Trước kia có “Vãn Báo Phụng Hà” vinh danh, bây giờ lại có
kỹ năng diễn xuất của ba mươi tám nhân viên bán hàng, lập tức đẩy cửa
hàng đồ điện Lão Sư Phụ lên trên đầu ngọn sóng.
Trận thế như thế này, đừng nói là người khác, ngay cả luật
sư Trần cũng lần đầu gặp phải tình huống thế này. Anh ấy che ở phía trước, nói
với Diệp Mạn và Chung Tiểu Cầm: “Hai cô đi vào trước đi.”
Những người này tới là vì Diệp Mạn, một khi chính chủ là cô đi
rồi tất nhiên bọn họ sẽ yên tĩnh lại.
Nhưng Diệp Mạn không nhúc nhích, nếu lúc này cô đi rồi thì
cho dù có trong sạch cũng sẽ bị người ta nói thành sai trái, tin tức trên
truyền thông ngày mai không biết sẽ nói bọn họ như thế nào đâu. Nếu như thế
chẳng phải đúng theo ý đồ của một số người nào đó sao, cho dù cuộc kiện tụng
này cô thắng đi chăng nữa thì cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ bọn họ cũng vẫn thua.
Cho nên lúc này Diệp Mạn không thể đi.
Cô kéo tay luật sư Trần một chút, bình tĩnh nói với anh ấy:
“Để tôi ra mặt, không có việc gì đâu.”
Luật sư Trần nghiêng đầu nhìn vẻ mặt bình tĩnh của cô, gật
gật đầu rồi lùi qua một bên.
Thấy Diệp Mạn từ phía sau đi ra, những người bán hàng đó
khóc càng thêm lố lăng, thậm chí còn có người vừa dập đầu vừa kêu khóc.
“Giám đốc Diệp, chúng tôi biết sai rồi, cầu xin cô nể tình
chúng tôi trên có cha mẹ già dưới có con nhỏ mà tạm tha cho chúng tôi lần này.”
“Đúng vậy, chúng tôi cũng chỉ tùy tiện nói thôi, không có ý
tứ gì khác! Cô cũng biết chuyện nghiêm trọng như vậy chúng tôi chắc chắn sẽ
không nói lung tung! Cô yên tâm, từ nay về sau chúng tôi sẽ quản miệng mình
thật kỹ!”
“Đúng vậy, cầu xin cô tin tưởng chúng tôi lần này, từ nay về
sau tuyệt đối sẽ không nói nửa câu không tốt về cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, cô
cứ việc yên tâm!”
…
Đây không phải hứa hẹn, đây rõ ràng là đang bôi đen cửa hàng
đồ điện Lão Sư Phụ, hất bát nước bẩn lên người Diệp Mạn cô. Người không rõ
chuyện nhìn thấy như vậy bảo đảm sẽ hiểu lầm Diệp Mạn là đại diện của một thế
lực độc ác nào đó không phải sao, dân chúng đang xem náo nhiệt đã không ngừng
chỉ chỉ trỏ trò Diệp Mạn rồi.
Diệp Mạn đang tức giận, nhưng gương mặt cô lại càng cười
tươi xán lạn, cô khinh bỉ quét mắt nhìn nhưng người này một vòng, nói: “Các vị
đang nói gì thế! Tôi không hiểu gì hết. Đây là xã hội mới rồi, quỳ cái gì mà
quỳ, mọi người đều đứng lên đi!”
Những người bán hàng đó đều nằm chết ăn vạ không chịu đứng
lên, quỳ trên mặt đất mà khóc lóc thảm thiết.
“Giám đốc Diệp, nếu cô không đồng ý, chúng tôi sẽ không đứng
dậy.”
“Giám đốc Diệp, cô làm người tốt thì làm tới cùng, buông tha
cho chúng tôi đi. Chúng tôi chỉ là vô tâm mà thôi, không phải cố ý làm như
vậy.”
“Giám đốc Diệp, tôi dập đầu với cô, cô tha cho tôi, cầu xin
cô.”
…
Đám người này lăn qua lăn lại, ngoài mặt thì xin tha lỗi,
thật ra là đang hất nước bẩn. Là một thuyết minh vô cùng chuẩn xác cho ý kiến
bạn yếu đuối bạn có lý, tôi mạnh tôi đáng chết.
Diệp Mạn bực bội, lười không muốn nói thêm nhiều lời với bọn
họ. Cô lấy điện thoại di động từ trong túi ra, trực tiếp gọi điện cho 110: “Vâng,
chào đồng chí công an, ở cửa của tòa án Liễu Thụ có một đám người tụ tập gây
cản trở giao thông, có khả năng gây ra xung đột, nhờ các anh cử người tới đây
xử lý!”
Wow!
Các phóng viên đều bị cách làm việc không theo lẽ thường của
Diệp Mạn làm cho kinh hoàng rồi, bọn họ nhanh chóng phản ứng lại, rối rít cầm
lấy máy ảnh không ngừng nhắm thẳng vào Diệp Mạn mà chụp, còn có người phóng
viên lớn tiếng dò hỏi: “Giám đốc Diệp, sao cô lại nghĩ tới việc báo cảnh sát?”
Diệp Mạn bỏ điện thoại di động lại vào trong túi, mỉm cười
nhìn đối phương: “Mục đích khi lập nên 110 là gì? Còn không phải để thuận tiện
cho quần chúng nhân dân khi có vấn đề gì có thể nhanh chóng báo cảnh sát sao?
Bây giờ là xã hội mới rồi, thời đại pháp quyền, nếu những người bán hàng này có
gì bất mãn với cách làm của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi, bọn họ hoàn
toàn có thể tới tòa án để tố tụng, dùng con đường pháp luật để bảo vệ quyền lợi
hợp pháp của họ. Tôi tin tưởng rằng pháp luật sẽ đối xử công bằng liêm chính
với mỗi một người dân.”
Lời nói này nói ra vô cùng tuyệt vời, không ai dám ở trước
cửa tòa án mà nghi ngờ những lời này cả.
Ngay sau đó, Diệp Mạn nói tiếp: “Tòa án còn chưa tuyên án,
những người bán hàng này lại quỳ gối trước cổng lớn tòa án, quỳ xuống xin tôi
tha thứ, đây là vì chột dạ hay là vì không tin rằng tòa án sẽ xử lý bản án này
theo lẽ công bằng?”
