Sau khi đuổi những kẻ gây rối này đi, sắc mặt Diệp Mạn trầm
xuống như nước, khi trở lại văn phòng cô nói với Chung Tiểu Cầm: "Em mau
đến cửa hàng thứ hai ngay lập tức và dặn dò với Tiểu Vương, nếu có bất kỳ ai
gây rắc rối một cách cố ý và vô lý nào, lập tức báo ngay cho cảnh sát đi xử lý
họ, không để xảy ra bất kỳ xung đột trực tiếp nào với những người này!"
Chung Tiểu Cầm nghe thấy điều này cũng cảm thấy kinh hãi:
"Cửa hàng thứ hai cũng có người đến gây sự? Đây chẳng phải là có tên khốn
nào đó đang cố ý nhắm vào chúng ta sao?"
Vừa rồi những người đàn ông và các bác gái kia rõ ràng không
phải khách hàng bình thường, lúc đầu còn la hét đòi trả lại và đòi hoàn lại
tiền, từng chậu từng chậu nước bẩn hắt lên đồ dùng cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ,
sau đó khi vừa nghe nói sắp báo cảnh sát, họ lập tức sợ hãi bỏ chạy. Nếu như
nói trong chuyện này không có gì kỳ quái, Chung Tiểu Cầm thực sự không tin.
Nhưng nghe có vẻ ý của Diệp Mạn còn nhiều hơn thế, đối
phương không chỉ nhắm vào cửa hàng chính của bọn họ.
Diệp Mạn xoa xoa giữa hai lông mày: "Trước mắt chỉ là
suy đoán của chị, em cứ đi trước đi, đừng để xảy ra sự cố."
Nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước, khi Chung Tiểu Cầm chạy
tới, Tiểu Vương đã bắt đầu đánh nhau với bọn họ. Những người đến cửa hàng thứ
hai gây sự khác với những người tới cửa hàng chính, tất cả họ đều là một đám
côn đồ lưu manh với mái tóc nhuộm màu sặc sỡ, một lời không hợp liền có thể
xông vào đánh nhau, vậy nên cô ấy chỉ kịp báo cảnh sát và thông báo cho Diệp
Mạn.
Khi Diệp Mạn nhận được tin tức, bên ngoài mặt trời sắp lặn
xuống, bầu trời ngoài cửa sổ phủ đầy hào quang đỏ rực đẹp không sao tả xiết,
nhưng cô lại không có chút tâm trạng nào để thưởng thức cảnh đẹp đó.
Hít một hơi thật sâu, Diệp Mạn cầm lấy điện thoại trên bàn
lên và bấm số gọi: "Luật sư Trần, xin chào, tôi là Diệp Mạn của cửa hàng
đồ điện Lão Sư Phụ, phiền anh hãy đến đồn cảnh sát Đại Liễu Thụ một chuyến và
đưa người của tôi ra ngoài, còn đối với các chi phí thiệt hại về tinh thần, chi
phí y tế, chi phí mất việc làm và chi phí dinh dưỡng, sẽ vô cùng khắt khe. Tôi
sẽ lên đường ngay lập tức và gặp anh ở cổng đồn cảnh sát sau một lúc nữa."
Luật sư Trần trả lời một câu.
Diệp Mạn cúp điện thoại, cô cầm lấy túi xách và ra ngoài,
sau đó gọi xe và đi thẳng đến đồn cảnh sát Đại Liễu Thụ.
Nửa tiếng sau, xe dừng lại, Chung Tiểu Cầm đang đứng đợi ở
cổng đồn cảnh sát lập tức chào cô và áy náy nói: "Là lỗi của em, giám đốc,
em đã không thuyết phục được họ. Luật sư Trần đã hoàn thành các thủ tục và
không lâu nữa họ sẽ được ra ngoài."
Diệp Mạn nhìn cô ấy vài giây sau đó nói: "Chị không
trách em, em không bị đánh chứ!"
Sống mũi Chung Tiểu Cầm cay cay: "Không có, Tiểu Vương
đã đỡ giúp em một chút."
Hiện tại nghĩ lại, Chung Tiểu Cầm vẫn còn chút sợ hãi. Cô ấy
sống lâu như vậy rồi, đây là lần đầu tiên cô ấy đụng độ với một nhóm đánh nhau,
bọn côn đồ kia còn có vẻ liều mạng, ra tay rất tàn nhẫn, nếu không phải cảnh
sát nhanh chóng tới, hôm nay họ chắc chắn không chết nhưng cũng sẽ bị bọn chúng
lột da.
