Xe dừng lại, các công nhân vận chuyển dây chuyền sản xuất vào nhà máy một cách cực kỳ cẩn thận dưới sự chỉ đạo của Triệu Vĩnh An. Trong khi đó, trưởng ban Mộc đang làm các công tác bàn giao. Nửa giờ sau, việc bàn giao đã được hoàn tất, năm chiếc xe tải lớn đột nhiên rời đi giống như khi chúng đến đây.

Khi các xe tải vừa mới rời đi, những người dân đang tụ tập ở trước cửa nhà máy để xem náo nhiệt cũng từ từ giải tán, bên ngoài nhà máy dần dần trở nên yên tĩnh lại.

Vốn dĩ Diệp Mạn định quay trở lại nhà máy để xem các nhân viên kỹ thuật nghiên cứu dây chuyền sản xuất, nhưng khi liếc mắt nhìn thoáng qua thì cô lại vô tình bắt gặp một bóng người quen thuộc.

“Giám đốc Lưu!” Cô cất bước đi tới gọi giám đốc Lưu, người đang xoay người và chuẩn bị rời đi: “Chú đến đây từ lúc nào thế ạ? Sao chú lại không gọi điện thoại cho cháu chứ?” Đã hơn một năm cô không gặp ông rồi và giám đốc Lưu đã già đi rất nhiều. Ông cũng không còn mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn mà trước đây ông rất yêu thích nữa, ông mặc một bộ quần áo vải màu xanh nhạt, giống như một công nhân đã nghỉ hưu bình thường vậy.

Bị Diệp Mạn phát hiện ra, dường như ông có chút bối rối, ông sờ mũi một cái rồi nói: "Chú nghe nói nhà máy của cháu sắp đưa vào dây chuyền sản xuất mới. Chú đã về hưu rồi và cũng không có việc gì để làm cho nên chú đến đây xem náo nhiệt một chút."

Diệp Mạn hiểu rằng sự việc ngày hôm nay chắc chắn đã gợi lại cho giám đốc Lưu rất nhiều kỷ niệm.

Cô cười và nói: "Lãnh đạo lớn tuổi, chú đi vào trong ngồi một chút đi. Quản lý Triệu và trưởng ban Mộc đều ở đây đấy ạ."

Trong mắt giám đốc Lưu lóe lên một tia sáng nhưng rất nhanh lại vụt tắt, ông khẽ lắc đầu một cái rồi nói: “Không được, chú mà vào thì họ sẽ cảm thấy không tự nhiên. Mọi người vừa mới vận chuyển dây chuyền sản xuất đến đây cho nên còn rất nhiều công việc phải làm. Chú sẽ không đi quấy rầy mọi người làm việc, để hôm khác đi.”

Sợ rằng cái gọi là hôm khác sẽ còn rất xa.

Diệp Mạn cũng không ép buộc, cô cười nói: "Vậy cháu sẽ tiễn chú một đoạn đường."

Hai người cùng đi ra khỏi nhà máy, khi đi đến lối đi bộ, giám đốc Lưu đột nhiên dừng lại, ông cúi đầu chào Diệp Mạn một cách nghiêm túc: “Tiểu Diệp, chú vẫn luôn muốn nói lời cảm ơn với cháu, cảm ơn cháu đã tiếp quản mớ hỗn độn này của Hồng Tinh, giúp cho mọi người có một công việc ổn định, nếu không thì chú đã là người có lỗi với Hồng Tinh rồi."

Cuối năm ngoái, có hai đến ba doanh nghiệp nhỏ của nhà nước đã lần lượt đóng cửa, tiếng kêu than nổi lên khắp đất trời và hiện nay còn rất nhiều công nhân vẫn chưa có việc làm. Khi giám đốc Lưu chứng kiến những cảnh tượng này, ông càng thêm biết ơn vì Diệp Mạn đã trở về quê hương của mình để xây dựng một nhà máy, giúp cho các công nhân của Hồng Tinh có một nơi đặt chân và có thể sống một cuộc sống ổn định như trước đây.

Diệp Mạn cảm thấy sửng sốt, cô không ngờ ông sẽ nói ra những lời này. Cô vội vàng đỡ lấy cánh tay của ông: “Giám đốc Lưu, chú thật sự muốn cháu bị tổn thọ sao? Chú đừng làm như thế ạ.”

Giám đốc Lưu đứng thẳng dậy, ông xua tay và nói: "Chú cần phải làm như vậy. Tuy rằng cháu còn trẻ nhưng cháu phù hợp làm một người lãnh đạo hơn chú. Chú hy vọng rằng dưới sự lãnh đạo của cháu, nhà máy điện gia dụng Lão Sư Phụ sẽ càng ngày càng phát triển và trở thành một thương hiệu nổi tiếng ở huyện Trường Vĩnh của chúng ta. Đây là điều mà trước đây chú luôn mong muốn, nhưng đời này của chú không có bản lĩnh, chú không làm được cho nên nhờ cả vào cháu. Nếu như chú có thể giúp gì được cho cháu thì cháu cứ bảo ông Triệu đến tìm chú là được.”