Vấn đề này hỏi ra thật sự vô cùng xảo quyệt.
Có người phóng viên lập tức đưa micro ra trước mặt Trương
Hồng Quân đang quỳ gối trên đất: “Vị đồng chí này, anh cảm thấy thế nào về vấn
đề này của giám đốc Diệp?”
Trương Hồng Quân bất ngờ bị phóng viên chỉ tên, anh ta luống
cuống, nhanh chóng không ngừng lắc đầu nói: “Tôi… tôi không biết, đừng, đừng
hỏi tôi.”
“Nhưng vừa rồi chúng tôi thấy anh kêu khóc lớn nhất mà,
không biết thì anh kêu khóc cái gì?” Câu hỏi của phóng viên cũng vô cùng sắc
bén.
Lưu Văn Cường thấy Trương Hồng Quân có chút chịu đựng không
nổi nữa, nhanh chóng đứng ra thay anh ta trả lời vấn đề này: “Đồng chí phóng
viên, tất nhiên chúng tôi tin tưởng vào tòa án. Có điều trong nhà chúng tôi quá
khó khăn, cả nhà đều là người bình thường, đơn vị vợ tôi làm việc kinh doanh
cũng không tốt, hai tháng rồi chưa phát tiền lương, còn phải đóng cửa. Không
còn cách nào khác, lúc này chúng tôi mới muốn hòa giải với giám đốc Diệp.”
Đây là điển hình của việc lái câu chuyện qua hướng khác.
Diệp Mạn cong cong môi, mỉa mai nhìn ông ta: “Hóa ra là thế,
các anh lo lắng cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi sẽ đòi các anh một khoản
tiền bồi thường khổng lồ sao?”
Nhóm người bán hàng không lên tiếng, nhiệm vụ mà bọn họ nhận
định chính là quỳ xuống tỏ vẻ khốn khổ, quỳ xuống gào khóc la lối. Còn
những việc khác, tuy rằng bọn họ làm kinh doanh nhưng mồm mép không nhanh nhẹn
được như Diệp Mạn, đọc truyện trên tytnovel . com, không thấy rằng cô chỉ nói
mấy câu thôi đã làm cho Trương Hồng Quân không biết phải nói gì đấy sao?
Thấy không ai lên tiếng, Diệp Mạn thoải mái tự tại hỏi tiếp:
“Nói như vậy, các anh là vì lo lắng không thể đền nổi tiền bồi thương nên mới
quỳ chỗ này cầu xin tôi, muốn tôi không đòi tiền bồi thường của các anh nữa hả?
Có phải thế hay không? Sao lại không có ai nói chuyện thế này? Còn không nữa thì
các anh quỳ gối ở đây cầu xin tôi cái gì? Các anh quỳ cả buổi trời, dù sao cũng
nên nói cho mọi người ở đây biết các anh đang cầu xin cái gì chứ nhỉ? Nếu không
thì đừng nói bản thân tôi không hiểu có chuyện gì mà ngay cả mấy đồng chí phóng
viên ở đây cũng không hiểu rõ chuyện lắm đâu!”
“Đúng vậy, các anh kể xem đang cầu xin cái gì?” Có phóng
viên cũng đặt câu hỏi theo, vừa rồi bọn họ nhìn thấy nhóm người này khóc vô
cùng thảm thiết, cũng chưa làm rõ được câu chuyện rốt cuộc tại sao những người
này lại quỳ gối cầu xin Diệp Mạn.
Những người này bị mọi người nhìn chằm chằm như thế không
thể không nói ra một cái đáp án. Lưu Văn Cường nuốt nước miếng, bất chấp khó
khăn nói: “Đúng vậy, chúng tôi muốn xin giám đốc Diệp giơ cao đánh khẽ, buông
tha nhưng người bình thường như chúng tôi.”
Nói giống như thể Diệp Mạn cô không phải người bình thường
vậy!
Diệp Mạn chẳng muốn để ý trò ngấm ngầm hại người của bọn họ,
nói với luật sư Trần: “Luật sư Trần, anh lấy phương án yêu cầu đòi bồi thường
của chúng ta ra đi, lấy ra cho các vị đồng chí phóng viên cùng xem.”
“Được.” Luật sư Trần lấy một phần văn kiện từ trong túi để
tài liệu ra, giơ ra trước mặt cho mọi người cùng coi: “Các vị đồng chí, mục
đích của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi từ đầu tới cuối đều là vì đòi
lại công bằng cho nhà máy. Phương án đền bù mà giám đốc Diệp yêu cầu chính là
nhóm người bán hàng này công khai xin lỗi cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, mỗi
người bồi thường một đồng tiền tổn thất. Tôi nghĩ rằng, cho dù trong nhà của ba
mươi tám người bán hàng này gặp khó khăn cũng không tới mức không có lấy cả một
đồng tiền đấy chứ?”
Anh ấy vừa nói xong mọi người lập tức ồ lên.
Các phóng viên túm được tin tức lớn, vội vàng lấy máy ảnh
không ngừng chụp chụp chụp phần văn kiện mà luật sư Trần giơ ra.
Lưu Văn Cường và những người bán hàng kia đều là mặt như tro
tàn. Chân trước bọn họ mới nói lo lắng cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ đòi phần
tiền bồi thường khổng lồ khiến bọn họ tán gia bại sản, chân sau người ta lập
tức công bố phương án đền bù.
Lưu Văn Cường yếu ớt giải thích: “Tôi, chúng tôi không biết.
Hóa ra là chúng tôi đã hiểu lầm cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, hiểu lầm giám đốc
Diệp, thật xin lỗi.”
Một câu nói xin lỗi đơn giản thì muốn rửa sạch toàn bộ việc
ác bọn họ đã làm.
