Lão Hà là công nhân viên chức, vợ
anh ta cũng làm văn phòng, gia cảnh khá giả, gần đây anh ta đang định thay
chiếc TV đen trắng đã dùng hơn chục năm ở nhà, dự định mua một chiếc TV màu tốt
hơn. Anh ta quan tâm đến TV màu do nhà máy sản xuất TV thành phố Phụng Hà
sản xuất, dù sao đây cũng là thương hiệu lâu đời, cũng có danh tiếng đảm bảo,
hơn nữa đây cũng là sản phẩm nội địa, phải ủng hộ hàng trong nước chứ.
Nhưng vợ anh ta thì nghĩ khác, gần
đây sau khi xem quảng cáo ở đài tỉnh, cô ấy nhất quyết đòi mua một chiếc TV
màu của Lão Sư Phụ, cô ta còn nói rằng với cùng một chiếc TV màu 18 inch,
thương hiệu Lão Sư Phụ rẻ hơn hẳn một trăm tệ, tại sao phải phí thêm tiền để
mua TV ở Phụng Hà.
Anh ta chỉ biết rằng nhà máy nhỏ đó
chỉ mới bắt đầu sản xuất TV vào năm ngoái, trong lòng anh ta không tin tưởng
lắm, anh ta lo rằng vợ mình sẽ tham thì thâm, dù sao hiện nay hàng giả cũng rất
nhiều, một ngàn tệ cũng không tính là rẻ nhưng dù có thuyết phục như thế nào
thì vợ anh ta vẫn muốn mua TV ở Lão Sư Phụ.
Sáng sớm ngày 20 tháng 5, sau khi vệ
sinh cá nhân, anh ta xuống lầu lấy báo trong hòm thư và đi mua sữa đậu nành
cùng bánh quẩy rồi về nhà, cả nhà cùng nhau ăn sáng và đọc báo.
Đột nhiên, anh ta nhìn thấy một bản
tin trên mục "Vãn Báo Phụng Hà": Cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ
đồng loạt bị trả lại?
Anh ta lật đật buông một nửa chiếc
bánh quẩy đang ăn dở, phất tờ báo rồi đọc lại từ đầu một lần nữa. Tin tức này
cho biết cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ trực tiếp điều hành gần đây đã gặp
phải làn sóng trả lại hàng, thậm chí còn xảy ra xô xát với khách hàng vì điều
này, khiến đồn công an phải vào cuộc. Bên cạnh đính kèm một bức ảnh mang tính
kích động, mấy người đàn ông to lớn bị công an dắt đi, trong ảnh đó còn có biển
hiệu "cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ".
Quả nhiên, anh ta đã nói rồi mà,
hàng không có thương hiệu rõ ràng thì không thể tin tưởng được!
Lão Hà sực tỉnh, anh ta đưa tờ báo
cho vợ mình: "Em xem này, anh đã nói với em rồi, không thể tin cửa hàng
đồ điện Lão Sư Phụ được, nhìn xem, biết bao nhiêu người mua TV 18 inch của
bọn họ gặp sự cố rồi nè, bọn họ từ chối hoàn tiền thậm chí còn đánh nhau với
khách hàng. Loại cửa hàng lừa đảo này chấn chỉnh! Cũng may là chúng ta không
mua thương hiệu TV màu này, nếu không đến lúc đó hối hận xanh ruột cũng không
thể làm được gì ngoài việc ngậm đắng nuốt cay thôi."
Vợ của anh ta nhướng mày rồi dùng
ánh mắt khó hiểu liếc nhìn anh ta, sau đó vỗ tờ báo trong tay lên tay Lão Hà:
"Vậy anh xem cái này đi!"
Lão Hà nhìn chằm chằm cô ấy vài
giây, nghĩ rằng cô ấy sợ mất mặt nên anh ta cũng không nói gì, mở tờ báo ra
nhìn. Đập vào mắt chính là tiêu đề gây chú ý: Cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ
bị ai ngáng chân?
Cái quái gì vậy? Lão Hà nhìn tên tờ
báo theo bản năng "Nhật Báo Vân Trung", đây không phải là một tờ
báo lá cải nào cả!
Anh ta nhanh chóng xem tin tức từ tờ
"Nhật Báo Vân Trung".
Cùng một câu chuyện, nhưng nội dung
của "Nhật Báo Vân Trung" và "Vãn Báo Phụng Hà" lại hoàn
toàn trái ngược nhau. Ban đầu, cũng có thông tin cho rằng nhân viên của cửa
hàng đồ điện Lão Sư Phụ trực tiếp điều hành có mâu thuẫn với khách hàng trả
lại sản phẩm, sau đó phóng viên đã đến đồn công an để tìm hiểu sự việc, một số
khách hàng đã gây sự trước, trong lúc đó nhân viên công tác ở cửa hàng đồ
điện Lão Sư Phụ đều bị đánh, thậm chí bọn họ còn không đánh trả, người bị
nặng nhất đã gãy xương. Trước mắt một số khách hàng liên quan đến vụ việc đã bị
đồn cảnh sát tạm giữ hình sự.
Sau đó, phóng viên được biết những
người được gọi là khách hàng này là những thanh niên hai mươi tuổi đầu nhưng
thất nghiệp, suốt ngày chơi bời lêu lổng, gia cảnh khốn khổ, ngay cả vợ cũng
không thể lấy, hàng xóm láng giềng cũng không có hảo cảm, vì không đi làm kiếm
tiền nên túng thiếu, thường phạm tội cắp vặt. Khi phóng viên hỏi về việc mua
chiếc TV màu, những người hàng xóm bày tỏ sự ngạc nhiên, tự hỏi làm thế nào bọn
họ có nhiều tiền như vậy mà không phải đi làm.
Ngoài ra, phóng viên đã đến các cửa
hàng bách hóa để thực hiện các cuộc khảo sát ngầm và nhận thấy rằng tất cả
những người bán đồ gia dụng trong các cửa hàng bách hóa trong thành phố đều
thoái thác chất lượng TV màu của Lão Sư Phụ không tốt, kém chất lượng, nhiều
người hối hận khi mua và thường thấy cảnh người người đến trả hàng. Tuy nhiên,
theo hóa đơn của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ xuất ra, phóng viên phát
hiện cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chỉ gửi mỗi cửa hàng bách hóa mười chiếc
TV màu 18 inch, nhưng không có cái nào trong số chúng được bán hoặc mở, tất cả
đều còn nguyên vẹn.