Diệp Mạn cảm động, cô nói: "Cám ơn chú đã ủng hộ, cháu sẽ cố gắng."

 

 Giám đốc Lưu gật đầu: "Cháu chỉ cần tiễn chú đến đây thôi! Chú đi đây, mọi người làm việc tốt nhé."

 “Vâng ạ.” Diệp Mạn mỉm cười và gật đầu, cô nhìn ông đi xa dần dọc theo con đường rồi cuối cùng biến thành một chấm đen nhỏ.

Sau khi tạm biệt với giám đốc Lưu, tâm trạng của Diệp Mạn không kìm được mà có chút phức tạp, nhưng cô còn chưa kịp cảm thấy tiếc nuối thì đã nhìn thấy trưởng ban Mộc chạy tới với mồ hôi đầm đìa, sau đó ông ấy nhìn xung quanh: "Giám đốc Lưu đâu rồi? Chú nghe bảo vệ nói là giám đốc Lưu đã tới đây đúng không?"

Sau khi giải quyết xong công việc, ông ấy tìm kiếm Diệp Mạn ở khắp nơi nhưng vẫn không thấy cô đâu. Khi ông hỏi bảo vệ thì được biết là cô đang đi cùng giám đốc Lưu cho nên trưởng ban Mộc mới vội vàng đuổi theo.

Diệp Mạn khẽ cười, cô nói: "Chú đến muộn quá, chú ấy đã đi rồi ạ."

"A..." Trưởng ban Mộc cảm thấy thất vọng, khuôn mặt ông ấy buồn rười rượi, sau đó thở dài và nói: "Khi trở về, chắc chắn ông ấy sẽ cảm thấy không thoải mái hơn nhiều. Ban đầu lúc Hồng Tinh đưa ra một dây chuyền sản xuất mới, thời điểm đó cũng rất náo nhiệt và khắp nhà máy đều tràn ngập niềm vui. Vốn tưởng đó là bước ngoặt của Hồng Tinh nhưng ai ngờ nó lại khiến cho Hồng Tinh phải gánh một khoản nợ khổng lồ và trở thành một trong những điểm mấu chốt quan trọng đè bẹp Hồng Tinh.”

Tình cảm của Diệp Mạn dành cho nhà máy sản xuất TV Hồng Tinh không sâu đậm bằng họ. Cô không biết phải làm thế nào để an ủi trưởng ban Mộc cho nên bèn chuyển chủ đề: “Chú tìm cháu là có chuyện gì vậy ạ?”

"Đúng vậy, quản lý Triệu và những người khác đang tháo dỡ dây chuyền sản xuất rồi. Sao cháu lại không có mặt ở đó được chứ? Chúng ta đi thôi!" Trưởng ban Mộc lấy lại tinh thần khi nhắc đến công việc. Hiện tại ông ấy đã suy nghĩ thông suốt rồi, Hồng Tinh đã là quá khứ và quá khứ không thể thay đổi được. Bây giờ việc mà ông ấy phải làm chính là nghiêm túc quản lý nhà máy điện gia dụng Lão Sư Phụ.

Hai người nhanh chóng trở lại nhà máy, vừa đi vừa trò chuyện, Diệp Mạn hỏi: "Theo kinh nghiệm của chú thì phải mất bao lâu dây chuyền sản xuất này mới có thể được lắp đặt xong?"

Trưởng bộ phận Mộc nói với vẻ không chắc chắn lắm: "Chú đoán nó cũng sẽ phải mất tầm nửa tháng. Trước đây, các nhân viên kỹ thuật của bọn chú đã mất hơn hai mươi ngày để lắp đặt dây chuyền sản xuất của Hồng Tinh và trong quá trình đó xảy ra rất nhiều lỗi. Dây chuyền sản xuất này sẽ phức tạp hơn cái của Hồng Tinh. Mặc dù chúng ta có nhiều nhân viên kỹ thuật hơn, quản lý Triệu và những người khác đã có tiến bộ vượt bậc trong một năm nay, nhưng ngôn ngữ của Nhật Bản quá khó để hiểu được, bọn chú đọc không hiểu cho nên chỉ có thể đoán sơ sơ thôi."

Nghe vậy, Diệp Mạn dừng lại và hỏi ông ấy: "Lần trước không phải là chú đã đưa cho các chú một cuốn sách hướng dẫn được dịch sang tiếng Trung rồi sao?"

Theo lý mà nói, khi có sách hướng dẫn thì nó sẽ không khó khăn đến mức như vậy mới đúng.

Mặc dù trưởng ban Mộc không phải là nhân viên kỹ thuật cao cấp, nhưng vì mỗi ngày ông đều dành nhiều thời gian ở trong nhà máy cho nên cũng hiểu biết một chút: "Dù sao hai sinh viên đại học đó cũng không học chuyên ngành này và các từ chuyên ngành trong cuốn sách hướng dẫn đó cũng không được dịch chính xác cho lắm. Hơn nữa, đọc truyện miễn phí trên ứng dụng truyện full - offline hay mọi bộ phận trên mỗi dây chuyền sản xuất đều được đánh dấu bằng tiếng Nhật cho nên việc tìm từng bộ phận là một quá trình rất phức tạp, nếu mắc lỗi dù chỉ nhỏ thôi thì cũng phải tháo ra rồi lắp đặt lại.”

