“Anh thấy Lý Hưởng nói rất đúng.”
Giám đốc Tôn chống cằm, suy nghĩ một lúc lâu mới nói.
“Anh rể!” Tiêu Thư Dương hơi không
vui nói: “Sao anh lại vung tay ra bên ngoài như thế!”
Giám đốc Tôn cười ha hả đáp: “Không
phải là em hỏi ý kiến của anh sao? Thư Dương à, em quen thuận buồm xuôi gió
rồi, lại chịu thiệt không biết bao nhiêu lần dưới tay một nữ đồng chí như Diệp
Mạn, mất mặt cũng là chuyện bình thường. Mấy người trẻ tuổi lúc nào cũng thấy
sĩ diện là quan trọng nhất, nhưng chờ đến tuổi như anh rể thì em mới hiểu được,
sĩ diện chính là thứ vô dụng nhất đấy.”
Tiêu Thư Dương cũng hiểu những lời
giám đốc Tôn nói. Anh ta sờ mũi nói: “Anh rể, em hiểu rồi. Cũng không phải là
em hoàn toàn không đồng ý với chuyện đó, nhưng em cảm thấy chắc chắn Diệp Mạn
sẽ không dễ dàng đồng ý đâu, nếu làm không tốt còn bị cô ta chế nhạo nữa. Anh
xem, chưa kể đến chuyện Vương Mậu Tài chỉ chọc cô ta một lát mà bị cô ta làm
cho mất luôn vị trí quản lý tiêu thụ, sắp không trụ nổi ở nhà máy sản xuất máy
giặt nữa kìa.”
Giám đốc Tôn không quan tâm đến
tương lai của mấy nhân vật nhỏ như Vương Mậu Tài. Ông ta nghiêm túc suy nghĩ
một lát rồi chậm chạp nói với Tiêu Thư Dương: “Điều em lo lắng cũng không phải
là hoàn toàn không có lý. Bây giờ đúng là lúc để bên cửa hàng đồ điện Lão
Sư Phụ thuận lợi thăng quan tiến chức, bọn họ cũng chỉ có mấy dây chuyền sản
xuất như vậy, sản lượng có hạn, số máy giặt quần áo dự tính còn chưa bàn giao
xong, bây giờ mấy người buôn như em vẫn chưa thiếu hàng, dù trước kia cô ta
không so bì những ngày lễ thì cũng không thể cho ra nhiều điều kiện ưu đãi đến
thế, thậm chí còn có thể sẽ từ chối em đấy."
Giám đốc Tôn có nhiều kinh nghiệm,
ngay lập tức nhận ra vấn đề chính là gì. Lúc ông ta vẫn còn ngồi trên chức giám
đốc nhà máy, chẳng phải lúc đó nhà máy của ông ta cũng đối đãi với mấy người
buôn như vậy đấy sao? Cách đối xử với mấy nhà buôn nhỏ chắc chắn phải khác với
mấy nhà buôn lớn quan trọng như cửa hàng vật dụng. Lúc không đủ hàng cung cấp
thì nhà buôn năn nỉ giao hàng, lúc hàng tồn không bán được lại thành công xưởng
sản xuất năn nỉ nhà buôn nhập hàng.
Giống như năm ngoái, bên cửa hàng
đồ điện Lão Sư Phụ vẫn chưa có danh tiếng gì, lúc nguồn tiêu thụ đang là
vấn đề thì tìm được Giáp Thiên Hạ, thái độ của Diệp Mạn rất tốt, sẵn sàng
nhường lại lợi nhuận. Nhưng bây giờ bán cho các cửa hàng do đối tác thương
lượng trực tiếp điều hành phải xếp hàng chờ lấy hàng nên tất nhiên là không thể
đưa ra nhiều điều khoản ưu đãi cho nhà buôn chủ động đến hợp tác ngày lễ như
Giáp Thiên Hạ được.
Chuyện này hoàn toàn chỉ là một ván
cờ lợi ích, dù không có chuyện năm ngoái thì cũng chẳng khác gì nhau.