Hơn nữa, theo lời kể của một cặp vợ
chồng chưa cưới đến cửa hàng bách hóa và bị nhân viên bán hàng cật lực khuyên
không nên mua đồ đó, nhưng bọn họ vẫn chọn mua TV màu 18 inch của Lão Sư Phụ về
dùng thử. Trước mắt vẫn không có vấn đề gì xảy ra, màn hình rõ nét, màu sắc
trong trẻo, âm thanh rõ ràng, hơn nữa dò thêm được hai ba kênh so với TV cũ.
Phóng viên đã phỏng vấn người phụ
trách cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ. Người phụ trách nói rằng TV màu của họ
không có vấn đề gì về chất lượng và họ sẽ sử dụng pháp luật để bảo vệ danh dự
cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, kiện ba mươi tám người bán hàng đã vu khống
cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, trả lại sự trong sạch cho cửa hàng đồ
điện Lão Sư Phụ!
Cuối cùng, phóng viên nói rằng vào
ngày 19, họ đã cử người đến nhà máy điện cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ và
lấy mẫu ngẫu nhiên 20 chiếc TV màu, cho đến nay họ vẫn chưa phát hiện ra vấn đề
gì với những chiếc TV màu này. Vậy các vấn đề về chất lượng của TV màu này đến
từ đâu? Họ sẽ tiếp tục theo dõi và đưa tin về chi tiết câu chuyện này!
Không làm thì không cớ gì phải sợ!
Đụng phải bản tin thời sự cũng vậy, vốn dĩ tin tức trong "Vãn Báo Phụng
Hà" không có gì sai, cũng chỉ là bản tin xã hội thông thường, có thể hơi
thiên vị nhưng cũng không quá phận, nhưng cùng nội dung đó so với bản tin của
"Nhật Báo Vân Trung" thì đúng là kém xa.
Xét về lượng phát hành và độ tin cậy
thì Vãn Báo không thể nào uy tín như Nhật Báo, nội dung của bản tin còn bị
đối phương phản pháo, kiếm một cái quần đội cũng không kịp.
Lão Hà cảm thấy xấu hổ.
Anh ta đặt tờ Nhật Báo một bên và
không bao giờ đề cập đến vấn đề trước đó nữa.
Anh ta không đề cập đến nó, nhưng vợ
anh ta thì có. Cô ta nhìn chồng ủ rũ như gà trống thua trận bè khịt mũi:
"Anh thấy chưa? Một phóng viên của "Nhật Báo Vân Trung" đã đến
nhà máy của Lão Sư Phụ để kiểm tra, chất lượng sản phẩm không có vấn đề gì cả.
Hơn thế nữa, đọc truyện này trên ứng dụng truyen full - offline hay miễn
phí nè, năm ngoái cha mẹ em đã mua một chiếc TV màu 14 inch, nó rẻ hơn các
loại khác tận một trăm tệ, sử dụng cũng hơn nữa năm mà vẫn tốt đấy thôi? Em
nghĩ người ta cố tình bôi nhọ danh dự TV của Lão Sư Phụ, chắc hẳn là ganh tị đồ
gia dụng của Lão Sư Phụ đã rẻ lại còn tốt."
"Không chắc là vậy, một chiếc
TV không có nhãn hiệu ít người nói đến, ai rảnh mà đi bôi nhọ bọn họ chứ?"
Lão Hà vẫn ngoan cố, anh ta không chịu thừa nhận.
Cô Hà chỉ vào bức ảnh trên tờ
"Vãn Báo Phụng Hà": "Anh xem đi, tóc của mấy người này nhuộm
bảy sắc cầu vồng, trông như một cái tổ chim di động, nhìn là biết không phải
loại người tốt lành gì, anh vẫn tin lời đám người đó nói sao? Anh không tin em
thì cũng nên tin các đồng chí công an chứ, bọn họ sẽ không bao giờ sai khi tống
mấy đám nhóc đó đâu!"
Lão Hà không nói lại vợ, đành phải
im lặng uống sữa đậu nành.
Cảnh tượng tương tự diễn ra ở nhiều
ngõ ngách của thành phố Phụng Hà.
Mọi người đều vô cùng tò mò trước
bản tin của "Nhật Báo Vân Trung".
Có ai đó thực sự nhắm vào cửa hàng
đồ điện Lão Sư Phụ ư?
Đó có thể là ai? Mục đích của người
đó là gì, người nào lại có quyền lực khiến tất cả nhân viên bán đồ gia dụng
trong cửa hàng bách hóa ác ý vu khống cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ?
Đoán già đoán non thì đại bộ phận
mọi người đều cho rằng đây hẳn là một vị lãnh đạo nào đó không ưng cửa hàng
đồ điện Lão Sư Phụ, người bình thường sao có thể khiến mấy chục nhân viên
vu khống đồ gia dụng của Lão Sư Phụ.
Các cửa hàng bách hóa cũng vô cùng
bối rối khi bị đưa lên đỉnh dư luận.
Ngày hôm qua, cửa hàng đồ điện
Lão Sư Phụ khởi kiện ba mươi tám nhân viên bán hàng, hơn nữa bọn họ còn bị
trừ tiền thưởng, bọn họ cũng đã nghĩ đến cái chết.
Bọn họ vốn tưởng rằng bị kiện là
nghiêm trọng nhất, không ngờ còn có hình phạt tiếp theo. Vừa đến cửa hàng bọn
họ liền bị vô số ánh mắt xét nét, rất nhiều người dân đến điểm bán đồ gia dụng
chỉ nhìn chằm chằm mà không mua gì, kèm theo những ánh mắt có phần tò mò, có
phần khinh thường.
Thậm chí còn có người đến với ý xấu,
cố tình tiến lên hỏi: “Trương Hồng Quân, có đúng là cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ
muốn kiện các anh không? Vậy anh phải bồi thường không ít tiền nhỉ?”
Chuyện này khiến cho tâm trạng của
bọn họ càng thêm tồi tệ, ở đơn vị họ phải chịu những ánh mắt khác thường của
đồng nghiệp và khách hàng, về nhà họ lại gặp phải hàng xóm, cũng biết được
nhiều nhà nói xấu sau lưng bọn họ, tệ hơn nữa chính là lãnh đạo đã tức giận sau
khi đọc được báo.