Diệp Mạn khẽ liếc nhìn anh ta một cái: “Vị đồng chí này, vợ
anh cũng sắp nghỉ việc, hẳn là phải hiểu rõ cái khó của một người nhân viên bị
cho nghỉ việc mới đúng. Nhân viên của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi hơn
tám mươi phần trăm đều là nhân viên đã từng bị cho nghỉ việc. Họ đã trải qua
quá trình cả nhà bị cho thôi việc, không đủ tiền sinh hoạt, ngay cả tiền để mua
đồ ăn cũng không có. Để lấp đầy bụng, bọn họ chỉ có thể đi nhặt những lá rau bị
vứt bỏ tại các chợ bán thức ăn, hoặc nhặt đồ ăn từ các tiệm cơm nhỏ bỏ ra. Các
anh luôn miệng nói không dễ dàng gì, nhưng rốt cuộc các anh vẫn có một công
việc ổn định, thể diện, tiền lương, đãi ngộ và công việc không tệ, nhưng còn
bọn họ thì sao? Những người như họ thật vất vả mới có được một công việc duy
trì sự sống, giúp cả nhà từ già tới trẻ không tới mức đói ăn đói mặc. Vậy nhưng
khả năng là bởi vì các anh không tu khẩu đức, không có đạo đức nghề nghiệp, mà
lần nữa lại gặp phải tình trạng nguy hiểm vì mất đi việc làm! Ba mươi tám gia
đình so với hơn tám trăm gia đình, anh nói xem rốt cuộc ai càng đáng thương hơn
ai?”
Đúng vậy, công việc bên nhân viên bán hàng của cửa hàng
bách hóa khá thoải mái, đãi ngộ tốt lại còn được kính trọng. Sao bọn họ lại
đáng thương được chứ? Bọn họ còn mặc quần áo vá sao? Nhìn còn nghèo hơn mấy lão
nông ở thôn quê.
Sau khi được Diệp Mạn nhắc nhở, mọi người mới nhớ ra thân
phận của những người này, cho dù bọn họ có khóc lóc thảm thiết ra sao nhưng
thực ra trong hệ thống xã hội hiện nay thì bọn họ cũng coi như đã có cuộc sống
thoải mái rồi, bọn họ la hét thảm thiết như thế, vậy thì những người nông dân ở
thôn quê rồi công nhân ở bên bờ vực phá sản và cả những người thất nghiệp vẫn
chưa tìm được việc làm thì họ cũng không cần sống nữa sao?
Những người vây xem xì xầm bàn tán với nhau, phóng viên cũng
hỏi dồn: “Xin hỏi đồng chí, lương tháng của anh là bao nhiêu?”
Lưu Văn Cường không dám nói, đãi ngộ của cửa hàng bách
hóa luôn rất tốt, anh ta lại là nhân viên lâu năm, bây giờ là hơn hai trăm một
tháng, còn có những phúc lợi khác nữa, cái này cũng đã vượt qua mức thu nhập
bình quân của xã hội rồi.
Nhưng nhìn phản ứng của bọn họ, trong lòng tất cả mọi người
đều đã có đáp án, cán cân công bằng trong lòng cũng đã nghiêng về phía cửa hàng
đồ điện Lão Sư Phụ.
Nghe đủ loại lời buộc tội xấu xa bên tai, Trương Hồng Quân
không thể chịu được nữa, tất cả những chuyện này đã thay đổi từ khi luật sư
Trần đưa ra cái gọi là bồi thường một phần tiền.
Anh ta ngẩng đầu lớn tiếng mắng: “Cái gọi là bản bồi thường
một phần tiền, ai mà biết được có phải bọn họ thấy nhiều người quan tâm đến
chuyện này nên mới cố ý làm ra chuyện này để lừa gạt mọi người hay không! Nếu
thật là như vậy thì tại sao bọn họ không nói sớm, còn để chúng tôi quỳ ở đây
cầu xin như vậy?”
Diệp Mạn buồn cười nhìn anh ta: “Ý của anh là, chúng tôi có
thể lừa gạt mọi người, trước tiên đừng nói đến chuyện tôi với luật sư Trần có
ăn ý với nhau không. Tài liệu trong tay Luật sư Trần là dùng máy đánh chữ, chứ
không phải dùng tay viết, nếu chúng tôi tạm thời nảy lòng tham thì cũng phải
biến ra cái máy đánh chữ nữa chứ?”
“Ai… ai mà biết được, nói không chừng hai người đã sớm có
hai kế hoạch rồi, thấy mọi người đang xem thì lấy cái này ra, nếu không thì cô
giải thích chuyện này thế nào?” Trương Hồng Quân cắn chặt chuyện này không
buông.
Diệp Mạn nhìn anh ta bằng ánh mắt tán thưởng, cô còn đang
suy nghĩ xem làm sao để nó xảy ra một cách tự nhiên nhất nhưng không ngờ rằng
đã có người tự đưa cơ hội đến rồi.
Về sau giám đốc Tôn cũng đừng trách cô kể khổ, đây đều là cơ
hội mà họ cho cô.
Diệp Mạn gật đầu: “Anh nói cũng có lý. Dù sao thì cái tổn
hại về kinh tế mà mấy người trực tiếp đem lại cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ
chúng tôi cũng lên đến hàng nghìn tệ. Từ sau khi TV màu 18 inch của cửa hàng đồ
điện Lão Sư Phụ chúng tôi phát triển, một tuần, kinh doanh của hai cửa hàng của
chúng tôi ở thành phố Phụng Hà là 368 chiếc TV màu 18 inch, còn cửa hàng
bách hóa có bốn cửa hàng tại thành phố Phụng Hà, quy mô của mỗi cửa hàng đều
to hơn nhiều so với cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi, người và lưu lượng
cũng lớn hơn rất nhiều, nhưng lại không bán ra một cái nào. Nhưng theo như tôi
biết được không phải là không có khách hàng, mà là đều bị mấy người khuyên là
đừng mua, trước mắt theo như số liệu tôi nắm được, có gần năm trăm người đến
cửa hàng bách hóa yêu cầu mua TV màu 18 inch, tôi không biết là còn nhiều
người nữa hay không, chỉ riêng khoản này thôi thì mấy người đã tạo ra bao nhiêu
tổn thất cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi rồi? Còn chưa tính đến tổn
thất gián tiếp, bởi vì lời bịa đặt của các người, thêm cả hàng trăm lời truyền
miệng khắp nơi, dẫn đến việc dư luận của những người dân thành phố về cửa hàng
đồ điện Lão Sư phụ cũng nhanh chóng tăng lên, lượng tiêu thụ cũng giảm mạnh,
xem ra về lâu dài, những tổn thất này không thể nào ước lượng được. Các người
nên lo lắng cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi sẽ truy cứu trách nhiệm và
bắt bồi thường!”
