Xe
của Tiêu Thư Dương còn chưa chạy đến cửa hàng chính của Giáp Thiên Hạ, nhưng từ
xa đã nhìn thấy một hàng dài đoàn xe, đoán sơ qua cũng dài đến năm trăm mét,
nhìn không thấy phía cuối, xe nào xe nấy đều chất đầy hàng hóa!
Đây
đều là những gánh nặng đang đè nặng trong lòng họ.
Nhìn
thấy nhiều hàng hóa như vậy, Lý Hưởng hít một hơi thật sâu, không quay đầu lại
nhưng hắn ta cũng có thể cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt trong xe. Hắn ta
không dám thở mạnh, đạp mạnh chân ga, lái xe thật nhanh để quay về.
Vài
phút sau, một chiếc xe nhỏ dừng trước cửa của cửa hàng Giáp Thiên Hạ. Đầu phó
quản lý cửa hàng đổ đầy mồ hôi khi đi nghênh đón, lo lắng hỏi: "Giám đốc
Tiêu, quản lý Lý, chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Chưa
kể đến việc sẽ chắn cửa làm người khác chú ý, mà còn ảnh hưởng đến việc kinh
doanh trong cửa hàng của bọn họ, khách đều vào để hóng hớt, vậy còn có ai
muốn mua đồ nữa.
Lý
Hưởng không thể quyết định được, vì vậy hắn ta lén nhìn qua Tiêu Thư Dương.
Tiêu
Thư Dương mím chặt môi, không nói lời nào đi vào cửa hàng, vừa đi tới cửa thì
đột nhiên bị một giọng nói lớn gọi lại.
"Giám
đốc Tiêu, đợi đã!"
Tiêu
Thư Dương quay đầu lại thì nhìn thấy một người khiến anh ta ghét cay ghét
đắng, người đó chính là Bàng Dũng, anh ta lập tức cau mày.
Bàng
Dũng đứng dậy từ sàn bê tông ở cửa ra vào của Giáp Thiên Hạ, vỗ vỗ bụi trên
mông, giơ tay ném lon nước đã uống xong vào thùng rác bên cạnh, sau đó lấy từ
trong cặp ra một cuốn sổ, rồi đưa tới trước mặt Tiêu Thư Dương, anh ta cười
nói: "Giám đốc Tiêu, hàng đã được chuyển đến, xin hãy ký nhận!"
Tiêu
Thư Dương nhìn chằm chằm anh ta trong vài giây mà không phát ra âm thanh.
Bàng
Dũng huýt sáo và chỉ về phía sau lưng bọn họ: "Giám đốc Tiêu, tôi thuê một
chiếc máy quay phim với giá cao, máy quay phim đó đã ghi lại cảnh phim rồi, tôi
cũng đã giao hàng rồi, nếu anh từ chối nhận hàng mà không có lý do, vậy tôi sẽ
cho người dỡ hàng xuống ven đường, làm mất đừng trách tôi!”
Tiền
đã thanh toán, bọn họ cũng đã giao hàng theo thời gian được quy định trong hợp
đồng, nếu Tiêu Thư Dương không chịu nhận, dù sao cũng không phải việc của anh
ta, tiền sẽ không được hoàn trả.
Tiêu
Thư Dương quay đầu lại và đối mặt với ống kính tối đen của máy ảnh.
Anh
ta chán ghét giơ tay lên để che mặt, đột nhiên giận dữ mà trừng mắt nhìn Bàng
Dũng: "Anh làm gì vậy?"
Bàng
Dũng cười hì hì nói: "Đây không phải là sợ giám đốc Tiêu quỵt nợ hay sao?
Giám đốc Tiêu là người từng có tiền án, nên tôi nhất định phải lưu lại một ít
bằng chứng!"
Mắt
của những người hóng chuyện lập tức sáng cả lên khi nghe thấy điều này, chẳng
lẽ ở đây vẫn còn có chuyện gì sao? Có những hộ bán lẻ hoặc những người dân ở
gần đó đã biết về tranh chấp giữa cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ và Giáp Thiên Hạ
vào năm ngoái, thế là bọn họ lập tức hăng hái và hừng hực kể lại chuyện với
những người xung quanh họ.
Nghe
thấy xung quanh đang xì xào bàn tán và những ánh mắt kỳ dị, mặt Tiêu Thư Dương
nóng như lửa đốt, không khí tắc nghẽn trong cổ họng, cứ nửa vời ở giữa, khó
chịu vô cùng.
Những
khoảnh khắc mất mặt nhất trong cuộc đời anh ta đều nhờ cửa hàng đồ điện Lão Sư
Phụ ban tặng.
Tiêu
Thư Dương mím chặt môi: "Lý Hưởng, dẫn bọn họ đến nhà kho kiểm tra hàng
hóa."
Lý
Hưởng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nói: "Được, nhưng giám đốc Tiêu à, hiện
tại nhà kho đang..."
“Anh
cứ đi nhận hàng trước đi, những chuyện khác tôi sẽ giải quyết!” Tiêu Thư Dương
lớn tiếng cắt ngang lời nói của hắn ta rồi đi nhanh ra cửa, anh ta không muốn ở
lại thêm nữa dù chỉ là một bước.
Nhưng
anh ta còn chưa đi được hai bước, phía sau đã vang lên tiếng bước chân:
"Giám đốc Tiêu, chờ đã, anh vẫn chưa ký tên!"
Tiêu
Thư Dương tức giận đến mức lồng ngực kịch liệt phập phồng, anh ta đi thẳng
không quay đầu lại, nổi cáu nói: "Kiểm hàng xong thì kêu Lý Hưởng ký tên
thay cho tôi."
"Được,
vậy cảm ơn giám đốc Tiêu đã chiếu cố, nếu lại có chuyện làm ăn lớn như vậy giám
đốc Tiêu nhớ nói một tiếng, tôi sẽ lập tức gửi hàng hóa đến cho anh!" Bàng
Dũng hét về phía bóng lưng của anh ta.
Tiêu
Thư Dương tức giận đến nỗi bước chân của anh ta ngừng lại, nhưng rất nhanh
sau đó anh ta đã quẹo vào một chỗ rẽ rồi biến mất không thấy đâu.
Nhìn
thấy cảnh này, Lý Hưởng nhăn mặt lại như ăn phải trái mướp đắng, nói:
"Quản lý Bàng, khuyên anh làm người thì phải có lòng khoan dung, lần này
cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ kiếm được rất nhiều tiền, vậy tại sao lại trêu chọc
giám đốc Tiêu?"