Sếp Tiết vô thức siết chặt năm
ngón tay, không ai để ý rằng tay của ông ta chọc thủng mấy lỗ trên tờ báo.
Thư ký Lâm thử dò hỏi: “Sếp Tiết,
hay là để tôi liên hệ với giám đốc Diệp và hẹn gặp cô ấy, sau đó hai bên chúng
ta sẽ ngồi xuống nói chuyện.”
Chuyện trở nên ầm ĩ như vậy khiến
tất cả mọi người đều cảm thấy cửa hàng bách hóa bọn họ đang chĩa mũi nhọn vào
cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ.
Mấy năm trước, vì thiếu hàng hóa và
phải cung ứng bằng phiếu nên thái độ phục vụ của nhân viên cửa hàng bách hóa
rất tệ, bởi vậy họ có hình tượng xấu trong lòng người dân thành phố. Hiện tại
tin tức này được truyền ra, một bên là nhà máy địa phương nhỏ bé yếu đuối tội
nghiệp, một bên là cửa hàng bách hóa bán lẻ to lớn lại có tiếng xấu, dù dựa vào
bản năng thương hại kẻ yếu trong nhân tính hay nỗi oán hận cửa hàng bách hóa
được chất chứa nhiều năm của mọi người thì phần lớn người dân thành phố đều
đứng về phía Diệp Mạn.
Sếp Tiết đỡ trán và không nói lời
nào, hôm qua ông ta mới cãi nhau với Diệp Mạn, còn bị đối phương treo máy, hôm
nay ông ta lại phải chủ động tìm đối phương hòa giải sao? Dựa vào cái gì chứ,
ông ta vẫn chưa từng phải chịu thiệt thòi lớn như vậy trong cuộc đời này đâu?
Diệp Mạn còn không hiểu rõ dân thành phố thiếu hiểu biết và gặp sao hay vậy
này à? Việc này có liên quan gì đến cửa hàng bách hóa bọn họ? Ông ta thấy cô
đang cố ý gây chuyện thì có!
Sau này nếu mọi người biết ông ta vì
một tiểu bối mà phải gánh chịu chuyện mình không làm thì ông ta phải lăn lộn
thế nào, người khác sẽ nghĩ sao về ông ta?
Thư ký Lâm đúng là xứng danh thư ký,
anh ta đoán ra hết suy nghĩ của ông chủ.
Lặng im một lúc, anh ta chủ động xin
đi giết giặc: “Sếp Tiết, lát nữa ông còn có một cuộc họp, hay là cứ để tôi lo
chuyện này, tôi sẽ đến gặp giám đốc Diệp nghe xem cô ấy nói gì.”
Sếp Tiết gật đầu: “Đi đi, cậu hỏi
xem rốt cuộc cô ta muốn làm gì đây, tốt nhất nên giải quyết ổn thỏa chuyện này,
chúng ta có thể nhượng bộ vì cứ ầm ĩ như vậy, người khác sẽ nhìn cửa hàng bách
hóa chúng ta như thế nào!”
Có hai tờ báo được đặt trên bàn làm
việc của Diệp Mạn, thật thú vị khi để hai tờ báo cùng một chỗ.
***
Chung Tiểu Cầm tức giận nói: “Không
biết “Vãn Báo Phụng Hà” này đã nhận tiền của ai mà lại cố ý bôi nhọ cửa hàng
đồ điện Lão Sư Phụ chúng ta, giám đốc, hay là chúng ta kiện bọn họ đi?”
Diệp Mạn phì cười: “Vì thích nên em
kiện người ta à? Bài báo của “Vãn Báo Phụng Hà” không giống bài báo “Nhật Báo
Vân Trung” lúc trước của phóng viên Lưu, người ta chỉ trình bày sự thật, em
kiện thế nào đây? Chẳng lẽ chuyện phải vào đồn cảnh sát vì đánh nhau và chuyện
trả lại hàng không phải sự thật à? Có câu nào trong bài báo của bọn họ là sai
không?”
Đây là chỗ tinh tế của ngôn từ, dù
cùng là một chuyện nhưng nhìn ở góc độ khác và dùng cách hành văn khác thì ý
nghĩa cũng khác hoàn toàn.
Chắc là lần trước thấy “Nhật Báo Vân
Trung” bị lỗ nặng, lần này các phóng viên của “Vãn Báo Phụng Hà” đã thông
minh hơn, họ sợ gặp phải rắc rối nên họ không chỉ đích danh cửa hàng đồ điện
Lão Sư Phụ có vấn đề mà là dùng thái độ trung lập và cái nhìn khách quan. Thực
tế, bài báo không có lợi cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, ngôn từ trong đó có
nhiều bất công. Nếu không có bài báo của “Nhật Báo Vân Trung”, có lẽ rất nhiều
người đọc báo sẽ cho rằng chất lượng TV của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ không
tốt, thái độ phục vụ tồi tệ.
“Vậy cứ bỏ qua sao? Quá lợi cho bọn
họ.” Chung Tiểu Cầm căm tức nói. Rõ ràng người bị đánh không tổn hại nghiêm
trọng, vậy mà tờ báo này không nhắc đến một chữ nào, chỉ nói về chuyện có khách
hàng muốn trả lại hàng vì vấn đề chất lượng.
Diệp Mạn cười nói: “Em quan tâm
những tờ báo hạng hai này làm gì? Chúng ta không cần làm gì hết, bài báo của
“Nhật Báo Vân Trung” sẽ khiến cho bọn họ mất hết thể diện, mất hết uy tín. Đối
với một kênh truyền thông sống nhờ sự tin tưởng của người dân, việc để lại một
vết nhơ lớn như vậy chính là sự trừng phạt lớn cho bọn họ.”
Chắc là phóng viên tin tức của bài
báo này cũng không có kết quả tốt.
Chung Tiểu Cầm cũng ngẫm nghĩ lại
rồi thấy thoải mái hơn.