Trương Hồng Quân dường như đã tìm thấy cơ hội, hét lớn: “Tôi
nói rồi mà, ngoài mặt thì nói là không tính toán, nhưng trong lòng thì lại ghi
thù! Nếu như cô thật sự muốn bỏ qua cho chúng tôi thì tại sao lại không chấp
nhận cuộc thảo luận bí mật của chúng tôi? Bây giờ chẳng qua là có phóng viên
với những người dân nhiệt tình đang nhìn, đọc truyện trên tytnovel . com, cô
mới làm ra vẻ bỏ qua chuyện này. Giám đốc Diệp, tôi thừa nhận là chúng tôi đã
sai khi nói xấu cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, nhưng mà cô cũng đừng ra vẻ là
người tốt nữa.”
Diệp Mạn thở dài: “Có một số việc, ban đầu tôi cũng không
muốn làm lớn chuyện, nhưng vị đồng chí này cũng đã nói chuyện này rồi, nếu như
tôi không nói ra, về sau mọi người nghĩ tôi là người như thế nào cũng không
quan trọng, nhưng nếu vì vậy mà hiểu lầm cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi,
khiến cho hơn tám trăm công nhân của nhà máy mất việc, thì đó chính là lỗi của
người làm giám đốc như tôi.”
Ngay khi phóng viên nghe thấy những lời của Diệp Mạn thì
biết rằng cô sắp tung tin rồi, lập tức vội vàng đặt câu hỏi.
“Giám đốc Diệp, cô có tin gì quan trọng muốn thông báo sao?”
“Giám đốc Diệp, đã từng đăng một bài báo ám chỉ rằng có người
cố ý nhắm vào cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, đó có phải là điều cô muốn nói
không? Vậy hung thủ thực sự đứng sau tấm màn là ai?”
…
Diệp Mạn giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng, sau đó cô
vừa lấy một thứ gì đó từ trong túi ra vừa trả lời câu hỏi của họ: “Cái này rốt
cuộc là ngoài ý muốn, hay là có người muốn nhắm vào cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ
chúng tôi, cần phải có cơ quan công an điều tra, trước khi có kết quả, tôi cũng
tò mò giống như mọi người vậy. Tôi muốn nói đến là chuyện khác, liên quan đến
việc bồi thường của bọn họ, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi không nhận
một đồng nào cả, trước đó đã quyên góp toàn bộ cho Á vận hội, đây là giấy chứng
nhận chuyển tiền, mời mọi người xem qua!”
Á vận hội năm 1990 là cuộc thi thể thao toàn diện đầu tiên
được tổ chức tại Trung Quốc, cho thế giới thấy một Trung Quốc mở rộng toàn diện
và biến đổi từng ngày, đồng thời nâng cao tính dân tộc.
Nhưng lúc bấy giờ đất nước còn nghèo, kinh phí tổ chức đại
hội cực kỳ eo hẹp, mấy năm trước kêu gọi người dân quyên góp cho Á vận hội, học
sinh tiểu học đã quyên góp tiền lì xì dành dụm mấy năm, những người lao động
cũng quyên góp số tiền lương mà họ tiết kiệm được, tổng số tiền quyên góp được
là hơn hai trăm triệu, vì thế câu nói “cậu quyên góp chưa” đã thành thành lời
chào hỏi một thời khi mọi người gặp mặt.
Vì vậy đối với giới truyền thông và công chúng, vấn đề quyên
góp cho Á vận hội đã không còn xa lạ với mọi người, bởi vì trên báo và TV cũng
hay đưa tin về các khoản quyên góp, đồng thời còn từng đi tìm người đầu tiên
quyên góp cho Á vận hội.
Hôm nay cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ cũng bắt kịp trào lưu
này rồi, đem tiền bồi thường đi quyên góp, chỉ có ba mươi tám người, tiền của
mỗi một người cũng chỉ có ba mươi tám tệ, con số này đúng là khiến người ta
dở khóc dở cười.
Phóng viên vừa cảm thấy bất ngờ vừa cảm thấy Diệp Mạn đang
cố làm ra vẻ huyền bí, ba mươi tám tệ thôi mà, có đáng không?
Đột nhiên, phóng viên phía trước vô tình lướt qua con số
trên phiếu chuyển tiền, kích động che miệng, trợn tròn mắt kêu lên: “Hai triệu
tệ và lẻ ra ba mươi tám tệ?”
Anh ta không thể tin vào mắt mình, dùng sức chớp mắt, phía
trước số ba mươi tám vẫn còn có mấy con số không.
Người phóng viên phấn khích đến mức véo hai góc của tờ giấy
chuyển tiền, cẩn thận xem lại mấy lần rồi nhanh chóng cầm máy ảnh lên, chụp lia
lịa tờ giấy chuyển tiền.
Những phóng viên khác cũng bị con số này làm cho ngây người!
Khi thấy người khác chụp ảnh phiếu chuyển tiền thì những
người khác cũng vội vàng chụp ảnh, tin tức ngày hôm nay cũng đủ rồi, từ đợt này
đến đợt khác, đúng là kích động lòng người. Đến cả những người dân góp vui
cũng bắt đầu thảo luận sôi nổi, là hai triệu tệ chứ không phải hai tệ đâu, hai
trăm tệ, một món tiền lớn như vậy, nếu như cho ai đó thì cả đời cũng không tiêu
hết.
Chụp ảnh xong, có không ít phóng viên đã bình tĩnh lại, hỏi
Diệp Mạn: “Giám đốc Diệp, không phải cô nói là quyên góp số tiền bồi thường của
họ sao? Tại sao lại quyên góp hai triệu tệ vậy?”
Diệp Mạn có chút bối rối nói: “Kể từ khi mở cửa hàng đồ điện
Lão Sư Phụ, chúng tôi đã nhận được rất nhiều sự ủng hộ của bạn bè và mọi người,
vì vậy chúng tôi cũng muốn làm chút việc gì đó có ích cho xã hội. Á vận hội là
sự kiện lớn chào mừng cả nước, chúng tôi cũng muốn góp một phần sức lực, vì vậy
đã rút ra gần hết vốn lưu động trong sổ sách, góp cho đủ số chẵn và thêm cả
phần tiền bên tố tụng nữa. Coi như là mỗi một chiếc TV màu, mỗi một chiếc máy
giặt, mỗi một chiếc tủ lạnh mà chúng tôi bán ra đều dùng để quyên góp cho Á vận
hội. Tôi muốn nói với mọi người rằng, mỗi một món đồ gia dụng mà mọi người mua
ở cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ thì đó chính là sự đóng góp của mỗi người cho Á
vận hội!”