Sau
khi chọc giận Tiêu Thư Dương thì Bàng Dũng rời đi, nhưng những người cấp dưới
như bọn họ thì thật khổ thân khi phải chịu đựng cơn giận của Tiêu Thư Dương.
Ông chủ tâm trạng không tốt thì những người cấp dưới cũng sẽ không dễ chịu gì.
Nghe
thấy vậy, Bàng Dũng nhếch môi dùng giọng mỉa mai nói: "Quản lý Lý cũng
biết nói câu làm người phải có lòng khoan dung nữa sao, vậy vào một năm rưỡi
trước, khi tôi và giám đốc Diệp đứng ở cửa nhìn Giáp Thiên Hạ mở cửa hàng, quản
lý Lý có còn nhớ rõ lời mình nói khi đó không?"
Khi
bản thân làm tiểu nhân đắc chí thì không nhớ bản thân đã chế giễu đối phương
khi nào. Còn bây giờ chịu thiệt thì lại khuyên người khác dừng lại, sao lại vô
liêm sỉ như vậy chứ!
Sắc
mặt của Lý Hưởng lập tức trắng bệch khi nghe anh ta nhắc đến quá khứ.
Nếu
hắn ta biết Diệp Mạn và Bàng Dũng có khả năng như vậy thì lúc trước hắn ta đã
không chế nhạo Diệp Mạn và Bàng Dũng để tranh giành thể hiện trước mặt Tiêu Thư
Dương. Giờ thì tốt rồi, phong thủy luân phiên xoay tròn, đã đến lượt Bàng Dũng
trả thù.
Thấy
hắn ta không nói nên lời, Bàng Dũng cười khẩy một tiếng cũng không nói chuyện
dài dòng với hắn ta nữa mà ngồi lên ghế phụ của chiếc xe đầu tiên, rồi thò đầu
ra ngoài cửa sổ mà la to: "Quản lý Lý, mau dẫn đường đi!"
Tiêu
Thư Dương kìm nén sự tức giận mà quay trở về văn phòng, đấm một cái thật mạnh
lên bàn đến nỗi mu bàn tay đỏ bừng, thế nhưng anh ta vẫn không hả giận.
Đột
nhiên, điện thoại trên bàn reo lên.
Anh
ta không kiên nhẫn cầm lấy micro, áp vào tai: "Xin chào, tôi là Tiêu Thư
Dương, bên đầu dây là ai vậy?"
“Thư
Dương, là anh đây.” Giọng nói của giám đốc Tôn từ micro truyền ra.
Tiêu
Thư Dương dừng một chút, kéo kéo cổ áo sơ mi, hơi bình tĩnh lại hỏi: "Anh
rể, có việc gì sao?"
Giám
đốc Tôn lo lắng thở dài: "Thư Dương, xin lỗi em, đều là lỗi của anh rể, là
anh rể đã đánh giá thấp Diệp Mạn, để em bị cô ta gài bẫy."
Tiêu
Thư Dương bình tĩnh lại một chút, giọng nói cũng dịu đi rất nhiều: “Anh rể,
chuyện này em không trách anh, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ mở hết cửa hàng này
đến cửa hàng khác, người ta dịch cho đọc miễn phí mắc gì cứ nạp tiền
trả phí để đọc truyện vậy, Giáp Thiên Hạ của chúng ta mở cửa hàng ở đâu,
bọn họ cũng mở theo đến đó, thậm chí còn cung cấp chúng cho các cửa hàng bách
hóa với giá thấp, nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì chúng ta cũng phải đối
địch nhau."
Một
ngọn núi không thể có hai con hổ, thị trường lớn như vậy, mọi người đều muốn
trở thành người đứng đầu chứ không cam chịu khuất phục những người bậc dưới, vì
vậy đây chỉ là vấn đề thời gian.
Giám
đốc Tôn cười khổ: “Trước tiên đừng nói đến chuyện này nữa, chúng ta hãy bàn
cách giải quyết vấn đề hiện tại. Nhà kho của em không chứa được nhiều hàng hóa
như vậy đúng không? Vậy anh sẽ cho người dọn hai nhà kho lớn, cho em thuê một
tháng, em mang hàng thừa gửi đến nhà máy trước, hàng hóa cũng xuất từ nhà máy
trước."
Đây
quả thực là vấn đề cần giải quyết gấp, Tiêu Thư Dương biết ơn nói: "Cảm ơn
anh rể."
“Người
một nhà cả, cảm ơn với không cảm ơn cái gì chứ, nhận được hàng sớm một chút, để
chúng ta cùng nhau thương lượng phương hướng cho bước tiếp theo.” Giám đốc Tôn
bình tĩnh nói.
Tiêu
Thư Dương nói: "Em đã yêu cầu Lý Hưởng phụ trách kiểm tra và tiếp nhận lô
hàng này rồi."
“Vậy
thì tốt, nếu cần anh giúp thì gọi điện thoại cho anh.” Nói xong, giám đốc Tôn
cúp điện thoại, rồi xoa xoa giữa hai lông mày.
Thấy
vậy, thư ký Dương vội vàng pha cho ông ta một tách trà nóng, an ủi ông ta:
"Giám đốc, anh không cần quá lo lắng, dù sao hôm nay anh cũng đã cùng với
giám đốc Diệp làm rõ các ưu nhược điểm rồi, giám đốc Diệp là người có cái nhìn
toàn cục, nhất định sẽ nghiêm túc xem xét vấn đề này."
Giám
đốc Tôn lắc đầu: "Chưa hẳn là vậy, cô gái này rất kỳ lạ, làm việc không
theo lẽ thường mà chơi theo bài. Người bạn giàu có này sắp tiến vào, cửa hàng
đồ điện Lão Sư Phụ lại vào để làm náo loạn thị trường đồ gia dụng tầm trung,
cái này…. Chúng ta đúng là có sói rình sau lưng!"
"Giám
đốc Tôn quá lo rồi, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chỉ có dây chuyền sản xuất tầm
trung, cho dù họ có tham gia chiến trường này thì năng lực của bọn họ cũng có
hạn. Hơn nữa còn có anh và giám đốc Tiêu ra hiệu hòa bình. Giám đốc Diệp là một
người thông minh, sau khi cân nhắc chắc chắn cô ta sẽ đưa ra quyết định có lợi
nhất cho mọi người." Thư ký Dương cố gắng hết sức nói ra sự việc theo
hướng tốt nhất.
Giám
đốc Tôn thở phào nhẹ nhõm: "Hy vọng là vậy."