Đúng lúc này, Tiểu Vũ gõ cửa bước
vào và nói: “Giám đốc Diệp, thư ký Chung, bên ngoài có một nam đồng chí họ Lâm
đến đây, nói rằng anh ta là thư ký của sếp Tiết của cửa hàng bách hóa, anh ta
muốn gặp giám đốc.”
“Tới nhanh như vậy à?” Diệp Mạn khẽ
nhướng mày, nói với Tiểu Vũ: “Mời anh ta vào.”
Chỉ một lúc sau, thư ký Lâm mỉm cười
bước vào, vừa gặp nhau, anh ta đã bắt tay xin lỗi Diệp Mạn: “Giám đốc Diệp, xin
lỗi cô, một vài nhân viên trong đơn vị chúng tôi bị người ta châm ngòi và đã
nói những điều gây bất lợi cho sản phẩm của các cô. Sếp Tiết vô cùng áy náy
nhưng vì sáng nay ông ấy có một cuộc họp quan trong nên thật sự không thể đến
được, ông ấy đã bảo tôi đến đây để thể hiện sự thành khẩn.”
Không đánh kẻ chạy lại, Diệp Mạn làm
như không có việc gì, cô tươi cười nói: “Anh nói gì vậy, thư ký Lâm, ngày hôm
qua tôi giãi bày rõ ràng với sếp Tiết rồi, công nhân là công nhân, đọc
truyện này trên ứng dụng truyen full - offline hay miễn phí nè, sếp
Tiết là sếp Tiết, đây là hai chuyện, sẽ không ảnh hưởng đến tình hữu nghị
giữa tôi và sếp Tiết!”
Nếu chiều tối qua thư ký Lâm không
nghe cuộc nói chuyện điện thoại của bọn họ thì sẽ thật sự tin rằng cô không
đàng hoàng.
Giám đốc Diệp rất giỏi nói dối trắng
trợn, cô nhanh nhẹn và linh hoạt như một kẻ ranh ma, nói năng hùng hồn nhưng
không câu nào là thật.
“Giám đốc Diệp đúng là người rộng
lượng, tôi thay sếp Tiết cảm ơn cô.” Thư ký Lâm cũng nói những lời rất dễ
nghe.
Diệp Mạn nhìn anh ta với vẻ không
hài lòng: “Thư ký Lâm nói gì đấy, với tình bạn của tôi và sếp Tiết thì đây
không phải là chuyện nên làm à? Anh còn đứng đó làm gì, ngồi đi, chúng ta ngồi
xuống nói chuyện.”
Thư ký Lâm ngồi xuống theo lời nói,
anh ta tỏ vẻ khách sáo: “Giám đốc Diệp, sếp Tiết và tôi rất tin tưởng về chất
lượng sản phẩm bên cô. Lần này tất cả là do chúng tôi quản lý không tốt nên cấp
dưới mới làm việc không thỏa đáng và khiến cho bọn họ lợi dụng sơ hở này, cô
yên tâm đi, tôi đảm bảo với cô, sau này chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện thế
này nữa. Giám đốc Diệp à, hôm nay tôi đến đây với lòng thành, sếp Tiết đã
nói, tất cả cửa hàng nhỏ ở tỉnh của cửa hàng bách hóa chúng tôi đều sẽ mua TV
18 inch từ nhà máy của cô, sau này hợp tác vui vẻ nhé!”
Anh ta chắc chắn Diệp Mạn không thể
từ chối món hời lớn như vậy.
Nhớ lúc đầu, vì muốn TV 18 inch được
xuất hiện trên quầy cửa hàng bách hóa, Diệp Mạn đã nói rất nhiều lời hay với
sếp Tiết, nhưng rồi nó chỉ được bán thử ở vài cửa hàng bách hóa ở thành phố
Phụng Hà, bây giờ thì không cần thử nữa. Cửa hàng bách hóa sẽ đồng ý phân phối
hàng hóa của họ đến bộ phận bán đồ điện gia dụng của tất cả cửa hàng bách hóa
trong tỉnh.
Miếng bánh lớn như vậy còn không
khiến Diệp Mạn buông ra ư?
Quả thật Diệp Mạn cũng rung động
nhưng cô chỉ lưỡng lự vài giây rồi kiên quyết từ chối: “Sếp Tiết và thư ký
Lâm khách sáo quá. Nhưng bây giờ chất lượng sản phẩm TV 18 inch của chúng tôi
vẫn còn nghi vấn, tôi trình bày kiến nghị lên Cục Giám sát chất lượng, xin họ
kiểm tra sản phẩm của chúng tôi, đặc biệt là mấy cái TV được gọi là có vấn đề
đã xin trả lại kia. Hôm qua chúng tôi nhờ các đồng chí cảnh sát niêm phong và
đưa đến Cục Giám sát chất lượng rồi. Trước khi có kết quả, chúng tôi tạm thời
không bán TV 18 inch ra bên ngoài.”
Sản phẩm được lên kệ cửa hàng bách
hóa thì sao? Cuối cùng chẳng cũng là do đối phương quyết định phải bày hàng thế
nào, bán hàng ra sao và có bán được hay không à?
Qua nhiều lần tiếp xúc, Diệp Mạn
thấy thất vọng về cửa hàng bách hóa mà cô đã đặt rất nhiều kỳ vọng ngay từ đầu,
bây giờ thì không còn quan trọng nữa, có thể lên được thì lên, không được thì
thôi!
Nói đến cùng vẫn là do cửa hàng đồ
điện Lão Sư Phụ của bọn họ không đủ lớn mạnh, nếu không thì các đại lý đã đổ xô
vào và nhập sản phẩm của bọn họ rồi!
Thư ký Lâm không thể ngờ rằng Diệp
Mạn lại từ chối một cơ hội tốt như vậy, anh ta kinh ngạc nhìn Diệp Mạn: “Giám
đốc Diệp, cô nghĩ kỹ chưa? Chúng tôi rất thành tâm, cô hãy suy xét kỹ lại đi.”
Diệp Mạn khẽ cười một tiếng: “Không
cần phải suy nghĩ thêm nữa, tôi đã nghĩ thông suốt rồi, cảm ơn ý tốt của sếp
Tiết và thư ký Lâm.”