Người bình thường không thể hiểu được, nhưng những phóng
viên có kinh nghiệm thì hiểu.
Bề ngoài thì những lời nói của Diệp Mạn cho thấy cửa hàng đồ
điện Lão Sư Phụ đang quyết tâm làm phúc lợi cho xã hội, nhưng thực ra là nêu
cao tên tuổi cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, đồng thời lôi kéo quan hệ của cửa
hàng đồ điện Lão Sư Phụ với Á vận hội. Mặc dù biết cô có mục đích khác nhưng
việc đối phương quyên góp hai triệu tệ là thật, cũng không phải chủ của doanh
nghiệp tư nhân nào cũng có thể quyết đoán và sẵn lòng như vậy.
Về điểm này, bọn họ đều khâm phục cô gái trước mặt.
Tin tức này sẽ trở thành tin tức lớn nhất trong ngày hôm
nay, các phóng viên sắp xếp đưa máy ảnh lên chụp ảnh Diệp Mạn và đưa ra câu
hỏi, ai còn nhớ đến đám nhân viên bán hàng Lưu Văn Cường, Trương Hồng Quân đang
quỳ ở đây kể khổ là ai cơ chứ.
Lưu Văn Cường và Trương Hồng Quân nhìn nhau, cả hai đều nhìn
thấy sự hối hận sâu sắc trong mắt nhau.
Sau ngày hôm nay, họ sợ rằng họ sẽ trở thành những con chuột
ngoài đường, bị mọi người khinh bỉ. Trận chiến này, bọn họ đã chịu thất bại
nặng nề, một nhóm người lặng lẽ đứng dậy, tuyệt vọng chen lấn đi ra khỏi đám
đông.
Diệp Mạn ứng phó xong với câu hỏi của phóng viên, cho đến
khi thấy thời gian không còn sớm nữa, cô mới nhắc nhở mọi người: “Cảm ơn mọi
người đã quan tâm đến cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, phiên tòa sắp mở rồi, nếu
như mọi người có gì muốn hỏi thì về sau chúng ta nói tiếp được không? Chúng tôi
đi vào trước, phiên tòa sắp bắt đầu rồi.”
Đây là chuyện quan trọng, phóng viên cũng không ngăn cản
nữa, lần lượt nhường đường.
Cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chỉ yêu cầu đối phương đền bù
một phần tiền, đồng thời công khai xin lỗi, yêu cầu này cũng không quá đáng,
thêm việc đã có nhân chứng vật chứng đầy đủ, chuyện tố tụng này rất nhanh kết
thúc bằng việc Lưu Văn Cường và ba mươi tám nhân viên bán hàng kia thua
kiện.
Mấy người này cũng không giãy giụa nữa, thành thật nhận lỗi
với cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, đồng thời còn đưa ra một phần tiền bồi
thường.
Kết quả của vụ kiện này đã được dự đoán từ trước, nhiều
phóng viên đã bỏ về không theo dõi phiên tòa, vội vã quay quay về viết bài để
đăng tin trước.
Khi Diệp Mạn và những người khác thắng kiện, bên ngoài cũng
không còn phóng viên nữa.
Diệp Mạn quay đầu về phía Luật sư Trần nói: “Chuyện hôm nay
làm phiền đến Luật sư Trần rồi.”
Luật sư Trần xách theo cặp tài liệu nói: “Không cần khách
sáo, đó là chuyện nên làm, tôi đi trước đây. Đợi có thông tin của dự án sau,
tôi sẽ liên hệ với cô.”
“Được.” Diệp Mạn gật đầu, hai bên chia tay ở trước cổng tòa
án.
Xung quanh không có người ngoài, Chung Tiểu Cầm không khống
chế được sự kích động trong lòng, nắm chặt tay của Diệp Mạn phấn khích nói:
“Giám đốc, chúng ta thắng rồi, chúng ta lại thắng rồi.”
“Đợi khi trở về em sẽ biết thắng là như thế nào, cái này
không tính là gì, đi thôi!” Diệp Mạn cười cười nói. Thứ bọn họ thật sự thắng
được, vốn dĩ không nằm ở việc kiện tụng nhỏ bé không đáng kể này mà là đã xoay
chuyển được dư luận, hoàn toàn nêu cao tên tuổi của Lão Sư Phụ, đọc truyện
trên tytnovel . com, đồng thời còn là tin hot của năm nay. Nó tương đương với
việc về sau họ sẽ nổi tiếng ở trên mạng, hơn nữa còn sẽ tiếp tục trong thời
gian dài, điểm quan tâm đặc biệt của mọi người, mang đến lợi ích vô cùng to
lớn.
Ban đầu cô định đợi sau khi thắng kiện sẽ công bố tin tức
này trước tòa án, nhưng mấy người nhân viên bán hàng này lại làm loạn kế hoạch
của cô, công bố trước cũng được, có thể khiến cho mọi người nghĩ rằng cửa hàng
đồ điện Lão Sư Phụ làm chuyện tốt mà không màng đến lợi ích, nếu không phải đám
nhân viên bán hàng kia hùng hổ dọa người, bọn họ sẽ không cung cấp hình ảnh của
thông tin này.
Ban đầu Chung Tiểu Cầm không hiểu ý của cô, đợi đến khi quay
về thì đã phát hiện ra điện thoại trong cửa hàng bắt đầu đổ chuông, cô ấy nghe
máy, bên trong truyền đến tiếng của thư ký Lâm bên cửa hàng bách hóa: “Xin
chào, thư ký Chung, sếp Tiết muốn qua đó chào hỏi giám đốc Diệp, xin hỏi khi
nào giám đốc Diệp rảnh vậy?”
Chung Tiểu Cầm bĩu môi vào loa, sao lúc trước không thấy
sếp Tiết hạ mình đến chào hỏi giám đốc, lần nào cũng là giám đốc đi gặp ông
ta. Mặc dù không phải rất thích sếp Tiết nhưng Chung Tiểu Cầm biết đây là một
khách hàng quan trọng, vì thế cô ấy lịch sự nói: “Thư ký Lâm, cái này tôi phải
xem lịch trình của giám đốc chúng tôi, có gì thì sau này tôi sẽ liên hệ lại với
anh được không?”