Tiêu Thư Dương thở phào một hơi: “Em
đã bảo ý tưởng đó không đáng tin rồi mà.”
Giám đốc Tôn vui vẻ cười ha ha, nói:
“Cũng không thể nói chắc chắn thế được. Bây giờ không phải là thời điểm tốt
nhưng tương lai thì không phải hoàn toàn không có cơ hội. Dù bên đội của Diệp
Mạn có nhân viên cũ của Hồng Tinh thì trong cái lĩnh vực đồ điện gia dụng này,
nhất là lĩnh vực sản xuất TV, họ vẫn chỉ là người mới thôi, kế hoạch vui chơi
trên thị trường tiêu thụ rẻ của bên Diệp Mạn rất thuận lợi nhưng cũng không có
nghĩa là sẽ có hiệu quả với các sản phẩm từ trung đến cao cấp. Đối với những
người tiêu dùng có khả năng mua TV cao cấp thì bọn họ không quá nhạy cảm về giá
cả mà quan tâm đến thương hiệu và chất lượng hơn. Không thì em thử xem mấy
chiếc TV 21 inch giống vậy đi, bên chúng ta sản xuất chỉ bán ra với giá hơn hai
nghìn, còn hàng nước ngoài thì phiên nào cũng có người mua, TV của chúng ta kém
cỏi hơn hàng ngoại đến vậy sao? Cũng không hẳn, chỉ là bây giờ người trong nước
tin dùng hàng nước ngoài hơn, thấy chất lượng của bọn họ tốt, thương hiệu nổi
tiếng, nói ra cũng rất có sĩ diện nên thà bỏ ra thêm mấy trăm nghìn mua hàng
nước ngoài còn hơn.”
Bản thân Tiêu Thư Dương cũng là một
người tiêu dùng hàng cao cấp, rất nhiều đồ mà anh ta sử dụng là hàng nhập khẩu
nên giám đốc Tôn chỉ cần nói một chút là anh ta liền hiểu ra. Đúng là hiện tại
khách hàng chính của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ là những người cực kỳ
nhạy cảm về giá cả, nếu thay đổi hướng đi thì có thể sẽ không áp dụng được
những biện pháp đó nữa. Mặc dù các khách hàng rất quan tâm đến giá cả của sản
phẩm nhưng bọn họ sẽ không mù quáng chạy theo đồ giá rẻ mà sẽ cân nhắc đến các
yếu tố khác nữa.
“Đúng vậy, em suy nghĩ nhiều quá
rồi. Cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ sẽ tiếp tục đi theo con đường bình dân
với giá cả rẻ, bây giờ ấn tượng của công chúng với thương hiệu này chính là bán
đồ gia dụng rẻ, nếu bọn họ kéo dây chuyền sản xuất đánh sâu vào thị trường TV
cao cấp thì chưa chắc khách hàng sẽ mua!” Tiêu Thư Dương cũng bình tĩnh lại,
nghiêm túc phân tích kỹ càng.
Giám đốc Tôn cười, gật đầu nói:
“Chính là ý này. Bây giờ cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ đang để lại ấn tượng
cho khách hàng là hàng kém hơn, rẻ tiền, rất nhiều người có địa vị hay có thân
phận sẽ không chấp nhận thương hiệu của bọn họ. Vì thế chúng ta có thể quan sát
một thời gian xem sao, có rất nhiều bộ phận linh kiện thay thế cần nhập khẩu trong
giai đoạn sản xuất TV, giá thành lại hạn chế ở một mức độ nào đó, dù cửa hàng
đồ điện Lão Sư Phụ muốn kiếm lời thì cũng không thể ăn lời quá nhiều, chỉ
cần giá cả hơn mấy trăm nghìn thì chúng ta có thể thử đánh một trận xem sao.