"Tình hình của Tiểu Vương thế nào?" Diệp Mạn lại
hỏi.
Chung Tiểu Cầm thấp giọng nói: "Cánh tay cậu ta bị
gãy, em có bảo cậu ta đến bệnh viện để điều trị trước nhưng cậu ta không
chịu, nói rằng muốn đến đồn cảnh sát để ghi chép trước."
"Ừm, đây không phải lỗi của em, em không cần tự trách
bản thân." Diệp Mạn vỗ nhẹ vai an ủi cô ấy.
Sau khi đợi vài phút, luật sư Trần đã dẫn Tiểu Vương và
những nhân viên khác tham gia vào trận đánh đi ra.
Mấy người họ đều bị thương không nhẹ, cánh tay của Tiểu
Vương cong lên không được tự nhiên, sắc mặt cậu ta trắng bệch, những người
khác cũng không khá hơn bao nhiêu, sắc mặt xanh tím tái, trên quần áo vẫn còn
dính đầy vết máu và bụi đất, trông vô cùng nhếch nhác và hết sức hỗn loạn.
Nhìn thấy Diệp Mạn, Tiểu Vương có chút không được tự nhiên,
cười nhe răng, nhịn cơn đau kêu lên một tiếng: "Giám đốc!"
Diệp Mạn nhìn mọi người bằng ánh mắt khích lệ: "Hôm nay
mọi người đã chịu uất ức rồi, tôi sẽ đòi lại công bằng cho mọi người. Tiểu Cầm,
bắt xe và đưa mọi người đến bệnh viện để xử lý vết thương, mọi người đáng lẽ
phải nhập viện thì nên nhập viện, nghỉ ngơi thật tốt và đừng ngại tốn
tiền."
"Vâng, giám đốc." Chung Tiểu Cầm chạy đến bên
đường chặn một chiếc taxi, sau đó dẫn theo mấy người bị thương lên xe.
Xe vừa khởi động, mấy người phụ nữ từ trong đồn cảnh sát lao
ra, vừa chạy vừa lớn tiếng hô lên: "Chờ một chút, chờ một chút..."
Chiếc xe nghênh ngang rời đi, xả khói mù mịt vào mặt những
người này.
Mấy người phụ nữ khóc sướt mướt quay đầu lại, nhìn thấy luật
sư Trần quen mắt ngay bên cạnh, lập tức ôm lấy anh ấy: "Luật sư, chúng tôi
sẽ bồi thường tiền, tiền viện phí thuốc men cũng sẽ trả, chúng ta hòa giải có
được không?"
Luật sư Trần không để ý tới bọn họ, quay đầu giải thích với
Diệp Mạn: "Người nhà của mấy thằng nhóc đó ở bên trong."
Chắc có lẽ họ nghe nói con trai mình vào đồn cảnh sát nên đã
vội vàng chạy tới.
Diệp Mạn cười lạnh: "Người là do các người đánh, tiền
thuốc men đương nhiên các người nên bồi thường, ngoài ra còn có chi phí làm mất
việc và phí dinh dưỡng cũng phải chuẩn bị sẵn sàng, nếu như không trả, vậy
chúng ta sẽ gặp nhau tại tòa án."
"Cô... vị nữ đồng chí này là ai, chúng tôi đang nói
chuyện với luật sư, không liên quan gì đến cô." Một người phụ nữ bất mãn
trừng mắt nhìn Diệp Mạn.
Luật sư Trần cười và nói: "Đây là sếp của tôi."
Những người phụ nữ kia nhất thời không nói lên lời, họ chỉ
nhìn Diệp Mạn một cách đầy nghi ngờ.
Diệp Mạn khẽ liếc nhìn họ: "Muốn chúng tôi lượng thứ và
bỏ qua, được thôi, hãy để con trai các người thú nhận ai là kẻ chủ mưu đứng
đằng sau mọi chuyện đi."
"Chủ mưu đứng đằng sau cái gì?” Mấy phụ nữ kia hoang
mang, hiển nhiên bọn họ cũng không biết rằng con trai của mình ở bên ngoài đã
làm ra chuyện tốt gì.
Cũng đúng, nếu họ có thể quản được con trai của mình, những
người trẻ tuổi này cũng sẽ không trở thành côn đồ.