Thư ký Lâm có thể nói gì được? Anh ta cảm thấy có chút khó
chịu, chỉ có thể khách sáo nói: “Được, tôi sẽ chờ tin tốt từ cô.”
Sau khi cúp điện thoại, Chung Tiểu Cầm báo tin cho Diệp Mạn:
“Giám đốc, có cần gặp sếp Tiết không?”
Diệp Mạn suy nghĩ vài giây: “Chắc chắn là phải gặp, nhưng
không cần vội vàng quá, đợi thư ký Lâm gọi điện đến đây thì nói tiếp. Chuyện
quan trọng bây giờ là thông báo với các cửa hàng kinh doanh trực tiếp, ngày mai
cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng ta sẽ hoan nghênh một đợt tiêu thụ lớn, bảo
mọi người chuẩn bị thật tốt, nếu kho hàng không còn nhiều thì lấy hàng trước,
đừng có đợi đến lúc hết hàng mới đi lấy. Còn có ngày mai nếu không phải có
chuyện cực kỳ quan trọng thì nhân viên của mỗi cửa hàng không được phép xin
nghỉ!”
“Vâng.” Chung Tiểu
Cầm nhanh chóng ra ngoài xử lý công việc.
Giám đốc Tôn là người nắm bắt thông tin rất nhanh, chuyện
như vậy xảy ra ở trước cổng tòa án đã nhanh chóng truyền vào tai ông ta.
Sau khi nghe thư ký báo cáo xong, hai tay để trên bàn nắm
chặt lại, trên mu bàn tay nổi gân xanh, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Lần này không những không ảnh hưởng đến danh tiếng Lão Sư
Phụ, ngược lại cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ còn được hưởng gió xuân, nổi tiếng
khắp cả nước. Mặc dù tin tức thu được của các truyền thông lớn vẫn chưa công bố
ra ngoài, nhưng ông ta cũng dự đoán trước được ngày mai cửa hàng đồ điện Lão Sư
Phụ sẽ thu hút được lượng người rất lớn.
Bây giờ TV màu 18 inch của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ lấy
thế mạnh áp đảo của mình để bước vào thị trường đồ điện gia dụng của Phụng Hà
thậm chí là của toàn tỉnh, còn có chỗ đứng trên thị trường TV màu trung cấp!
Cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ này giống như con gián đánh mãi
không chết, càng đàn áp nó thì nó lại càng mạnh, một lần lại một lần, không
những không chọc giận được đối phương, ngược lại còn giúp đối phương một bước
lên mây.
Nghĩ đến điều này, giám đốc Tôn cảm thấy vô cùng khó chịu.
Nếu như bọn họ không quá cảnh giác với cửa hàng đồ điện Lão
Sư Phụ, bày ra nhiều thủ đoạn bịp bợ như vậy, tất cả những chuyện hôm nay sẽ
không xảy ra, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ cũng không mở rộng nhanh tới
vậy.
Sau khi thư ký Dương báo cáo tình hình, thấy giám đốc Tôn
không nói gì thì biết tâm trạng của ông ta không tốt, vì vậy cũng không dám
nhiều lời, im lặng đứng bên cạnh đợi chỉ thị của ông ta.
Thật lâu sau, giám đốc Tôn mới nhớ ra còn có người ở đây,
chớp mắt một cái, thở ra một hơi, vẫy vẫy tay nói: “Cậu đi xuống làm việc đi,
để tôi yên tĩnh một lúc.”
“Vâng, giám đốc.” Thư ký Dương đang định lui ra ngoài thì
điện thoại trong phòng làm việc đột nhiên vang lên.
Anh ta vội vàng đi tới bắt máy: “Xin chào, đây là nhà máy
sản xuất TV thành phố Phụng Hà… giám đốc Hồ, vâng…”
Lấy tay che loa lại, anh ta thì thầm với giám đốc Tôn: “Giám
đốc Hồ gọi điện thoại đến, có nghe máy không ạ?”
Không cần nói, giám đốc Tôn cũng biết giám đốc Hồ gọi điện
thoại đến để làm gì. Kế hoạch thất bại, bị thương và bị đả kích lớn nhất thực
ra là giám đốc Hồ, Giáp Thiên Hạ để cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ nhẹ nhàng
kiếm được mấy chục nghìn tệ, TV màu 18 inch lại sắp được tiêu thụ rộng, chiếm
trước thị phần nhà máy sản xuất TV của bọn họ. Có thể nói rằng, lần này đúng là
giám đốc Hồ tiền mất tật mang, phải trả một cái giá quá đắt.
Lúc này tâm trạng ông ta đang rất tệ, không có hứng thú nghe
lời phàn nàn của giám đốc Hồ. Nhưng giám đốc Hồ nóng nảy như vậy, nếu như không
nghe điện thoại có thể sẽ giết đến đây, giám đốc Tôn thực sự không muốn cãi
nhau với ông ta ở văn phòng, quá mất mặt.
Vì trốn không được nên giám đốc Tôn đưa tay ra: “Đưa qua
đây, cậu ra ngoài làm việc đi.”
Thư ký Dương gật đầu, nhẹ nhàng lùi ra ngoài, đóng cửa lại.
Giám đốc Tôn để loa bên tai: “Lão Hồ…”
Ông ta vừa mở miệng, đầu bên kia điện thoại liền truyền đến
giọng nói tức giận của giám đốc Hồ: “Lão Tôn, kế hoạch thất bại rồi, ông nghe thấy
chưa? Cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ quyên góp cho Á vận hội hai triệu tệ? Rất
nhiều phương tiện truyền thông đã đi phỏng vấn cái này, vốn dĩ chẳng có ai để ý
đến chuyện của nhân viên bán hàng đâu!”
Giám đốc Tôn xoa xoa thái dương: “Không ai để ý là tốt nhất,
nhưng tôi thấy khó lắm. Chuyện này tôi đã biết rồi, ông có chuyện gì muốn nói
nữa không?”
Giám đốc Hồ nghe ra được ông ta không vui lắm, nhất thời còn
tức giận hơn: “Lão Tôn, lúc đó là ai đã thề thốt chắc chắn chuyện này sẽ thành
công? Tôi tiêu tốn rất nhiều tài nguyên, rất nhiều mối quan hệ vì cái này,
nhưng kết quả thì sao, không những không thể lật đổ được cửa hàng đồ điện Lão
Sư Phụ ngược lại còn làm cho nó nổi tiếng hơn, ông nói xem chuyện này phải làm
sao?”