Trái tim của thư ký Lâm đã lạnh phân
nửa, trước khi đi anh ta cố ý đưa ra điều kiện này với sếp Tiết, vỗ ngực đảm
bảo rằng có thể thuyết phục Diệp Mạn, kết quả thì sao? Ai mà ngờ Diệp Mạn lại
cứng mềm đều không ăn, hiện tại anh ta đã có chút hiểu được tâm trạng của sếp
Tiết rồi, cũng hiểu rõ vì sao sếp Tiết không bằng lòng gặp mặt Diệp Mạn vào lúc
này.
Diệp Mạn này thực sự khó trị.
Sếp Tiết có thể chọn lờ đi, nhưng
anh ta là một thư ký thì phải thay người san sẻ lo lắng. Hít một hơi thật sâu,
thư ký Lâm hạ tư thế cực thấp: “Giám đốc Diệp, cô là một người hiểu chuyện,
chuyện này không có liên quan gì nhiều đến cửa hàng bách hoá chúng tôi lắm, cô
cần gì phải tóm lấy… bởi vì cái gọi là oan gia nên giải không nên kết, cô hà cớ
gì chứ?”
Diệp Mạn nhíu mày: “Lời này của thư
ký Lâm là có ý gì? Sao tôi lại không hiểu?”
Thư ký Lâm nghẹn một miệng máu ở cổ
họng, nuốt không trôi, không xả đi được, vô cùng khó chịu.
“Giám đốc Diệp, chúng ta nói thẳng
nhé, cô đưa ra điều kiện đi, rốt cuộc cô muốn như thế nào mới chịu bỏ qua
chuyện này?” Thư ký Lâm cũng không vòng vo cùng Diệp Mạn nữa, bởi vì anh ta
phát hiện Diệp Mạn còn biết giở giọng giả bộ hồ đồ hơn một thư ký như anh ta.
Diệp Mạn nghiêm túc nhìn anh ta:
“Thư ký Lâm, tôi không có bất kỳ điều kiện gì. Tôi là một công dân tuân thủ
theo pháp luật, tất cả các vấn đề được xử lý theo pháp luật pháp quy. Đương
nhiên, nếu như bọn họ cũng bị lừa dối, trong lúc vô tình làm tay sai cho một số
người có mưu đồ hiểm ác, vậy cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi cũng không
phải là không thể tha thứ cho bọn họ được.”
Thư ký Lâm nghe thấy câu trước, trái
tim vốn đã chìm xuống đáy vực, không nghĩ tới còn có thể có hy vọng, nhất thời
mừng rỡ: “Giám đốc Diệp, lời này là thật sao?”
“Đương nhiên, thư ký Lâm muốn xác
nhận không vấn đề gì, tôi sẽ bảo thư ký Chung liên hệ với người của đài truyền
hình.” Diệp Mạn cười nói.
Chân mày của thư ký Lâm cau lại:
“Liên hệ với người của đài truyền hình để làm gì?”
Diệp Mạn nở nụ cười: “Đương nhiên là
làm sáng tỏ ở trên đài truyền hình chứ, không phải thư ký Lâm đã ôm một đống
thành ý tới đây hay sao? Chuyện thứ nhất tất nhiên là nên làm sáng tỏ chất
lượng TV màu của chúng tôi không có vấn đề, trả lại sự trong sạch cho chúng
tôi, miễn cho những người dân thành thị không biết rõ tình hình hiểu lầm, nghe
sai đồn bậy, ảnh hưởng đến danh dự của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi.”
Thư ký Lâm không nói nên lời, mục
đích của anh ta đến đây chính là muốn chuyện lớn hóa nhỏ, nhưng Diệp Mạn rõ
ràng là muốn chuyện nhỏ hóa lớn, chuyện lên TV này còn có thể nhỏ sao?
“Giám đốc Diệp, cô nhất định phải
làm như vậy sao?”
Diệp Mạn ung dung thở dài: “Thư ký
Lâm, không phải tôi muốn làm khó anh, thật sự là chuyện này đã tạo thành ảnh
hưởng quá lớn cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi rồi. Lúc trước “Nhật
Báo Vân Trung” phát hành báo cáo tin tức sai sự thật, đã xin lỗi và làm rõ ba
ngày liên tiếp tại vị trí tương đồng, tôi yêu cầu những nhân viên bán hàng này
lên TV, xin lỗi cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi, không quá phận chứ?”
Chủ biên Từ là người có học, có
thân phận như thế cũng đã cúi đầu, dựa vào cái gì mà nhân viên bán hàng của cửa
hàng bách hóa các người lại có thể ngoại lệ?
Nghe hiểu ngụ ý của Diệp Mạn, thư ký
Lâm biết chuyến đi hôm nay của bản thân là trắng tay rồi. Anh ta cầm túi lên
nói: “Giám đốc Diệp, đề nghị này của cô hãy cho tôi thời gian suy nghĩ, qua mấy
ngày nữa sẽ cho cô một câu trả lời thuyết phục, có được không?”
“Được, tôi còn có chút việc, không
tiễn thư ký Lâm nữa, đi thong thả.” Diệp Mạn rất dễ nói chuyện.
Đợi khi anh ta vừa đi, Chung Tiểu
Cầm liền hỏi: “Giám đốc, anh ta sẽ đồng ý sao?”
Diệp Mạn ung dung nói: “Sẽ không.
Nếu lên đài truyền hình thật, mặc kệ lý do thoái thác là gì, cho dù là khai ra
những người nhân viên bán hàng này là bị người sai khiến thì danh dự của cửa
hàng bách hóa cũng sẽ thất bại thảm hại, sếp Tiết sẽ không đồng ý đâu.”
Vốn dĩ thái độ phục vụ hỏng bét của
nhân viên bán hàng đã bị người dân phàn nàn đã lâu, nếu chuyện này mà bộc phát
thì ấn tượng của những người dân thành phố kia đối với cửa hàng bách hóa sẽ
càng kém hơn, sếp Tiết sẽ không làm những chuyện ngu xuẩn như vậy.
Về phần câu hỏi uyển chuyển của thư
ký Lâm, Lão Sư Phụ bọn họ không tìm đầu sỏ gây chuyện, tại sao một mình nhìn
chằm chằm vào cửa hàng bách hóa bọn họ, đó đương nhiên là súng bắn chim đầu đàn
rồi, đọc truyện này trên ứng dụng truyen full - offline hay miễn phí
nè, không bằng không chứng, anh ta đi tìm ai chứ? Mà nhược điểm của cửa hàng
bách hóa là có thật, đương nhiên là phải nhìn chằm chằm vào bọn họ trước, lấy
bọn họ làm bàn đạp rồi. Thư ký Lâm cũng đừng trách cô, ai bảo các lãnh đạo bọn
họ dung túng cấp dưới làm tổn hại danh tiếng của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ
chứ!
