thú bình thường, nhưng
cũng không ngăn cản được, vươn đầu lưỡi liếm con.
Hồng Long nhỏ không hề đề phòng, bị liếm đến nheo mắt lại, ngã
về phía sau, bốn móng vuốt hướng lên trời, lại ngẩn ra.
Một lát sau, cậu khôi phục lại tinh thần, bò dậy, cũng rất thân
mật dùng mũi đụng vào Thiên Không Long, hạnh phúc gầm lên một tiếng.
Một đám Long tộc vây xem, vô cùng ngưỡng mộ, còn âm thầm nói đểu
Xavier: “Chậc, vợ ngươi hoàn toàn quên người rồi, Đường Đường cũng thân thiết
với cô ấy hơn, ngươi không còn địa vị nữa rồi.”
Xavier mỉm cười: “Nhưng ta có vợ, có con trai, các ngươi không
có.”
Một câu nói, đánh bại đối thủ trong chớp mắt.
Một đám lão long độc thân nghẹn thở, hùng hùng hổ hổ, vẫy đuôi,
cùng nhau vây đánh Xavier.
Có điều, bọn họ đều thu lại hành động, đi ra xa đánh.
Bởi vì Đường Đường ngủ rồi.
Cậu trải qua việc xuyên về quá khứ, tận mắt chứng kiến nhiều như
vậy, tâm trạng thay đổi quá lớn, thể xác và tinh thần đều đã rất mệt mỏi, hiện
tại rốt cục có thể thở phào nhẹ nhõm, bất giác liền nhắm mắt lại, ngủ say. Cậu
cuộn mình trong vòng tay ấm áp của mẹ, ngủ vô cùng an tâm.
Không ai có thể làm phiền.
Samuel ở lại trong núi rồng mấy ngày, gần như vẫn luôn dính lấy
cha mẹ. Không ai đề cập đến việc cậu nên trở lại trường học. Xavier làm chủ xin
nghỉ phép cho cậu.
Như vậy xa cách như vậy, nhất thời căn bản không thể lấp đầy.
Idelina rất muốn biết những gì đã xảy ra trong những năm tháng cô đã bỏ lỡ.
Xavier lấy ra lưu ảnh thủy tinh, có chút giống như máy quay ở
thế giới của Hoàng Dương, có thể đem cảnh tượng lúc đó rõ ràng bảo tồn hoàn
chỉnh, lại thông qua thi triển ma chú, để cho nó ở giữa không trung hình thành
một tấm màn sáng, phát ra.
Vì vậy, Idelina như mong muốn nhìn thấy Đường Đường lúc còn nhỏ,
đáng yêu và vui tươi, thường nói những lời làm cho Xavier nghẹn họng.
Idelina cười không ngừng, còn nhịn không được chuyển đổi hình
ảnh, nhìn biểu cảm bất đắc dĩ của Xavier lúc ấy, sau đó, cười càng vui vẻ.
Samuel cũng là lần đầu tiên nhìn thấy những thứ này, cảm thấy
rất mới mẻ: “Trước kia con biết nói chuyện như vậy à.”
Xavier liếc nhìn cậu: “Con quên hết rồi à? Ta mỗi ngày đều có
thể bị con tức chết.”
Samuel gãi mặt cười: “Hi hi ~”
Giống với lúc còn bé, hai mắt cong cong, nhếch miệng cười ngây
ngô.
Xavier nhếch khóe miệng: “Có một chuyện quên không lưu lại hình,
khi còn bé đái dầm thì không nói làm gì, còn đổ nước lên giường tiêu hủy chứng
cứ, sau khi bị ta phát hiện, ngược lại còn khóc nói là ta đái dầm.”
Samuel đỏ mặt, dời tầm mắt đi chỗ khác: “... Thế sao? Con hoàn
toàn không có ấn tượng, chắc chắn là cha nhớ sai rồi.”
Xavier thần sắc không thay đổi: “Ta tìm lại chút, hình như có
lưu giữ lại một phần.”
Hắn đưa tay muốn điều khiển tiến độ hình ảnh đang phát, làm cho
Samuel sợ tới mức vội vàng ngăn lại: “Chờ một chút, mẹ c� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.