Chắc
là vì có camera ghi lại cả quá trình nên hôm nay Lý Hưởng rất thành thật trong
việc kiểm tra sản phẩm, không mắc bất cứ sai sót nào, cũng không cố ý gây khó
khăn cho Bàng Dũng, hắn ta ngẫu nhiên kiểm tra hai hoặc ba thiết bị gia dụng
trong mỗi chiếc xe, sau khi không thấy vấn đề gì, hắn ta sai người chuyển tất
cả sản phẩm vào trong kho hàng, không chứa được nữa thì đưa đến kho hàng của
nhà máy sản xuất TV thành phố Phụng Hà.
Tuy
hắn ta rất hợp tác nhưng không chịu được quá nhiều hàng hóa nên quá trình này
mất khoảng nửa ngày.
Sau
khi Bàng Dũng nói chuyện với Lý Hưởng và trở lại cửa hàng thì trời đã tối rồi,
các nhân viên cửa hàng đều tan ca, chỉ còn Diệp Mạn và Chung Tiểu Cầm vẫn làm
việc.
Thấy
anh ta, Chung Tiểu Cầm mừng rỡ nói: “Quản lý Bàng, cuối cùng anh cũng về rồi,
giám đốc vẫn đang chờ anh đấy. Anh ăn cơm chưa? Nếu chưa ăn, tôi sang nhà bên
cạnh nấu gì đó cho anh nhé?”
Bàng
Dũng xua tay: “Không cần đâu, lúc nãy tôi đã ăn trong nhà ăn của nhà máy sản
xuất TV thành phố Phụng Hà rồi, tôi đi gặp giám đốc Diệp trước đây.”
“Được.”
Chung Tiểu Cầm gật đầu, mỉm cười và nhìn anh ta đi vào.
Nghe
thấy tiếng nói chuyện bên ngoài, Diệp Mạn đoán ngay được Bàng Dũng đã trở lại,
cô ngẩng đầu lên thì thấy anh ta đẩy cửa bước vào, cô lập tức cười: “Lần này
anh Bàng vất vả rồi, anh đã giao nhận tất cả hàng hóa rồi phải không?”
Bàng
Dũng đưa hóa đơn cho Diệp Mạn: “Đã xong rồi, họ đã ký vào hóa đơn, cả quá
trình cũng được quay lại, sau này dù tên khốn Tiêu Thư Dương không nhận cũng
không phải sợ!”
Diệp
Mạn cười: “Chắc là không xảy ra đâu, nhiều người nhìn thấy như vậy, vả lại cũng
đã đưa tiền rồi, anh ta muốn cũng chẳng có cách nào.” Tiền đã vào túi của cô
rồi, muốn cô lấy ra thì cứ nằm mơ đi.
“Ừ,
hôm nay tên khốn đó rất tức giận.” Bây giờ nghĩ lại Bàng Dũng vẫn cảm thấy
khoái chí.
Diệp
Mạn mỉm cười nhìn anh ta, hai năm trước, họ phải chịu đựng Giáp Thiên Hạ không
ít, cũng bị chèn ép nhiều, hôm nay họ đã giành lại được một chút địa vị, nếu
Bàng Dũng vui vẻ thì cứ để anh ta vui vẻ một lúc.
Sau
khi chửi vài câu, Bàng Dũng lại nói về việc chính: “Giám đốc Diệp, tôi không
hiểu, cô nói xem tại sao bọn họ lại dốc hết tâm tư vào việc này?”
Sau
cuộc nói chuyện với giám đốc Tôn ở trên xe, Diệp Mạn đã đoán ra ý định của bọn
họ.
Nếu
Phú Hữu muốn tiến vào trong nước, giá cả của sản phẩm sẽ giảm nhiều sau khi
nội địa hóa. Cùng một sản phẩm nhưng nhà máy sản xuất TV và nhà máy sản xuất
máy giặt thành phố Phụng Hà không thể cạnh tranh với đối phương về các mặt như
thương hiệu, danh tiếng và marketing, còn về giá cả, họ lại không cạnh tranh
được với doanh nghiệp nhỏ ở địa phương như cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ.
Bọn
họ chỉ có thể sản xuất giữa khe hẹp, họ phải tiến hành cải cách một cách mạnh
mẽ nếu không muốn tình hình càng ngày càng khó khăn.
Lúc
này, cách mà họ nghĩ ra chính là đối phó với một trong hai bên trước khi cạnh
tranh thị trường thêm căng thẳng. Những gã khổng lồ như Phú Hữu sẵn lòng đến
tỉnh Vân Trung để đầu tư xây dựng nhà máy, thúc đẩy sự phát triển kinh tế và
việc làm trong tỉnh, chắc chắn địa phương sẽ rất chào đón, giám đốc Tôn cũng
chẳng có cách nào với đối phương.
Họ
chỉ chọn những quả hồng mềm và dễ bóp thôi. Đối tượng dễ đối phó nhất chẳng
phải chính là cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ căn cơ kém, lại không có vốn liếng
lớn mạnh hoặc mối quan hệ sâu rộng chèo chống hay sao?
Nếu
họ có thể thuyết phục được cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ rời khỏi thị trường trung
cấp và giữ lấy thị trường cấp thấp thì họ sẽ không bị vây hãm bởi hai bên nữa,
tình cảnh sẽ tốt hơn rất nhiều.
Còn
ý tưởng của Diệp Mạn, kế hoạch phát triển của Lão Sư Phụ hoàn toàn không nằm
trong sự cân nhắc của họ.
Thương
trường chính là nơi chiến thắng của kẻ mạnh, không có đạo đức, lý lẽ hay nhân
nghĩa nào cả. Theo quan điểm của đám người giám đốc Tôn, chuyện này không có
vấn đề gì.
Thậm
chí đám người giám đốc Tôn còn cảm thấy rằng họ đã đủ tử tế với cửa hàng đồ
điện Lão Sư Phụ, họ dành hết thị trường cấp thấp cho cửa hàng đồ điện Lão Sư
Phụ, khiến cho Giáp Thiên Hạ phải đặt một đơn lớn từ cửa hàng đồ điện Lão Sư
Phụ để đền bù.
Điều
này thật sự có thể mang lại rất nhiều lợi nhuận cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ
và kiếm được tiền một cách nhanh chóng trong thời gian ngắn. Nhưng kỹ thuật của
ngành đồ điện gia dụng đổi mới rất nhanh, người ta dịch cho đọc miễn phí
mắc gì cứ nạp tiền trả phí để đọc truyện vậy, các sản phẩm cấp thấp
hiện nay có thể sẽ bị loại bỏ qua hai năm nữa. Hiện tại mọi người vẫn còn dùng
TV màu 14 inch nhưng sau hai hoặc ba năm nữa, hầu hết mọi người đều mua những
sản phẩm lớn hơn, trang thiết bị rõ ràng hơn và tiên tiến hơn.