“Em liên lạc với phóng viên Trang,
nói tin tức về chuyến tìm hiểu của thư ký Lâm cho cô ấy biết, cũng nói cho bọn
họ chúng ta đã đưa một số TV màu đã được trả lại ngày hôm qua đến cho Cục Giám
sát chất lượng kiểm tra đo lường rồi, cô ấy có thể thả ra một chút tin đồn
trước.” Diệp Mạn lại nói.
Chung Tiểu Cầm đáp lại, cầm điện
thoại lên liên hệ với phóng viên Trang.
Bởi vì “Vãn Báo Phụng Hà” và
“Nhật Báo Vân Trung” đưa tin hoàn toàn trái ngược nhau trong cùng một ngày,
khiến cho tin tức xã hội bình thường này ngay lập tức dẫn tới gây ra tiếng
vang cực lớn trong xã hội, ngày hôm đó, có không ít truyền thông đến cửa hàng
chính của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, muốn phỏng vấn người trong cuộc là
Diệp Mạn đây.
Nhưng đều bị Diệp Mạn từ chối,
chất lượng hơn số lượng, cô đã đáp ứng với phóng viên Trang cho cô ấy độc
quyền, thực sự không cần thiết phải đi ứng phó với những phóng viên khác. Hơn
nữa ở đây nhiều người, cắt câu lấy nghĩa (*) cũng nhiều, cô cũng không phân
biệt được những phóng viên này rốt cuộc là thực sự theo đuổi tin tức mà đến hay
là có dụng ý khác, để phòng ngừa lỡ đâu chi bằng không gặp ai luôn cho rồi.
(*) Cắt câu lấy nghĩa: Ý chỉ lấy một
câu trong lời nói của người khác rồi giải thích theo ý mình.
Không thể đạt được tin tức trực
tiếp, những phóng viên này cũng không chịu đi, đang quanh quẩn ở cửa ra vào cửa
hàng đồ điện Lão Sư Phụ đã lâu, phỏng vấn khách cũ bằng nhiều cách khác nhau, ý
đồ muốn khai thác chút tin tức đặc biệt gì đó.
Ngày kế tiếp,《Nhật Báo Vân Trung》lại
nỗ lực lần nữa, đưa tin cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ đã chuẩn bị tố xong xuôi
tài liệu thưa kiện, được trình lên tòa án ngay trong ngày, ngoài ra, cửa hàng
đồ điện Lão Sư Phụ cũng đã gửi một số TV màu được trả lại vào ngày xảy ra xung
đột đến Cục Giám sát chất lượng để kiểm tra, mọi người vui lòng chờ mong báo
cáo kiểm tra đo lường.
Tin tức này lần nữa tập trung sự chú
ý của mọi người về chuyện cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ đưa đơn thưa kiện ba mươi
tám nhân viên bán hàng, buổi tối hôm đó, ngay cả tin tức buổi chiều của đài
truyền hình Vân Trung và đài phát thanh cũng phát tin tức này. Không ít phương
tiện truyền thông cáo báo chí cũng đăng lại các bài báo liên quan.
Sự việc ồn ào lớn như vậy, là
chuyện mà tất cả mọi người không đoán trước được.
Diệp Mạn cứng rắn, thậm chí ngay cả
sự nhượng bộ của cửa hàng bách hóa đều không chấp nhận cũng đã làm người ta
cực kỳ giật mình, thế là có một số người ngồi không yên.
Buổi sáng ngày kế tiếp, phòng làm
việc của Diệp Mạn có một vị khách không mời mà đến.
“Giám đốc Tiêu, khách hiếm đến nha,
ngọn gió nào đã thổi anh đến đây vậy?” Diệp Mạn ngoài ý muốn nhìn Tiêu Thư
Dương, hai người đã không gặp mặt hơn nửa năm rồi. Vốn tưởng rằng chiếu theo
tính tình của cậu cả Tiêu đây, ở đây chịu thiệt thòi lớn ở chỗ của cô, có lẽ
anh ta sẽ không chủ động tới cửa mới phải, thực sự là không ngờ anh ta không
chỉ đã đến, còn ngụy trang rất tốt, dáng vẻ phong độ cử chỉ nhẹ nhàng, có chút
giống với thời điểm gặp mặt lúc ban đầu.
Tiêu Thư Dương nhíu mày: “Giám đốc
Diệp đây là không hoan nghênh tôi sao?”
Diệp Mạn chỉ chỉ cái ghế đối diện:
“Sao có thể chứ, giám đốc Tiêu mời ngồi!”
Tiêu Thư Dương ngồi xuống, vắt
chân, chậm rãi nói lại tình cũ với Diệp Mạn: “Chuyện năm ngoái, lúc đó là tôi
không cư xử đúng mực, giám đốc Diệp người lớn có lòng bao dung lớn, đừng chấp
nhặt với tôi làm gì.”
Những lời này được nói ra từ miệng
anh ta, Diệp Mạn rất bất ngờ: “Sao có thể chứ, đều đã qua rồi, hơn nữa giám
đốc Tiêu cũng thẳng thắn bồi thường tiền thiệt hại đến tài khoản công ty của
chúng tôi, gánh chịu trách nhiệm bồi thường, đã chịu trách nhiệm đối với những
chuyện mà mình đã làm, tôi không có ý kiến gì cả.”
Nếu không phải là không muốn trở mặt
với Tiêu Thư Dương, cô thậm chí muốn nói thẳng, nhận miễn phí hơn trăm triệu,
rất tốt.
Hôm nay Tiêu Thư Dương cư xử vô cùng
độ lượng: “Nên mà, dù sao cũng là chúng tôi bội ước trước.”
Diệp Mạn cười nói: “Đều đã qua rồi,
ai cũng có thời điểm không thành thục mà. Hơn nữa theo quan hệ của giám đốc
Tiêu và giám đốc Tôn, tôi cũng hiểu được hành vi của anh.”