Diệp Mạn không ngại nói rõ ràng hơn với họ: "Hôm nay
con trai của các người đã trả lại sản phẩm cho cửa hàng của chúng tôi, nói rằng
chiếc TV màu 18 inch mua từ cửa hàng của chúng tôi có vấn đề về chất lượng.
Nhân viên trong cửa hàng của chúng tôi đã yêu cầu mở hộp để kiểm tra chiếc TV
màu một lần nữa nhưng họ không đồng ý và đã đánh những người trong cửa hàng của
chúng tôi."
Mấy người phụ nữ kia thất thần nhìn nhau, trong mắt tràn đầy
sự kinh ngạc. TV không tốt sao? Hai ngày trước bọn chúng xách về chiếc TV màu
18 inch, lúc đó bọn họ có lo lắng không biết tiền từ đâu ra nhưng bọn chúng lại
nói không sao cả, nguồn gốc hoàn toàn đàng hoàng nên họ cũng không hỏi gì, ai
biết sau này lại xảy ra việc lớn như vậy. Lẽ ra họ phải điều tra vào thời điểm
đó, chắc chắn phải có điều gì đó không ổn về nguồn gốc của những chiếc TV này.
Thấy họ đều im lặng không nói lời nào, Diệp Mạn biết ít
nhiều họ cũng biết một chút, lỗi tại họ là cha mẹ mà không biết dạy dỗ con cái,
cha mẹ không giáo dục được con của mình thì chính xã hội sẽ giáo dục chúng thay
họ, hôm nay họ xứng đáng nhận được tất cả những điều này. Khẽ cong môi, Diệp
Mạn dừng xe, sau đó gọi luật sư Trần rồi cùng rời đi.
Luật sư Trần biết rằng Diệp Mạn đang có tâm trạng không tốt.
Anh ấy ho khan một tiếng, đọc truyện miễn phí tại ứng dụng truyen full -
offline hay phá vỡ bầu không khí căng thẳng trong xe: "Giám đốc Diệp,
những người này bị nghi là cố ý gây sự, cơ quan công an sẽ xử lý bọn họ, cô còn
muốn kiện bọn họ sao?"
“Kiện, tại sao lại không kiện, vấn đề của pháp luật hình sự
sẽ được giao cho các đơn vị liên quan, nhưng đừng trì hoãn yêu cầu bồi thường
dân sự của chúng tôi." Diệp Mạn kiên quyết nói.
Luật sư Trần rất muốn nhắc nhở cô, có thể số tiền bồi thường
ít ỏi đó ngoại trừ trả phí cho luật sư ra thì không còn lại nhiều, nhưng thấy
vẻ mặt lạnh lùng của Diệp Mạn, anh ấy thức thời không nói: "Được rồi, tôi
hiểu rồi."
Diệp Mạn bình tĩnh lại và nói: "Luật sư Trần, còn một
điều nữa tôi muốn làm phiền anh. Tôi muốn nhờ công ty của anh gửi thư luật sư
cho những người này và đệ đơn kiện lên tòa án. Họ bị nghi ngờ về việc phỉ báng
các thiết bị gia dụng của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi."
Luật sư Trần nhận tờ giấy từ tay Diệp Mạn đưa tới và sững sờ
trước hàng loạt cái tên trên đó. Hay thật, có ba bốn mươi người, chẳng lẽ cửa
hàng đồ điện Lão Sư Phụ sắp tới định chiếm tòa án quận sao? Nhìn địa chỉ làm
việc của những người này, đều là cửa hàng bách hóa, mấy cửa hàng bách hóa trong
thành phố đều được liệt kê trong danh sách.
Giám đốc Diệp đây là đang muốn chơi lớn sao!
Luật sư Trần nói với giọng trêu đùa: "Giám đốc Diệp,
tôi thấy chỉ riêng đơn vị của cô cũng có thể nuôi sống văn phòng luật sư của
chúng tôi luôn rồi!"
Diệp Mạn thản nhiên nói: "Sao vậy, luật sư Trần không
hài lòng sao?"
"Hài lòng, tôi nhận." Luật sư Trần gấp tờ giấy lại
và cho vào cặp tài liệu, đây không phải là gửi thư luật sư cho mấy chục nhân
viên bán hàng rồi đâm đơn kiện sao? Việc này có gì khó khăn, cùng lắm thì xoay
người huy động các luật sư khác trong công ty, nếu không đủ thì có thể tìm mấy
sinh viên Luật trong trường g ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.