Khăng
khăng giữ lấy cấp thấp có nghĩa là dậm chân tại chỗ và cũng đồng nghĩa với việc
lạc hậu.
Đây
là một cái bẫy vô cùng cám dỗ, nếu Diệp Mạn bị mê hoặc bởi cái lợi trước mắt
thì sau này sẽ càng khó bắt kịp.
Sau
khi nghe Diệp Mạn giải thích xong, Bàng Dũng không nói gì: “Tại sao chứ? Sản
phẩm cấp thấp tốt như vậy, vì sao bọn họ không bán? Kiêu thế cơ à, chúng ta
muốn làm cái gì là tự do của chúng ta, bọn họ quản hơi quá rồi đấy, có bản lĩnh
thì ngăn cản Phú Hữu đi, đừng để họ ở lại tỉnh Vân Trung nữa!”
Tập
đoàn có vốn nước ngoài như Phú Hữu là khách quý ở nhiều nơi, giám đốc Tôn không
có đủ sức lực để giành giật. Hơn nữa hiện tại đất nước còn nghèo, từ dân gian
đến doanh nghiệp nhà nước hay đến chính phủ, ngoại trừ một phần nhỏ đã phát
triển ra thì đều rất nghèo, mặt đường của không ít thành phố còn chưa được san
bằng, thậm chí vẫn có đường mòn.
Nếu
muốn phát triển, nếu muốn thay đổi cục diện lúc này, tạo thêm nhiều việc làm
thì phải đưa đầu tư nước ngoài vào với nguồn vốn hùng hậu, kỹ thuật và kinh
nghiệm quản lý phong phú. Điều này là chuyện tốt đối với cả nước nhưng các
ngành sản xuất liên quan lại bị ảnh hưởng, không thể tránh khỏi chuyện này.
Bàng
Dũng phàn nàn vài câu rồi lo lắng hỏi: “Phú Hữu thật sự muốn xây dựng nhà máy ở
tỉnh chúng ta sao?”
Diệp
Mạn cười gật đầu: “Tám, chín phần mười. Chúng ta thua thì cũng thua vì không có
căn cơ, tin tức không nhanh.”
Với
tin tức quan trọng này, giám đốc Tôn đã sớm nghe phong phanh từ vài nguồn tin,
nhưng cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ bọn họ mới chỉ biết khi tin tức nổ ra. Đây là
sự khác biệt bối cảnh của hai nhà máy.
Nghe
nói vậy, Bàng Dũng hơi buồn, bọn họ đã đủ nỗ lực và phát triển cũng rất nhanh
nhưng thật sự giữa họ với các nhà máy lớn vẫn chênh lệch không ít.
“Giám
đốc Diệp, vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?”
Thấy
ánh mắt lo lắng của anh ta, Diệp Mạn khẽ mỉm cười: “Bây giờ chúng ta không cần
phải lo lắng nữa đâu anh Bàng à. Hiện tại sản phẩm chính của chúng ta có giá
rất thấp, lợi nhuận cũng ít ỏi nhưng dù kiếm ít tiền cũng không trùng lặp với
sản phẩm của Phú Hữu, thứ duy nhất có liên quan chính là mẫu TV 18 inch mới
nhất này, nó có thể sẽ gây cạnh tranh ở thị trường trung cấp. Việc Phú Hữu xây
dựng nhà máy sẽ không có ảnh hưởng gì đến chúng ta trong thời gian ngắn. Ngược
lại, nó ảnh hưởng lớn đến nhà máy sản xuất TV và nhà máy sản xuất máy giặt
thành phố Phụng Hà, ý nghĩa của việc bản địa hóa sản phẩm chính là khiến cho
nhiều sản phẩm có giá cao đến mức trông đã thấy sợ sẽ giảm đáng kể, chiếm lấy
thị phần của một số nhà máy sản xuất TV và nhà máy sản xuất máy giặt
Có
liều thuốc an thần này, Bàng Dũng không sốt sắng nữa mà còn có tâm trạng quan
tâm chuyện khác: “Vậy là tốt rồi, cô nói thế thì tôi yên tâm.”
Anh
ta yên tâm, Diệp Mạn lại không thể nào yên tâm được. Tuy bây giờ chưa phải đối
đầu trực tiếp với Phú Hữu nhưng nếu muốn phát triển, chuyện này chỉ là chuyện
sớm hay muộn.
Diệp
Mạn suy nghĩ một lúc rồi nói: “Anh Bàng, trong khoảng thời gian này anh đừng mở
cửa hàng nữa, cứ ở lại Phùng Hà rồi để ý đến Giáp Thiên Hạ, tìm hiểu lô hàng
của bọn họ đang ở đâu. Tôi sẽ nhờ người hỏi thăm xem chuyện Phú Hữu xây dựng
nhà máy có phải là sự thật hay không.”
“Được.”
Bàng Dũng gật đầu: “Cô nghi ngờ rằng Giáp Thiên Hạ nhập lô hàng này là vì có ý
đồ riêng?”
Diệp
Mạn khẽ cười rồi gật đầu: “Bọn họ chỉ có hơn mười cửa hàng và còn tập trung
chính ở sản phẩm trung cấp. Nhiều hàng hóa thế, nếu chỉ dựa vào bọn họ thì phải
bán bao lâu đây, tôi nghi ngờ rằng có lẽ Giáp Thiên Hạ có cách tiêu thụ khác.”
Nghe
xong, mắt Bàng Dũng sáng lên: “Tôi hiểu rồi.”
***
Ngày
tiếp theo, Diệp Mạn đến thẳng văn phòng “Nhật Báo Vân Trung”.
Việc
một tập đoàn đa quốc gia đầu tư xây dựng nhà máy ở tỉnh Vân Trung sao có thể
giấu được giới truyền thông? Chắc chắn chủ biên Từ biết một vài tin tức.
Ban
đầu chủ biên Từ nghĩ rằng Diệp Mạn đến là để nói về chuyện mới xảy ra, nhưng
vừa mới bắt chuyện, cô đã ngồi xuống và nói: “Chủ biên Từ, tôi có chuyện muốn
hỏi anh.”
“Là
chuyện gì?” Chủ biên Từ không trả lời ngay.
Diệp
Mạn đi thẳng vào vấn đề: “Tôi nghe giám đốc Tôn của nhà máy sản xuất TV thành
phố Phụng Hà nói tập đoàn Phú Hữu sắp xây dựng nhà máy trong tỉnh chúng ta,
chuyện này có đúng hay không?”
Chủ
biên Từ nhìn Diệp Mạn với vẻ kinh ngạc: “Giám đốc Tôn nói ư? Quan hệ của hai
người tốt thật đấy.”