Mở đầu là một dáng vẻ dễ nói chuyện.
Tiêu Thư Dương lại không dám lơ là,
bởi vì anh ta biết hiền lành dễ tính là hình tượng của Diệp Mạn, biết bao
nhiêu người bị lừa bởi vẻ bề ngoài vô hại của cô, cho rằng người này rất dễ
gần, nhưng cuối cùng chịu thiệt đều là bản thân mình.
“Giám đốc Diệp thật thấu hiểu lòng
người, khiến tôi thực sự rất xấu hổ.” Tiêu Thư Dương nói với vẻ ngượng ngùng:
“Trên thực tế là như vậy, giám đốc Diệp, bây giờ nhà máy sản xuất TV và nhà máy
sản xuất máy giặt thành phố Phụng Hà không còn sản xuất TV màu 14 inch và máy
giặt bán tự động lồng đôi nữa. Tuy nhiên, doanh số bán hàng của hai sản phẩm
này trên thị trường cực kỳ cao, hơn chục cửa hàng Giáp Thiên Hạ của chúng tôi
đã hết hàng, Vì vậy, hôm nay tôi đến cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ cô để mua lô
hàng hai loại sản phẩm này, nếu đạt được hợp đồng mua bán lâu dài thì càng
tốt!”
Sợ Diệp Mạn không đồng ý, sau đó anh
ta nói thêm: "Giám đốc Diệp, Giáp Thiên Hạ chúng tôi có thể trả tiền
trước, lấy hàng sau!"
Sau khi suy nghĩ vài giây, Diệp Mạn
hỏi: "Không biết giám đốc Tiêu định mua bao nhiêu?"
Tiêu Thư Dương giơ ngón trỏ và ngón
giữa lên: "Mỗi tháng mười đến hai mươi nghìn chiếc, chúng ta sẽ ghi số
lượng cụ thể trong hợp đồng."
Với số lượng này, khả năng sản xuất
hàng tháng của nhà máy họ cũng chỉ được bấy nhiêu, nếu đưa cho Tiêu Thư Dương
thật, vậy họ sẽ bán cái gì? Đặc biệt là máy giặt, hiện tại họ vẫn còn nợ một
nhóm khách hàng đã đặt trước, căn bản không có cách nào để giao thêm hàng cho
Tiêu Thư Dương, trừ khi bây giờ họ mua thêm vài dây chuyền sản xuất ngay, tập
trung sản xuất hai loại sản phẩm này, nhưng nếu vậy thì sẽ phá vỡ kế hoạch năm
nay!
Thấy Diệp Mạn vẫn im lặng, Tiêu Thư
Dương hỏi: “Giám đốc Diệp có điều gì băn khoăn sao? Cô cứ nói, nếu là về tiền
bạc, mỗi tháng chúng tôi có thể trả trước, sau đó chuyển hàng, đương nhiên
chúng tôi mua số lượng lớn như vậy, giám đốc Diệp cô phải giảm giá một chút.
Nếu doanh số có thể theo kịp, sau này chúng tôi có thể tăng số lượng mua.”
Lời của anh ta đã nhắc nhở Diệp Mạn.
Tiêu Thư Dương nhập nhiều hàng hóa,
liệu có bán hết được không? Kể cả anh ta có hơn chục cửa hàng thì số lượng hàng
tháng một nghìn chiếc mỗi cửa hàng là quá lớn, bởi vì Giáp Thiên Hạ không bán
một loại hàng như cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, có đến hàng trăm loại thiết bị
gia dụng trong cửa hàng họ.
Các sản phẩm loại thường phần trăm
lợi nhuận thấp, không phải là sản phẩm chính của họ, doanh số bán một loại sản
phẩm đồ điện của họ không vượt quá một nghìn chiếc.
Đối với Tiêu Thư Dương này, tuy Diệp
Mạn không thể hiện ra ngoài nhưng trong lòng cô rất cảnh giác.
Cô không trả lời thẳng với Tiêu Thư
Dương mà nói: “Tất nhiên giá cả có thể thương lượng, chúng tôi rất vinh dự được
giám đốc Tiêu nghĩ đến cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi lúc này. Có điều
một vấn đề lớn như vậy, đọc truyện này trên ứng dụng truyen full - offline
hay miễn phí nè, tôi phải trao đổi với các cổ đông và quản lý, như vậy đi,
tôi sẽ cho anh câu trả lời sau vài ngày nữa, được chứ?"
"Được, tôi sẽ chờ tin tốt từ
giám đốc Diệp." Tiêu Thư Dương vui vẻ đồng ý.
Sau khi tiễn anh ta đi, Diệp Mạn suy
nghĩ rất lâu nhưng vẫn thấy người này không đáng tin, có lẽ còn có ý đồ xấu
khác đang chờ cô.
Chẳng qua muốn biết chính xác anh ta
định làm gì, hỏi thăm qua sẽ biết.
Sau khi suy nghĩ, Diệp Mạn lấy điện
thoại di động gọi cho quản lý Hướng của nhà máy sản xuất tủ lạnh: "Chào
quản lý Hướng, tôi là Diệp Mạn, bây giờ có tiện cho anh không? Tôi có chuyện
muốn hỏi anh một chút."
“Rất tiện, cô cứ nói.” Quản lý Hướng
rất vui vẻ.
Diệp Mạn cười hỏi: “Chuyện là mùa hè
đến, người mua tủ lạnh càng nhiều, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của chúng tôi đã
phát triển nhiều đại lý trong năm nay, mở một số cửa hàng trực tiếp, nên tôi
muốn hỏi anh có đủ hàng không?"
Quản lý Hướng cười nói: "Có
tính là gì, chuyện này, cô hãy yên tâm, cô muốn bao nhiêu cũng có, trong kho
chúng tôi còn rất nhiều, mỗi tháng nhà máy lại sản xuất, nên nguồn cung không
thành vấn đề."
Sắt mặt Diệp Mạn biểu lộ vẻ vi diệu.
Nếu muốn mở rộng phát triển ở thị trường cấp thấp, sao không nhập của nhà
máy sản xuất tủ lạnh? Có phải vì họ thường lấy hàng từ nhà máy sản xuất tủ
lạnh, nhưng bây giờ họ không cần chúng?