Giám đốc Tôn không vui: “Lão Hồ, tôi và Thư Dương cũng phải
trả cái giá rất đắt. Chúng ta chẳng ai muốn thấy kết quả này cả, lúc này cũng
đừng nên tranh cãi về vấn đề này nữa, nghĩ kỹ xem nên làm gì tiếp theo!”
“Cái ông muốn nói chỉ có vậy thôi sao?” Giám đốc Hồ cảm thấy
khó chịu.
Giám đốc Tôn cũng nổi giận: “Không thì sao? Ông bảo tôi bồi
thường thiệt hại cho ông sao? Vậy thì ai sẽ bồi thường cho tôi? Lão Hồ, hôm nay
chúng ta đều là người thua cuộc, không cần phải đấu đá với nhau làm gì. Tôi
khuyên ông nên nhân lúc cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ vẫn chưa chen chân vào thị
trường máy giặt cao cấp thì nên tìm cách nâng cao lợi thế của mình đi, nếu
không thì với tham vọng của Diệp Mạn, sớm muộn cũng sẽ chiếm được một phần của
thị trường này, chỉ cần ngày mai thôi là nhãn hiệu Lão Sư Phụ của bọn họ đã nổi
tiếng rồi.”
Giám đốc Hồ im lặng vài giây rồi hỏi: “Vậy chúng ta chỉ bàn
như vậy thôi hả? Giám đốc Tôn, bây giờ truyền thông còn chưa đưa tin, chúng ta
có thể nghĩ cách chặn nó lại. Mỗi người chia nhau ra tìm thử?”
“Tìm ai? Truyền thông địa phương có thể nể mặt tôi và ông,
nhưng truyền thông tỉnh khác thì sao? Thông tấn xã quốc gia sao? Ông và tôi có
thể nhờ ai đây? Hơn nữa cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ đã tung ra số lượng lớn
quảng cáo trên “Nhật Báo Vân Trung” và đài truyền hình Vân Trung, đọc truyện
trên tytnovel . com, còn có quan hệ khá tốt với hai đơn vị này, bọn họ chưa
chắc đã vì chúng ta mà đồng ý bỏ qua nguồn tin lớn thế này, còn đắc tội với
Diệp Mạn nữa.” Giám đốc Tôn lạnh lùng nói: “Lão Hồ, bỏ đi, chuyện này nên dừng
lại ở đây thôi!”
Đừng lãng phí công sức nữa, bây giờ làm gì cũng vô ích.
Giám đốc Hồ rất khó chịu: “Ông chấp nhận nhưng tôi thì
không, tôi không tin Diệp Mạn kia có thể một tay che trời!”
“Này, Lão Hồ, chuyện đã như vậy rồi, ông cũng đừng quá bốc
đồng. Bây giờ chúng ta còn chưa bị vạch trần, mọi chuyện nên dừng ở đây thôi!”
Giám đốc Tôn vội vàng ngăn cản.
Nhưng giám đốc Hồ không nghe ông ta nói, lập tức cúp điện
thoại.
Nghe thấy tiếng tút tút tút phát ra từ loa, giám đốc Tôn tức
đến mức đặt mạnh chiếc điện thoại xuống bàn, Lão Hồ này, thành công thì ít hỏng
việc thì nhiều, bây giờ đi gây rối sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.
May mà ông ta ngoài bày mưu với cho bên Tiêu Thư Dương ra
thì cũng không làm cái gì cả, nếu như Lão Hồ này lại gây rối, về sau cũng đừng
trách ông ta phủi sạch quan hệ.
Giám đốc Hồ cúp điện thoại xong thì cực kỳ tức giận, vì thế
đã đập vỡ hết đồ sứ trong văn phòng.
Gan của Lão Tôn này quá nhỏ, có tí chuyện thôi mà đã sợ mất
mật rồi. Vậy tổn thất của ông ta phải làm sao đây? Hai dây chuyền sản xuất một nửa
thì bán đi một nửa thì đưa cho Diệp Mạn, mặt mũi cũng mất sạch, nghĩ đến là đau
lòng.
Điều càng làm ông ta khó chịu chính là vào buổi tối, phía
bản tin còn phát sóng tin tức của sáng nay, có cảnh tượng nhân viên bán hàng
quỳ dưới đất khóc lóc cầu xin Diệp Mạn, có có cảnh Diệp Mạn tuyên bố sẽ quyên
góp tiền bồi thường, giọng của biên tập viên lại càng chối tai: Hôm nay mở
phiên tòa xét xử tại tòa án Liễu Thụ về việc cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ kiện
ba mươi tám nhân viên bán hàng của cửa hàng bách hóa về tội bôi nhọ danh
dự của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ. Trước khi mở phiên tòa xét xử, ba mươi tám
nhân viên bán hàng đã quỳ xuống cầu xin tha thứ người phụ trách cửa hàng đồ
điện Lão Sư Phụ là Diệp Mạn ở trước cổng tòa án, sau đó cô Diệp Mạn cho biết
chỉ cần một phần tiền bồi thường của ba mươi tám nhân viên bán hàng, sau đó
sẽ đem số tiền này đi quyên góp cho Á vận hội. Đồng thời, cửa hàng đồ điện Lão
Sư Phụ còn quyên góp cho Á vận hội hai triệu tệ, đây là khoản quyên góp lớn
nhất ở tỉnh chúng tôi cho Á vận hội từ trước đến nay. Mỗi một thiết bị gia dụng
mà bạn mua ở cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi chính là một phần đóng góp
của các bạn cho Á vận hội!
Ầm!
Giám đốc Hồ đập cốc xuống bàn, đài truyền hình Vân Trung này
chắc chắn đã nhận tiền của Diệp Mạn ‘Mỗi một thiết bị gia dụng mà bạn mua ở cửa
hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi chính là một phần đóng góp của các bạn cho Á
vận hội’, nói như thế này không phải là để mọi người đều đến mua sản phẩm của
cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ sao?
Tính toán tốt đấy, quảng cáo ngay trên tin thời sự!
“Ông đang làm gì vậy? Lão Hồ, ông ném cái ly làm gì?” Vợ của
giám đốc Hồ đang tập trung xem TV thì bị làm phiền, không vui mà lườm ông ta.