Thấy
Diệp Mạn đã biết được tin tức quan trọng nhất, anh ta cũng không ngại cho cô
biết, cười gật đầu: “Đúng là có việc này, nhưng bây giờ có vài tỉnh đang tranh
giành tập đoàn Phú Hữu, rất khó để xác định rằng bên nào được, cơ hội thắng của
tỉnh chúng ta chắc cũng không nhỏ.”
Nếu
anh ta nói như vậy, có lẽ họ sẽ không bỏ qua.
Sau
khi mọi chuyện lắng xuống, Diệp Mạn không cảm thấy căng thẳng nữa mà lại có
thêm sự thôi thúc cố gắng, tập đoàn tài chính lớn của nước ngoài thì sao? Hai
hoặc ba mươi năm sau, rồi họ sẽ bị các nhà máy điện gia dụng lớn trong nước
đánh bại, cút khỏi thị trường Trung Quốc với sự thất vọng mà thôi.
“Vậy
à, còn chuyện gì khác nữa không? Chỉ biên Từ, anh tiết lộ một vài tin tức cho
tôi đi, lát nữa tôi cũng cho anh một tin tức lớn.” Diệp Mạn cười tít mắt nói.
Chỉ
biên Từ tức giận nhìn cô: “Cô cho rằng tôi là ai, còn có gì khác nữa? Mọi
chuyện bây giờ vẫn chưa xác định được, có được mấy tin tức này là tốt rồi.”
Được
rồi, Diệp Mạn cũng không ép buộc nữa, cô cười lớn và nói: “Vậy cảm ơn chủ biên
Từ, nếu sau này có tin tức gì về ngành của chúng tôi, mong anh cho tôi biết một
ít, chúng ta hãy giữ liên lạc và hợp tác vui vẻ với nhau nhé.”
Chủ
biên Từ là một người làm công tác văn hóa, lại lớn hơn Diệp Mạn mười mấy tuổi
nên thật sự không thể chống lại được kiểu tự làm thân của cô, anh ta đành phải
gật đầu: “Được, thế tin tức lớn của cô đâu?”
Diệp
Mạn cầm túi xách đứng lên: “Lát nữa tôi sẽ gọi lại cho anh, anh gọi phóng viên
Trang tới đây trước đi.”
Còn
thừa nước đục thả câu nữa à, chủ biên Từ nhún vai, không hỏi lại nữa.
Sau
khi Diệp Mạn biết được tin tức chính xác, hai ngày sau, Bàng Dũng cũng trở lại,
mang đến cho Diệp Mạn một tin tức: “Ngày hôm qua có một lượng hàng hóa được vận
chuyển từ nhà máy sản xuất TV, người ta dịch cho đọc miễn phí mắc gì cứ
nạp tiền trả phí để đọc truyện vậy, rời khỏi thành phố và đi về phía
đông bắc. Một đợt có khoảng mười mấy chiếc xe tải lớn lớn, tôi đã tìm cách kiểm
tra hàng hóa trên khi có cơ hội, đó đúng là lô hàng mà chúng ta đã gửi đến cách
đây mấy hôm, chắc là Tiêu Thư Dương có con đường tiêu thụ khác.”
“Phía
đông bắc?” Diệp Mạn nheo mắt, phía này khá quen thuộc, phía đông bắc của tỉnh
Vân Trung kề với tỉnh Thông, đi xa hơn sẽ là nhà máy sản xuất TV Đông Phương
Hồng cũ, nơi đó từng xảy ra khá nhiều chuyện, trong lòng Diệp Mạn có dự cảm
xấu, cô sai người mang biên bản nhập hàng đến đây: “Anh Bàng, chúng ta hãy lọc
ra tất cả những đại lý nhập ít hơn năm trăm sản phẩm trong ba tháng qua.”
Bàng
Dũng gật đầu, hai người cùng hành động, sau một tiếng, hàng chục biên bản nhập
hàng của các đại lý được xếp riêng ra, có một nửa đại lý bán hàng không đủ tiêu
chuẩn nằm ở phía đông bắc của bản đồ tỉnh Vân Trung, số khác thì nằm rải rác
trên bản đồ.
Bàng
Dũng chỉ vào và nói: “Đều ở đây hết, sao lại có Long lão tam... Ba tháng gần
đây anh ta chỉ lấy năm mươi chiếc TV và năm mươi chiếc tủ lạnh, còn xin nhập
thêm một trăm chiếc máy giặt. Sao anh ta lại lấy ít hàng như vậy?”
Nhóm
Long lão tam thuộc top năm mươi đại lý có lượng tiêu thụ nhiều nhất vào năm
ngoái, năm ngoái ít sản phẩm hơn năm nay, nhưng mỗi tháng đều có thể bán được
trên trăm máy, không có lý do gì khiến lượng tiêu thụ năm nay của người khác
lại tăng mà bọn họ lại giảm.
Diệp
Mạn lật mở danh sách: “Trùng hợp thật, những đại lý năm ngoái muốn hợp tác với
quản lý Vương đều có tên trong danh sách. Có lẽ bọn họ oán giận chúng ta vì
không chịu gửi máy giặt cho họ, đúng lúc lắm, hợp đồng một năm sắp đến kỳ hạn
rồi, anh Bàng à, nhờ anh giải quyết, chấm dứt hợp đồng với bọn họ và tìm thêm
những đại lý mới, tôi đã nhờ Tiểu Cầm sắp xếp lại những ứng cử viên, họ đều đã
viết thư tự đề cử vào hai đến ba tháng trước. Chỉ cần cầm theo tài liệu, anh
không phải xử lý riêng hai chuyện nữa mà sẽ giải quyết được hai chuyện này
trong cùng một lần.”
Cô
không muốn quan tâm việc đám người Long lão tam có thật sự không bán được hàng
hay là đang làm chuyện mờ ám khác. Với những người không tuân theo chế độ quản
lý và liên tục chạm vào giới hạn của cô, họ sẽ bị đuổi khỏi hàng ngũ đại lý
của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ.
Bàng
Dũng gật đầu: “Được, tôi sẽ lái xe đến xem rốt cuộc tại sao bọn họ lại thế
này.”
Đang
nói chuyện, điện thoại trên bàn bỗng nhiên vang lên.
Diệp
Mạn nhấc máy: “Xin chào, đây là cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ.”
“Giám
đốc Diệp, là tôi, Lão Tôn của nhà máy sản xuất TV đây.” Giám đốc Tôn cười lớn
rồi nói: “Giám đốc Diệp, cô thấy thế nào về chuyện tôi đã nói lần trước?”
Nếu
ông ta không nhắc thì Diệp Mạn đã gần quên mất rồi.