Điều này không nói lên điều gì, theo
như cô biết, số lượng tủ lạnh loại thường của Giáp Thiên Hạ không nhiều, nhiều
nhất là vài nghìn chiếc một tháng, nếu bây giờ muốn tăng số lượng, cũng nên
cùng tăng số lượng các loại hàng!
"Cảm ơn quản lý Hướng, có lời
nói này của anh tôi cũng yên tâm rồi. Tôi sẽ nhờ người thống kê số lượng sau đó
gửi đơn đặt hàng cho anh." Diệp Mạn nói, rút lại những suy nghĩ vẩn vơ.
Quản lý Hướng đáp: "Được. Đúng
rồi, giám đốc Diệp, gần đây các cô rất ồn ào ở trên báo đài, truyền hình, là
đấu với cửa hàng bách hóa sao?"
Diệp Mạn dứt khoát phủ nhận:
"Không có chuyện đó, chỉ là tranh chấp giữa đơn vị chúng tôi và một số
nhân viên của cửa hàng bách hóa mà thôi, làm sao có thể lên đến hai đơn vị,
tôi và sếp Tiết vẫn là bạn tốt, tình bạn của chúng tôi không bị ảnh hưởng."
Quản lý Hướng ở đầu dây bên kia cười
thành tiếng: “Giám đốc Diệp, cô đừng đùa nữa, có lẽ bây giờ sếp Tiết không muốn
có bất kỳ tình bạn nào với cô đâu. Ai da, dù sao thì cửa hàng bách hóa vẫn
là đầu tàu của ngành bán lẻ toàn tỉnh, mặc dù mấy năm nay sa sút nhưng vẫn là
một quái vật khổng lồ, giám đốc Diệp, tôi đề nghị cô thấy ổn thì rút lui
đi."
“Cảm ơn lòng tốt của quản lý Hướng,
tôi sẽ cân nhắc kỹ.” Diệp Mạn cười nói, còn làm như thế nào lại là chuyện khác.
Sau khi nói chuyện với quản lý
Hướng, Diệp Mạn gọi cho Bàng Dũng, giải thích tình hình hiện tại.
Cửa hàng mới sắp khai trương, gần
đây Bàng Dũng rất bận rộn, anh ta thực sự không biết ở thành phố Phụng Hà lại
xảy ra nhiều chuyện thú vị như vậy.
Sau khi cân nhắc một lúc, anh ta
nói: "Tên Tiêu Thư Dương kia tự đưa đến cửa chúng ta kiếm tiền, không có
lý do gì để từ chối, theo tôi thấy vụ mua bán này nên làm, dù sao anh ta cũng
trả tiền trước, không sợ anh ta lại quỵt nợ như lần trước, ngoài ra chúng ta
hãy thực hiện quy định hoàn trả hàng chặt chẽ hơn một chút hoặc dứt khoát là
không được trả lại hàng nếu không có vấn đề gì về chất lượng. Như vậy chúng ta
sẽ không gặp bất lợi đúng không!”
"Cũng có lý, chỉ là khả năng
sản xuất của chúng ta không theo kịp thôi." Diệp Mạn có chút do dự đối với
việc này: "Với sự đổi mới của sản phẩm, sẽ ngày càng nhiều sản phẩm mới,
thực sự không cần thiết phải mở rộng dây chuyền sản xuất loại thường này, bởi
vì nó có khả năng bị loại bỏ theo thời gian ngắn."
Mặc dù hai dây chuyền sản xuất cũ
giá không đắt, chỉ vài trăm một chiếc, mua cũng được nhưng suy cho cùng cũng sẽ
tốn kém. Lợi nhuận từ các sản phẩm loại thường của họ vốn đã ít, trong trường
hợp Tiêu Thư Dương hủy hợp đồng giữa chừng, chẳng phải là dây chuyền sản xuất
bị lãng phí, công nhân được tuyển thêm vào nhà máy, lúc này phải làm sao? Không
thể vô duyên vô cớ sa thải mọi người được đúng không? Nhưng không sa thải, sẽ
có rất nhiều người không cần đến.”
Đây không phải vấn đề chỉ cần thêm
vài dây chuyền sản xuất.
Nhưng nếu bỏ đi, miếng thịt mỡ đưa
tới miệng mà không cắn, đừng nói Bàng Dũng không cam lòng, ngay cả Diệp Mạn
cũng nuối tiếc, cho dù biết hành động lần này của Tiêu Thư Dương có thể không
có ý tốt.
Bàng Dũng suy nghĩ một lúc rồi nói:
"Chúng ta có thể chuyển đổi dây chuyền sản xuất TV màu mới nhất của mình
không? Chúng ta sẽ sản xuất TV màu 14 inch trước, dù sao trong kho cũng đã có
rất nhiều TV 18 inch nên không cần tuyển thêm công nhân, cũng không cần mua dây
chuyền sản xuất TV màu nữa, chỉ cần tìm cách mua thêm hai dây chuyền sản xuất
máy giặt. Nhà máy sản xuất máy giặt thành phố Phụng Hà không bán cho chúng ta,
chúng ta tìm ở các thành phố khác, bằng cách này, chúng ta chỉ cần tuyển một
nửa công nhân, gánh nặng không quá lớn, chúng ta có thể kham nổi."
Nhưng Diệp Mạn không đồng ý: “Không
được, dây chuyền sản xuất mới chuyên sản xuất TV màu 18 inch, về vấn đề số
lượng hàng bán, anh không cần lo lắng, tôi sẽ tìm cách, số lượng hàng bán sẽ
sớm tăng lên, dây chuyền sản xuất mới nhất này không được động đến."
Họ không thể vì lợi ích trước mắt mà
từ bỏ việc cải tiến sản phẩm, đổi mới sản phẩm, nếu không sớm muộn gì họ cũng
phải hối hận.
"Vậy cô định từ chối Tiêu Thư
Dương sao? Từ chối cũng không sao, thằng cha này có ý xấu!" Bàng Dũng rất
có thành kiến đối với Tiêu Thư Dương.
Diệp Mạn vẫn không cam tâm khi từ bỏ
như thế này: "Để tôi nghĩ lại, xem có cách nào để kiếm tiền của anh ta mà
không tạo thêm gánh nặng cho nhà máy của chúng ta không!"
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.