Nếu TV của Lão Sư Phụ gặp bất lợi trong giai đoạn xuất binh ra trận trên thị
trường cao cấp, lúc cả lợi nhuận và hiệu quả của nhà máy bọn họ bị ảnh hưởng
thì em lại đến đàm phán về hợp đồng mua bán máy giặt, TV giá rẻ xem, tỷ lệ bọn
họ sẽ đồng ý lớn hơn nhiều.”
“Trong lúc không bán được sản phẩm
mới, lại có người cầm rất nhiều tiền mặt đến muốn mua nguồn hàng sản phẩm giá
rẻ, Thư Tiêu Dương, nếu em là Diệp Mạn thì em sẽ làm gì?”
Tiêu Thư Dương đột nhiên hiểu ra:
“Tất nhiên là gia tăng sản lượng sản phẩm giá rẻ, kiếm lại vốn trước đã, em sẽ
điều chỉnh dây chuyền sản xuất, từ bỏ việc tiến sâu vào thị trường cao cấp mà
thỏa mãn nhu cầu của thị trường cấp thấp trước.”
Giám đốc Tôn nhẹ nhàng vắt hai chân
lên, làm bộ đã đoán trước mọi việc, nói: “Đúng vậy, chính vì thế rất có thể cửa
hàng đồ điện Lão Sư Phụ sẽ quay trở lại phòng thủ ở thị trường cấp thấp,
như vậy thì mọi vấn đề em lo lắng đã được giải quyết xong.” Tất nhiên là nhà
máy sản xuất TV thành phố Phụng Hà bọn họ cũng không còn gì phải lo lắng nữa.
Bây giờ nhà máy của bọn họ đang tích
cực chuyển đổi, tập trung nhắm đến cao cấp, nhất là TV tầm trung hiện tại đang
chiếm bảy mươi đến tám mươi phần trăm lượng tiêu thụ trên thị trường tỉnh. Còn
về thị trường cao cấp, đó chính là bầu trời của hàng nước ngoài, mặc dù giám đốc
Tôn nhìn mà thèm nhưng cũng chỉ có thể dòm ngó thôi, hai tháng trước nhà máy
của bọn họ vừa cho ra mắt một chiếc TV màn hình lớn 24 inch, đọc truyện miễn
phí trên truyện full - offline hay giá bán ra chỉ bằng ba phần tư giá của
hàng ngoại nhưng thị trường cũng không đón nhận, lượng tiêu thụ vô cùng thê
thảm, vì thế ông ta cực kỳ không muốn để cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ tiến
sâu vào trong thị trường tầm trung, cướp mất bát cơm kiếm sống của nhà máy sản
xuất TV thành phố Phụng Hà bọn họ.
Đầu óc của Tiêu Thư Dương phản ứng
rất nhanh, suy từ một ra ba, nói: “Anh rể, trong nhà máy của bọn anh vẫn còn
tồn kho một lô hàng TV 14 inch, bên nhà máy sản xuất máy giặt cũng có hàng tồn
là máy giặt bán tự động hai lồng đôi, nếu đàm phán thất bại thì đến lúc đó
chúng ta có thể xử lý đống hàng giá rẻ này trước, nếu không để lại nhà máy cũng
chỉ chiếm diện tích tồn kho thôi. Em không tin sau hai đòn đánh ấy Diệp Mạn vẫn
còn tâm trạng đi sản xuất TV 18 inch gì đó, nếu thất bại thì chỉ sợ cô ta còn
phải lo cả chuyện xử lý dây chuyền sản xuất mới để duy trì hoạt động của nhà
máy nữa.”
Thật ra thì theo ý của giám đốc Tôn
thì nên bán rẻ nhóm hàng tồn kho này ra, nhưng nhiều khi không thể tính mỗi lời
ông ta nói được, nhất là lúc bán lỗ vốn thì một số người có suy nghĩ cứng nhắc
bảo thủ sẽ cho rằng ông ta và Tiêu Thư Dương hợp tác với nhau để ngầm tham ô
tài sản nhà nước.
Nhưng trên thực tế thì kịp thời ngăn
chặn thiệt hại mới là biện pháp tố ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.