Diệp
Mạn ngừng hai giây sau đó chậm rãi nói: “Chuyện kia à, giám đốc Tôn, ông phải
cho tôi suy nghĩ nữa chứ.”
Giám
đốc Tôn nói: “Giám đốc Diệp, tôi đã thuyết phục giám đốc Hồ rồi, cô cứ lấy hai
cái dây chuyền sản xuất với giá một trăm nghìn tệ đi. Ở chỗ tôi có bốn dây
chuyền sản xuất không dùng đến, cô sẽ có hai cái với giá một trăm nghìn tệ, tùy
cô chọn, điều này đã đủ tình nghĩa rồi nhỉ?”
Miếng
mồi này giá trị thật đấy.
Thấy
cô chưa đồng ý, giám đốc Tôn không thể ngồi yên.
Diệp
Mạn lạnh lùng nhếch miệng: “Cảm ơn giám đốc Tôn, lát nữa tôi sẽ bảo bộ phận tài
vụ chuẩn bị tiền để lấy dây chuyền sản xuất, nhưng tôi có chuyện này phải nói
rõ, dây chuyền sản xuất phải sử dụng được, nếu dăm ba bữa lại trục trặc, tôi
nhất định sẽ trả lại.”
Thấy
cuối cùng cô cũng an tâm, giám đốc Tôn mừng rỡ, cam đoan nói: “Tất nhiên rồi,
nếu có vấn đề gì xảy ra, cứ đến tìm tôi.”
“Có
những lời này của giám đốc Tôn, tôi yên tâm rồi.” Diệp Mạn tươi cười sau đó cúp
máy.
Bàng
Dũng lập tức hỏi: “Chúng ta thật sự mua dây chuyền sản xuất của bọn họ sao?”
Diệp
Mạn bĩu môi: “Một trăm nghìn tệ một cái không khác gì nhặt được của hời. Bọn họ
muốn bán thì chúng ta mua thôi, Chung Ý vẫn còn chưa trả lời thư của tôi, không
biết anh ấy có tin tức gì về dây chuyền sản xuất máy giặt không, bây giờ chúng
ta đang nợ các đại lý khá nhiều máy giặt, nếu giám đốc Hồ thực sự muốn bán cho
chúng ta, chúng ta cứ lấy về để ứng phó với nhu cầu cấp thiết, không cần dùng
nữa thì có thể bán nó như bán sắt vụn, mình vẫn nhận lại được một ít tiền, sẽ
không có thiệt hại gì. Nếu cứ kéo dài hàng đặt của khách hàng cũng không phải
là cách. Còn dây chuyền sản xuất TV, hãy chọn ra hai cái tốt hơn trong bốn
cái, thị trường cấp thấp rất lớn, trong sáu tháng cuối năm chúng ta phải mở
rộng ra khắp tỉnh, phát triển các đại lý ngoài tỉnh, gia tăng sản xuất TV 14
inch một cách hợp lý cũng không phải chuyện xấu.”
Bàng
Dũng hơi đồng tình với giám đốc Tôn: “Nếu biết cô tính toán như vậy, giám đốc
Tôn tức chết mất.”
Chuyện
này đúng là tiếp tay cho giặc mà!
Diệp
Mạn cười khẽ: “Thì sao nào, dây chuyền sản xuất của bọn họ bị bỏ không, tôi mua
về, ít ra bọn họ còn kiếm được một trăm nghìn tệ, tôi không muốn thì bọn họ
đành phải cất vào khó, cuối cùng nó sẽ
trở thành đống phế liệu. Lát nữa, anh bảo quản lý Triệu dẫn vài nhân
viên kỹ thuật đến đây, ngày mai họ sẽ đến lấy dây chuyền sản xuất cùng Chu Kiến
Tân.”
“Ừ,
cô nghĩ thế nào về chuyện mà giám đốc Tôn nhắc đến?” Bàng Dũng hỏi.
Sở
dĩ giám đốc Tôn bán dây chuyền sản xuất rẻ như vậy cho cô là vì mong bọn họ
đừng tranh giành thị trường trung cấp.
Diệp
Mạn cười với vẻ vô tội: “Tôi không đồng ý với ông ta. Quản lý Triệu là nhân
viên kỹ thuật nên không hiểu chuyện này, Chu Kiến Tân chỉ là người chạy việc
vặt nên cũng không biết điều đó.”
Hoàn
toàn không biết gì chẳng phải quá qua loa à?
“Sợ
rằng huyết áp của giám đốc Tôn sẽ tăng cao rồi. Nhưng chuyện này không giấu
được lâu, lần sau ông ta lại gọi điện đến, chúng ta cứ nói thẳng ra. Chúng ta
muốn phát triển nhà máy như thế nào là chuyện của chúng ta, bọn họ dựa vào đâu
mà hô hào sai bảo?” Bàng Dũng rất không vui về chuyện này.
Diệp
Mạn cười: “Yên tâm đi, vài ngày nữa giám đốc Tôn sẽ biết rõ quyết tâm của tôi,
rồi ông ta sẽ không bao giờ ngây thơ cho rằng cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng
ta làm công việc mệt nhất để sống và kiếm được ít tiền nhất nữa.”
Bàng
Dũng biết trong lòng cô đã nắm chắc nên không nhiều lời.
***
Sau
khi Bàng Dũng rời đi, Diệp Mạn liên hệ riêng với luật sư Trần và phóng viên
Trang.
Ba
ngày sau, một tin tức được đăng trên “Nhật Báo Vân Trung”: Vụ việc cửa hàng đồ
điện Lão Sư Phụ kiện ba mươi tám nhân viên bán hàng của cửa hàng bách hóa sẽ
được mở phiên tòa xét xử vào ngày 26 tháng 5!
Cũng
chính là ngày mai.
Không
chỉ vậy, báo chí còn đưa tin rằng, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ sẽ đệ đơn tố
tụng dân sự với những thanh niên đã gây sự và truy cứu trách nhiệm kinh tế.
Tin
này vừa nổ ra, đối với người dân bình thường thì chuyện này cuối cùng cũng
đến, thì ra việc cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ nói rằng sẽ kiện nhân viên cửa
hàng bách hóa không phải là nói suông, nhưng đối với những người có liên quan,
chuyện này không khác gì một cơn chấn động.
Ngay
khi nhìn thấy tin tức, sếp Tiết lập tức gọi cho giám đốc Tôn, ông ta tức giận
quát: “Không phải ông nói Diệp Mạn đã đồng ý hòa giải à? Sao lại thế này?”
