Diệp Mạn suy nghĩ cả đêm, cuối cùng đã có quyết định.

Hôm sau cô gọi điện thoại cho Bàng Dũng lần nữa: “Anh Bàng, sau khi mở cửa hàng này xong thì anh hãy tạm ngưng mở tiếp mà hãy đi xem thử các tỉnh xung quanh, đi xa một chút cũng được, xem thử có nhà máy nào thích hợp không, tôi quyết định đồng ý với Tiêu Thư Dương.”

Bàng Dũng ngạc nhiên: “Ý của cô là lấy hàng từ chỗ khác rồi bán lại cho Tiêu Thư Dương sao?”

Còn có thể làm thế sao?

Diệp Mạn cười: “Không sai, tự anh ta dâng tiền đến tận cửa để tôi kiếm thì không lý nào tôi phải từ chối, đến lúc ký hợp đồng tôi sẽ bảo luật sư Trần tránh mặt một lát, chỉ nói cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng ta cung cấp hàng hóa chứ không hề chỉ định phải là đồ điện của Lão Sư Phụ chúng ta. Năng suất của chúng ta không kịp thì cứ lấy hàng từ chỗ khác, chúng ta cũng thử làm con buôn một lần đi, sang tay là có thể kiếm tiền, thoải mái biết bao. Anh Bàng à, không phải năm ngoái anh muốn làm con buôn sao? Lần này sẽ để anh giải tỏa cơn nghiện làm con buôn!”

Bàng Dũng cười không được khóc cũng không xong: “Tôi cũng quên mất, không ngờ cô vẫn còn nhớ. Nhưng có một vấn đề, chúng ta nhập một một số lượng hàng lớn như thế từ nơi khác chắc chắn rất nhanh Tiêu Thư Dương sẽ biết được, sau này chắc chắn anh ta sẽ không làm nữa.”

Không chỉ là vấn đề số lượng lớn, hơn nữa sản phẩm của mỗi nhà máy đều có tiêu chí khác nhau, chỉ cần giao hàng ra là lộ ngay.

Diệp Mạn chầm chậm đáp lại: “Anh ta biết thì để anh ta biết thôi, vốn tôi cũng không muốn làm ăn lâu dài với anh ta, dù gì cũng chỉ là một cuộc buôn bán, có thể kiếm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Anh Bàng, tôi báo giá bán sỉ của đại lý cho Tiêu Thư Dương, anh cứ dựa theo cái giá này làm là được. Bảo nhà máy bao phí vận chuyển, một chiếc máy giặt hoặc TV màu chỉ cần lời năm tệ trở lên là có thể cân nhắc rồi, lãi ít nhưng bán được nhiều, có lợi nhuận là được.”

Đừng thấy lợi nhuận như vậy là thấp, Tiêu Thư Dương vừa mở miệng đã muốn lấy hai mươi ngàn chiếc, cô tính cho anh ta mỗi loại mười ngàn chiếc, mỗi chiếc lời năm tệ thì tiền lời đã là một trăm ngàn tệ rồi, bán sang tay đã lãi được một trăm ngàn tệ, chuyện này hời biết bao, không làm thì tiếc lắm. Ngày nào Bàng Dũng cũng mở tiệm, trong thời gian ngắn không thể kiếm được nhiều tiền như thế, còn phải đầu tư số tiền lớn nữa, so với đơn hàng của Tiêu Thư Dương thì đây đúng là một vụ buôn bán không có mối nguy nào.

Bàng Dũng biết giới hạn trong lòng cô, đáp lại: “Được, ngày mai bên này chính thức khai trương, tôi ở lại thêm hai ngày, sau khi xác định không có vấn đề gì thì tôi ra ngoài tìm nguồn hàng.”

“Ừm, chuyện này khoan hãy tung tin ra ngoài tránh để Tiêu Thư Dương phát hiện.” Diệp Mạn nhắc nhở anh ta.

Bàng Dũng cười: “Cái này thì tôi biết, cô cứ yên tâm đi.”

Sau khi nói rõ với Bàng Dũng, Diệp Mạn đến cửa hàng chính của Giáp Thiên Hạ.

Một năm rồi chưa đến đây, cửa hàng chính của Giáp Thiên Hạ thay đổi không ít, cửa tiệm bên cạnh chắc cũng bị anh ta mua lại rồi, tất cả đều được thông với nhau, diện tích lớn hơn gần một nửa. Trừ điều này ra, sản phẩm trong cửa hàng cũng phong phú hơn rất nhiều so với năm ngoái, hơn nữa thiết kế cũng đẹp hơn, có thể thấy anh ta đã bỏ không ít công sức vào.

Thấy những thứ này Diệp Mạn không khỏi xúc động, không chỉ là cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ đang phát triển mà Giáp Thiên Hạ cũng thế, những người dậm chân tại chỗ sớm muộn gì cũng bị dòng chảy thời gian cuốn đi. Ai nấy cũng đều đang tiến bộ, không theo kịp thì đồng nghĩa với lạc hậu, lạc hậu thì chỉ có thể chịu đòn.

“Giám đốc Diệp, hoan nghênh hoan nghênh, mời vào trong.” Tiêu Thư Dương nhận được tin tức thì bước nhanh ra đón, mời Diệp Mạn vào phòng làm việc.

Sau khi cả hai ngồi xuống, Tiêu Thư Dương hỏi thẳng: “Chắc có lẽ trong lòng giám đốc Diệp đã có đáp án rồi đúng không?”

Diệp Mạn cười đáp lại: “Đúng vậy, Giáp Thiên Hạ của giám đốc Tiêu đã trải rộng khắp các thành phố quan trọng của tỉnh, nếu cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi muốn bán được nhiều hàng hơn thì sớm muộn gì cũng phải hợp tác với Giáp Thiên Hạ, nếu như giám đốc Tiêu đã có ý này vậy chúng ta hãy vứt bỏ hiềm khích, cùng nhau hợp tác, cùng nhau làm giàu. Giám đốc Tiêu, tôi đã nhờ luật sư soạn ra một bản hợp đồng, anh xem qua trước, hôm nay chúng ta sẽ xác nhận lại những nội dung quan trọng của hợp đồng trước.”

Tiêu Thư Dương kinh ngạc nhếch mày, anh ta biết với dã tâm của Diệp Mạn chắc chắn sẽ không từ chối một đơn hàng lớn như thế của Giáp Thiên Hạ, nhưng không ngờ cô lại làm nhanh như thế.

Anh ta xem kỹ hợp đồng, Tiêu Thư Dương chỉ vào một điều khoản trong hợp đồng hỏi: “Giám đốc Diệp, lần hợp tác này chỉ một lần thôi sao? Giáp Thiên Hạ chúng tôi rất tình nguyện hợp tác lâu dài với cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ đấy.”

Anh ta càng vội dâng tiền lên thì Diệp Mạn càng cảm thấy mờ ám. Cô cười rồi gi

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play