Giám đốc Hồ tức giận trừng mắt nhìn lại: “Cái tin rác không
có thật này có gì đáng xem hả?”
Vợ của giám đốc Hồ rất hiểu lòng dạ hẹp hòi của chồng mình:
“Ông ghen tị với cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ hả? Nhưng cũng chẳng có cách nào
khác, người ta đã quyên góp rất nhiều tiền cho Á vận hội thật, lần sau đổi TV
chúng ta cũng mua nhãn hiệu Lão Sư Phụ này, đóng góp cho quốc gia!”
Không thể sống qua nổi mấy ngày này, đồng đội rồi đến vợ
cũng tạo phản, giám đốc Hồ tức giận đóng sầm cửa ra ngoài.
Xui xẻo hơn nữa là, vừa ra ngoài đi xuống tầng ông ta đụng
phải Thường An Toàn vừa ra khỏi viện đã về muộn, thù mới hận cũ trào dâng trong
lòng, giám đốc Hồ lại càng thêm tức giận. Ông ta hừ lạnh một tiếng, giễu cợt
nói: “Đi theo sau mông một đứa con gái, anh cũng tự hào ghê nhỉ!”
Thường An Toàn vốn không định nói chuyện với ông ta, nhưng
lời ông ta nói quá khó nghe, Thường An Toàn không bằng lòng, dừng lại trừng mắt
nhìn ông ta: “Một đứa con gái thì sao? Người ta có bản lĩnh, có sự bao dung còn
có tầm nhìn xa, tôi cũng buồn thay cho nhân viên của nhà máy sản xuất máy giặt,
có người lãnh đạo tồi tệ như ông, sớm muộn gì nhà máy tốt như vậy cũng phá sản
trong tay của ông!”
“Anh nói cái gì? Nói lại lần nữa xem.” Giám đốc Hồ rất tức
giận, đến gần Thường An Toàn.
Thường An Toàn lạnh lùng nhìn ông ta: “Ông kém xa Diệp Mạn,
cô ấy làm lãnh đạo của tôi, tôi tâm phục khẩu phục, còn ông thì một chút cũng
không!”
“Anh được lắm Thường An Toàn, cánh cứng rồi có đúng không?”
Giám đốc Hồ máu nóng xông lên đầu, trong cơn tức giận giơ nắm đấm đấm vào người
Thường An Toàn.
Thường An Toàn không hề tỏ ra yếu thế, lập tức giơ cánh tay
lên đỡ lấy, hai người xô xát với nhau, tôi một đấm anh một đá, âm thanh này rất
nhanh đã quấy rầy đến hàng xóm trên tầng, đợi khi mọi người soi đèn pin vào,
nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của hai người thì nhanh chóng chạy đến khuyên
ngăn.
“Giám đốc Hồ, quản lý Thường, đừng đánh nữa, đừng đánh nữa…”
Nhưng hai người không thèm nghe, có hàng xóm sợ hai người
đánh nhau sẽ xảy ra chuyện nên mấy ông to con đã xông lên tách hai người ra.
Vốn tưởng rằng chuyện này đã kết thúc, nhưng đột nhiên bên
ngoài truyền đến một thanh âm lạ: “Mọi người đang làm gì vậy?”
Mọi người quay lại nhìn, quả nhiên nhìn thấy hai người công
an đang mặc đồng phục, chết rồi, động đến công an rồi.
Đồng chí công an cũng nhìn thấy tình cảnh thê thảm của giám
đốc Hồ và Thường An Toàn, mang theo thái độ có trách nhiệm, ngay lập tức đưa
hai người đến đồn công an điều tra tình hình.
Vợ của giám đốc Hồ khi biết chuyện này thì vô cùng sợ hãi,
vội vàng đến đồn cảnh sát để hỏi thăm tình hình, Vương Mậu Tài nhìn thấy vậy,
thấy cơ hội của mình đến rồi cũng nhanh chóng đi qua đó, chạy qua chạy lại, an
ủi vợ của giám đốc Hồ, hy vọng có thể để lại chút ấn tượng cho giám đốc Hồ, nói
không chừng về sau còn có thể làm quản lý kinh doanh một lần nữa.
Hai người ngồi xuống ghế ở lối vào đồn cảnh sát, Vương Mậu
Tài ân cần nói: “Chị dâu yên tâm, không sao đâu. Giám đốc Hồ rất thận trọng,
chắc chắn là cái tên xấu xa Thường An Toàn kia ra tay trước, tý nữa điều tra rõ
tình hình thì giám đốc có thể được thả ra rồi.”
Vợ của giám đốc Hồ lau nước mắt: “Hy vọng là vậy, Lão Hồ này
đã già như vậy rồi còn đánh nhau với người khác, nhìn xem coi được không?”
“Chị dâu, chị có đói không? Em đi mua cho chị chút gì đó để
lót bụng nhé.” Vương Mậu Tài đứng dậy, không quan tâm đến lời từ chối của vợ
giám đốc Hồ, nhanh chóng chạy ra ngoài.
Một lúc sau, ông ta cầm một hộp cơm quay lại: “Chị dâu, em
có mượn một hộp cơm đi mua chút cháo, chị ăn một chút đi.”
Bịch!
Đột nhiên, một bàn tay từ bên cạnh vươn ra lật đổ hộp cơm,
sau đó một bàn tay có sức rất lớn nắm lấy vai Vương Mậu Tài, Vương Mậu Tài chưa
từng lao động chân tay sao có thể là đối thủ của đối phương được, đang muốn
quát tháo đối phương thì đã nghe thấy giọng nói chua ngoa từ phía sau truyền
đến: “Đồng chí công an, đồng chí công an, tôi có chuyện muốn báo cáo. Người đàn
ông này, đọc truyện trên tytnovel . com, vài ngày trước con trai của tôi có
vác một cái TV về, người đàn ông này lén lút xuất hiện xung quanh con hẻm nhà
chúng tôi, còn nói chuyện với con trai của tôi, chắc chắn là ông ta xúi giục
con trai tôi, con trai tôi bị oan mà…”
Vương Mậu Tài nghe đến đây thì hai chân mềm nhũn, phịch một
tiếng quỳ rạp xuống dưới đất, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Xong rồi, ông ta
xong rồi!
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.