Giám
đốc Tôn cũng thấy lạ, về chuyện này, ông ta cảm thấy ông ta và Diệp Mạn đã có
được sự đồng thuận mới đúng, Diệp Mạn đã bảo người đến lấy dây chuyền sản
xuất đi rồi người ta dịch cho đọc miễn phí mắc gì cứ nạp tiền trả
phí để đọc truyện vậy, và cũng ngừng cạnh tranh trong khoảng thời gian báo
chí đưa tin, ông ta tưởng chuyện này đã lặng lẽ trôi qua, ai ngờ bỗng nhiên lại
trở nên như vậy.
“Sếp
Tiết, ông đừng lo lắng, không phải lần trước mới nhận được thư thông báo mở
phiên tòa sao? Chắc là giám đốc Diệp đã quên mất chuyện lúc trước rồi, để tôi
gọi điện thoại cho cô ta.” Giám đốc Tôn trấn an sếp Tiết.
“Tốt
nhất là thế, nếu những người này nói bậy bạ trên tòa án, đừng trách tôi không
giúp các ông!” Sếp Tiết giận dữ cúp điện thoại.
Nghe
tiếng tút tút, giám đốc Tôn chỉ đành lắc đầu, nhanh chóng gọi điện thoại đến
văn phòng của Diệp Mạn.
Chung
Tiểu Cầm trả lời điện thoại, nghe nói ông ta muốn tìm Diệp Mạn, cô ấy tỏ vẻ áy
náy: “Giám đốc Tôn, rất xin lỗi ông, giám đốc Diệp của chúng tôi đã đi đến nơi
khác khảo sát các đại lý rồi. Chắc là ở nơi đó khá hoang vu nên điện thoại của
chị ấy không có tín hiệu, tôi cũng không liên lạc được. Được, ông yên tâm đi,
ngay khi liên hệ được với giám đốc của chúng tôi, tôi sẽ thông báo cho ông
trước.”
Sau
khi cúp máy, Chung Tiểu Cầm thè lưỡi, bĩu môi nói: “Quả nhiên sẽ đến đây, vừa
nhìn thấy tờ báo lòng đã như lửa đốt rồi. Chắc chắn việc này có liên quan đến
bọn họ, không thì sao bọn họ lại không cầm lòng được mà tự để lộ ra ngay khi
vừa biết phải ra tòa. Nếu ngày mai nhân viên bán hàng khai bọn họ thì thú vị
rồi, lần lượt từng người bọn họ sẽ phải chịu tiếng xấu!”
Trong
thâm tâm của Diệp Mạn đã sớm biết rằng những hành động đó là nhằm vào TV 18
inch, sau cuộc nói chuyện ở trên xe lần trước, giám đốc Tôn đã nói kẻ đứng sau
mọi chuyện sắp lộ diện. Nếu không phải tranh chấp lợi ích, ai lại tốn nhiều sức
lực để đối phó với cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ như vậy? Thứ mánh khóe kém cỏi
này chỉ giống như trò chơi của trẻ con, với một đối thủ có bối cảnh phức tạp
hơn, họ sẽ dùng mọi thủ đoạn thâm độc, hiểm ác đáng sợ hơn sự ghê tởm này tận
mấy chục lần.
Cô
cười một cách thản nhiên: “Không đâu, chắc chắn bọn họ sẽ cho đủ tiền bịt miệng,
nhóm người bán hàng cũng không nói thì chỉ cần bồi thường tiền mà thôi, tiền
không phải của bọn họ nên bọn họ cũng chẳng thấy tiếc, ở trên tòa chắc chắn bọn
họ sẽ không buông ra cái lý do vớ vẩn là bọn họ không thích thương hiệu Lão Sư
Phụ này.”
Dù
sao đây cũng là tranh chấp dân sự, dù nghiêm trọng hơn nữa thì chỉ cần đền tiền
mà thôi, tung tin đồn nhảm không phải ngồi tù, bọn họ còn sợ gì nữa?
Nghe
thế, Chung Tiểu Cầm rất thất vọng: “Chẳng lẽ cứ bỏ qua thế sao? Chuyện này quá
bất công.”
Diệp
Mạn cười nhạt: “Tất nhiên sẽ không bỏ qua như vậy. Nếu chúng ta không thể tự
tay bắt được thủ phạm phía sau thì cứ lấy cửa hàng bách hóa làm bàn đạp cho
việc quảng cáo TV 18 inch của chúng ta. Tiểu Cầm à, có rất nhiều cách phản
kích, cách này không được thì đổi cách khác, sau sự việc ngày mai, danh tiếng
của cửa hàng bách hóa sẽ bị phá hủy, liệu sự hợp tác giữa bọn họ và một số nhà
máy hoặc đồ điện gia dụng có thể bị ảnh hưởng và có ngăn cách hay không? Kết
cục của những người bán hàng đó đã diễn ra ngay ở đây, sau này nếu có người
muốn bôi nhọ cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng ta, chắc là người đó cũng sẽ
thấy lo lắng nhỉ?”
Chung
Tiểu Cầm gật đầu một cách mãnh liệt: “Đúng vậy, giám đốc nói rất đúng, xem sau
này bọn họ còn dám tùy ý tung tin vịt nữa không!”
Diệp
Mạn Mạn khẽ cười: “Đây không phải chuyện quan trọng nhất mà quan trọng nhất
chính là ngày mai TV 18 inch của chúng ta sẽ hoàn toàn nổi tiếng ở trong và
ngoài tỉnh, em hãy chờ xem trò hay ngày mai đi!”
Trong
lòng Chung Tiểu Cầm giống như bị mèo cào, nhưng Diệp Mạn đã dựa vào bàn làm
việc: “Em đi mau đi, dù ai tìm chị thì cứ nói chị không có ở đây, cứ để bọn họ
sốt sắng!”
Bên
này, giám đốc Tôn làm hết mọi cách cũng vẫn không liên lạc được với Diệp Mạn.
Ông
ta không phải kẻ ngu ngốc nên đã nhanh chóng nhận ra mình bị Diệp Mạn chơi xỏ.
Bây giờ Diệp Mạn đang cố tình mất liên lạc.
Nữ
đồng chí này vừa giả vờ với ông ta, vừa chuẩn bị hết chuyện khởi tố từ lâu,
khiến cho ông ta buông lỏng cảnh giác, sau đó lại bất ngờ tấn công bọn họ. Từ
đầu đến cuối, dù đã nhận khá nhiều lợi ích từ bọn họ, cô vẫn hoàn toàn không có
ý định bỏ qua chuyện này.
Trước
sự dễ tính, biểu hiện giả dối mà cô thể hiện ra, bọn họ thật sự bị phân vân.