“Đúng là không thể vội vàng được, mọi người cứ bình tĩnh thôi, cố gắng đừng phạm sai lầm. Chúng ta đã đợi lâu như vậy thì có phải đợi thêm mười ngày nửa tháng nữa cũng không sao cả.” Diệp Mạn mỉm cười và nói.

Hai người vừa nói chuyện vừa đi đến nhà máy, còn chưa bước vào thì bên trong đã vang lên giọng nói phấn khích của các nhân viên kỹ thuật, trong đó đặc biệt là Triệu Vĩnh An.

“Ông Triệu, đã xảy ra chuyện gì vậy?” Trưởng ban Mộc hoảng hốt, ông ấy vội vàng chạy vào và chen đến tận bên trong.

Nhưng Triệu Vĩnh An lại giơ một cuốn sổ nhỏ lên và nói với vẻ hào hứng: "Trưởng ban Mộc, ông nhìn xem đây là cái gì? Sơ đồ lắp ráp bên trong dây chuyền sản xuất, bên cạnh còn có toàn bộ ghi chú bằng tiếng Trung. Bây giờ thì không cần lo lắng không hiểu và cũng không cần phải đoán từng chữ một nữa rồi."

Trưởng ban Mộc cầm lấy và nhìn một chút, ông ấy thấy rằng nó thật sự chi tiết đến mức ngay cả ông ấy - người không có trình độ chuyên môn về kỹ thuật cũng có thể hiểu được. Nhưng ông ấy còn chưa xem xong thì đã bị Triệu Vĩnh An giật lấy: "Trưởng ban Mộc, ông cẩn thận một chút, đừng làm hỏng nó, nếu không thì lát nữa chúng tôi phải lắp đặt như thế nào đây?"

Trưởng ban Mộc nhìn ông và không nói nên lời, rốt cuộc thì ai mới là người giật lại nó đây? Diệp Mạn đi tới, cô nhìn họ và cười nói: "Có chuyện gì mà các chú hào hứng thế ạ?"

Trưởng ban Mộc không để ý tới Triệu Vĩnh An, ông ấy đứng dậy và hỏi Diệp Mạn, "Giám đốc, cháu đã mua dây chuyền sản xuất ở đâu vậy? Lần này nó rất đáng tin cậy, ngay cả sơ đồ lắp ráp ở bên trong cũng đã được dịch cho chúng ra rồi. Điều này sẽ nâng cao hiệu suất rất nhiều."

“Đã được dịch sao ạ?” Diệp Mạn cảm thấy nghi ngờ, chẳng lẽ bây giờ các nhà sản xuất Nhật Bản lại phục vụ chu đáo như vậy sao?

Triệu Vĩnh An vui vẻ mà đưa sơ đồ lắp ráp bên trong cho Diệp Mạn: "Cháu nhìn xem, mọi chỗ đều đã được dịch ra rồi. Lần sau chúng ta mà mua dây chuyền sản xuất nữa thì chúng ta sẽ lại tìm đến họ."

Diệp Mạn cầm lấy và nhìn một chút, đây không phải là chữ viết của Chung Ý sao? Chữ việt của anh cực kỳ đẹp, chắc chắn anh đã luyện tập từ nhỏ, nó có phong cách rất riêng, Diệp Mạn chỉ nhìn thoáng qua là đã có thể nhận ra ngay lập tức.

Dịch vụ sau khi mua hàng này thực sự rất chu đáo, một triệu tệ của cô rất đáng giá, khi nào anh về thì cô phải đi cảm ơn anh mới được.

Sau khi trả lại sơ đồ lắp ráp ở bên trong cho Triệu Vĩnh An, Diệp Mạn cười và nói: "Đúng vậy, lần sau chúng ta sẽ lại tìm đến họ. Trong khoảng thời gian này, các nhân viên kỹ thuật trong nhà máy sẽ vất vả rồi. Mọi người lắp đặt dây chuyền sản xuất sớm một chút, như vậy thì chúng ta cũng có thể bắt đầu sản xuất sớm hơn."

Các nhân viên kỹ thuật đều đồng loạt bày tỏ rằng họ không vất vả. Trong lúc tăng ca, họ vừa có thể được luân phiên nghỉ ngơi, vừa có thể được trả lương làm thêm giờ. Hơn nữa, thức ăn trong thời gian làm thêm giờ cực kỳ ngon cho nên họ sẵn sàng làm thêm giờ.

Diệp Mạn và trưởng ban Mộc không hiểu vấn đề này, nhìn nhau một lát rồi quyết định về văn phòng thương lượng công việc

Kéo dây chuyền sản xuất về lập tức gặp phải vấn đề quan trọng hàng đầu chính là tiếp theo nên sản xuất sản phẩm gì. Diệp Mạn đã lên kế hoạch xong, cô nói: “Tiếp theo chúng ta sẽ sản xuất TV màu

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play