Suy
cho cùng, là bọn họ đã đánh giá thấp Diệp Mạn, không đặt cửa hàng đồ điện Lão
Sư Phụ ở vị trí ngang hàng và cảm thấy một nhà máy tư nhân nhỏ với mấy trăm
nhân viên thì làm được chuyện gì, bọn họ sẵn lòng bỏ ra một phần lợi nhuận lớn
như vậy, Diệp Mạn chắc chắn không thể cưỡng lại được sự hấp dẫn đó.
Bọn
họ đã đánh giá thấp tham vọng của Diệp Mạn nên bây giờ phải trả giá đắt vì
chuyện này.
Giám
đốc Tôn cụp mắt trầm ngâm, rất lâu sau, ông ta cầm lấy điện thoại, bọn họ sẽ
không ngồi chờ chết!
Sáng
hôm sau, khi Diệp Mạn và Chung Tiểu Cầm đến cửa hàng, Tiểu Vũ đã cầm báo tới và
tức giận nói: “Giám đốc, thư ký Chung, lại là “Vãn Báo Phụng Hà”, bọn họ đưa
tin này để làm gì? Trong nhà có người bệnh nên gần đây tâm trạng không tốt, đôi
vợ chồng đã cãi nhau vì TV của Lão Sư Phụ... Chuyện này thì liên quan gì đến
TV của chúng ta?”
Diệp
Mạn nhận lấy tờ báo, đọc kỹ tất cả, bọn họ đã phản kích rồi.
Trên
tờ báo đưa tin khá chi tiết về ba mươi tám nhân viên bán hàng, có vẻ mỗi người
đều rất khó khăn, gần đây nếu không phải người thân bị ốm nặng thì là vợ chồng
không hòa thuận đến mức phải ly hôn hoặc là hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, vì
thế trong lúc tâm trạng không ổn, họ đã nói xấu về cửa hàng đồ điện Lão Sư
Phụ, họ không cố tình nhằm vào cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ. Phóng viên của Vãn
Báo đã phỏng vấn ba mươi tám người có liên quan, bọn họ đều tỏ ra rất ân hận,
không nên để cảm xúc ảnh hưởng đến công việc.
Chậc,
muốn khơi dậy lòng đồng cảm của người dân bằng việc kể khổ à!
Dù
thủ đoạn này hèn nhưng trên đời này vẫn không thiếu những thánh mẫu độ lượng
với người khác, hơn nữa cá nhân luôn luôn ở thế yếu khi đối mặt với một đơn vị,
bản tin này lại không hề nhắc đến cửa hàng bách hóa, như thể chỉ ba mươi tám
nhân viên bán hàng phải đối đầu với cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, rất dễ khơi
dậy lòng thương hại kẻ yếu của một số người.
“Hừ,
nói như bọn họ, nếu tâm trạng của bác sĩ không tốt thì được phép kê đơn bừa bãi
ư? Nếu giáo viên đi dạy mà tâm trạng không tốt thì không cần phải giảng bài,
được phép đánh mắng học sinh một cách tùy ý để xả giận sao? Khi lái xe, người
ta dịch cho đọc miễn phí mắc gì cứ nạp tiền trả phí để đọc truyện
vậy, tài xế không vui thì có thể ngang ngược xiên trái rẽ phải à?... Cái
quái gì vậy, cứ dựa vào lời nói của bọn họ, thế giới này chẳng phải sẽ rối loạn
hết sao?” Chung Tiểu Cầm bực bội nói.
Diệp
Mạn thấy, cô ấy nên nói về vấn đề đạo đức nghề nghiệp. Ba mươi tám nhân viên
bán hàng này thật sự không có đạo đức nghề nghiệp.
Sau
khi ném tờ báo rác rưởi này vào thùng rác xong, Diệp Mạn vỗ vai Chung Tiểu Cầm:
“Đi thôi, đi xem bọn họ còn có thủ đoạn gì nữa!”
Hai
người cùng đi đến tòa án để gặp luật sư Trần.
Sau
khi xuống xe, bọn họ thấy luật sư Trần cầm theo chiếc cặp đựng tài liệu đang
đợi ở ven đường cùng với trợ lý.
Diệp
Mạn đi đến và nói: “Xin lỗi luật sư Trần, đã để anh đợi lâu.”
Luật
sư Trần xua tay: “Không đâu, tôi cũng vừa mới đến, lát nữa phiên tòa sẽ bắt
đầu, đi thôi nào.”
Nhóm
người đi về phía tòa án, vừa mới đi tới bậc thang, bỗng nhiên có một đám người
lao đến từ bên cạnh và đồng loạt quỳ xuống đất, dập đầu với bốn người Diệp Mạn.
Bốn
người Diệp Mạn kinh ngạc vì chưa từng gặp phải chuyện này.
Luật
sư Trần đứng chắn ở trước hai nữ đồng chí, nhìn chằm chằm vào đám người trước
mặt: “Các anh đang làm gì vậy?”
Bọn
họ không đếm xỉa gì đến luật sư Trần mà chỉ khóc lóc kể lể với Diệp Mạn: “Giám
đốc Diệp, chúng tôi biết sai rồi, cô yên tâm đi, sau này chúng tôi sẽ không bao
giờ nói xấu về cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ nữa, cô hãy rộng lượng, bỏ qua cho
chúng tôi lần này đi?”
“Đúng
vậy, hãy tha cho chúng tôi, mẹ già tám mươi tuổi của tôi ngày nào cũng phải
uống thuốc, tôi biết sai rồi, sau này tôi không dám nói lung tung nữa!”
...
Diệp
Mạn nheo mắt, cô nhận ra vài gương mặt quen thuộc, họ đều là nhân viên bán hàng
của cửa hàng bách hóa, cũng chính là bị cáo ngày hôm nay.
Thú
vị đấy, trước khi phiên tòa bắt đầu, một đám người mặc quần áo chắp vá trông
nghèo khó và đáng thương đứng canh giữ ở bên ngoài, khi cô đến gần thì cúi lạy
xin tha thứ, khiến cho cô giống như nhà tư bản có lòng dạ độc ác đang bắt nạt
và chèn ép người lương thiện.
Rõ
ràng cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ mới là nạn nhân mà!
Tách
tách tách...
Tiếng
máy ảnh đột nhiên phát ra từ xung quanh, Diệp Mạn ngẩng đầu lên thì thấy nhiều
phóng viên đeo giấy chứng nhận và cầm máy ảnh đang đứng xung quanh, liên tục
chụp bọn họ, trong đó không chỉ có những kênh truyền thông lớn của tỉnh mà còn
có những kênh truyền thông ở nơi khác đã nghe thấy tin tức nên đến, thậm chí có
cả truyền thông quốc gia.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.