Buổi tối, sau khi ăn cơm xong cả nhà
giám đốc Hồ ngồi trên sofa xem TV.
Đài truyền hình tỉnh đang phát sóng
trong chiếc TV màu 21 inch, xen kẽ một số quảng cáo sau chương trình Tân Văn
Liên Bố, ngay sau đó là Tân Văn Liên Bố tỉnh Vân Trung, sau mười mấy phút phát
sóng tin tức, trong TV đột nhiên xuất hiện một bóng dáng quen thuộc.
Vợ giám đốc Hồ nhìn chăm chú mấy
giây, cảm thấy rất quen thuộc, chỉ vào TV hỏi: “Ông Hồ, tôi nhìn người này
trông quen quen, hình như đã từng gặp ở đâu đó, là người ở nhà máy của các ông
à?”
Nhìn Thường An Toàn mặc âu phục giày
da đứng trên thảm đỏ, nói chuyện tự tin ung dung, tâm trạng giám đốc Hồ cực kỳ
xấu, mím chặt môi nói: “Không quen!”
Nhưng một giây sau đã bị lời dẫn
giải của người dẫn chương trình vả vào mặt.
“Buổi trưa hôm nay, cửa hàng đồ điện
Lão Sư Phụ đã cử Thường An Toàn là quản lý kinh doanh của bộ phận ngành hàng
điều hòa không khí đại diện cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ quyên góp một triệu tệ
cho đại học Vân Trung để thi công tòa nhà dạy học, đã phá vỡ kỷ lục quyên góp
cho các trường cao đẳng và đại học của doanh nghiệp tư nhân ở tỉnh ta cho đến
nay. Đồng chí Phương Văn Chính - Phó hiệu trưởng thường vụ trường đại học Vân
Trung bày tỏ...”
“Một triệu!” Vợ giám đốc Hồ vô cùng
kinh ngạc, kéo tay áo giám đốc Hồ: “Thường An Toàn, tôi biết, không phải là
đồng chí ở bộ phận kinh doanh ở nhà máy của các ông sao? Sao ông nói không
quen? Xảy ra chuyện gì vậy, ông ta không phải là người ở nhà máy của các ông à?
Sao lại chạy đến cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ?”
Trong lòng giám đốc Hồ vốn đã không
vui vẻ, còn bị vợ chọc trúng nỗi đau thì càng khó chịu hơn, hất tay của bà ấy
ra và nói với giọng ồm ồm: “Đừng hỏi tôi, tôi không biết.”
Vợ của giám đốc Hồ nhìn chằm chằm
vào TV, trong miệng đang cắn hạt dưa, khó hiểu nói: “ Sao ông lại không biết?
Hồi trước không phải ông còn mắng cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ đó ở nhà sao? Sao
thuộc hạ của ông lại chạy sang bên phía đối thủ rồi?”
Hôm nay không thể nói chuyện được
rồi!
Giám đốc Hồ đứng lên: “Tôi còn có
chút việc cần phải xử lý, đừng làm phiền tôi.”
Nói xong lập tức chạy vào thư phòng
giống như chạy nạn.
Nhưng ở trong thư phòng cũng không
yên ổn, bên ngoài truyền đến tiếng thảo luận xì xà xì xầm của vợ và con gái
ông ta.
“Con gái, con nói xem rốt cuộc cửa
hàng đồ điện Lão Sư Phụ này giàu đến mức nào? Một triệu nói quyên góp liền
quyên góp, ai ya, đó là một triệu đấy, nhà máy của cha con to như vậy, cả đời
cũng không thể kiếm được tiền nhiều như vậy!
“Người ta có thể quyên góp một
triệu, vậy có thể chứng tỏ rằng chút tiền đó đối với người ta chỉ là chút lòng
thành. Đừng nói là cả đời, cha con mười đời cũng không thể kiếm được nhiều tiền
như thế.”
“Chao ôi, cũng đúng, làm gì có ai
chỉ có ngót nghét một nghìn lại cam lòng quyên góp một triệu? Nghe nói giám đốc
của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ đó cũng trạc tuổi con còn đến từ một huyện nhỏ,
con nói xem sao cô ấy lại kiếm được nhiều tiền như vậy? Cha mẹ của cô ấy thật
sự rất may mắn, sinh được đứa con gái tài giỏi như vậy, giỏi hơn so với nhiều
cậu con trai.”
.....
Giám đốc Hồ nghe được vợ và con gái
trái một câu phải một câu khen ngợi Diệp Mạn, từng câu từng chữ như đâm vào
tim, đã sắp bùng nổ. Ở nhà cũng không yên tĩnh, giám đốc Hồ cầm áo khoác, đẩy
cửa ra rồi tìm một cái cớ: “Trong nhà máy có chút việc, tôi đi ra ngoài một
chuyến, hai người đi ngủ sớm một chút.”
Ra khỏi nhà, ông ta luôn có cảm giác
ai cũng cười nhạo nhìn ông ta, cũng không muốn nhìn thấy bất cứ ai nên dứt
khoát tìm một chỗ không người hút thuốc, nhưng mới hút được mấy điếu đột nhiên
ánh sáng của đèn pin chiếu đến.
“Giám đốc Hồ, là ông à, tôi còn
tưởng là ai, sao ông lại ở đây?” Chu Trường Thuận ra ngoài vứt rác vô cùng kinh
ngạc.
Giám đốc Hồ quay đầu lại nhìn đối phương, có
chút quen mặt nhưng không thể gọi tên, có lẽ là công nhân nào đó ở trong nhà
máy. Ông ta nhìn thùng rác trong tay đối phương, lại nhìn sau lưng, thằng cha
này được, trong lúc vô tình ông ta đã đến gần khu đổ rác, khó trách đối phương
kinh ngạc như vậy!
Giám đốc Hồ cảm thấy không được tự
nhiên ném điếu thuốc sắp hút xong ở trên đất, dùng chân dập tắt, ho khan một
tiếng: “Ra ngoài đi dạo.” Bỏ lại lời này ông ta chắp tay sau lưng rời đi.
“Đi dạo bên cạnh thùng rác?” Chu
Trường Thuận nói thầm một tiếng, thu ánh mắt lại lập tức nhìn thấy một đống tàn
thuốc vẫn rất mới ở trên mặt đất, tức khắc líu lưỡi không nói nên lời: “Ai ya,
không biết đã hút bao nhiêu điếu, lẽ nào giám đốc lớn cũng có chuyện phiền lòng
à?”
Ngày hôm sau, ông ta đã biết lý do.
Bởi vì vừa đi làm, ông ta đã nghe các đồng nghiệp đang bàn luận.
“Mấy ông xem tin tức của đài truyền
hình tỉnh tối qua chưa?”
“Ông nói chuyện đó sao, tôi xem rồi.
Khó trách lúc đó khi rời đi quản lý Thường lại kiên quyết như vậy, nói không
làm là không làm!”
“Chứ còn gì nữa, được lên đài truyền
hình tỉnh, tôi có thể kiêu hãnh cả đời.”
“Không chỉ vậy, người ta còn được
xuất hiện trên nhiều tờ báo. Nếu là tôi thì lập tức liền gom toàn bộ những tờ
báo này lại làm một tệp, cất thật kỹ, truyền lại cho con cháu thế hệ mai sau để
bọn nó có thể nhìn thấy thời khắc vẻ vang năm đó của ông đây!”
“Thôi tôi xin, Tần lão tam, chỉ bằng
bộ dạng của ông, muốn lên tờ báo truyền hình, vậy thì kiếp sau đầu thai làm lại
từ đầu đi! Ngay cả giám đốc của chúng ta đời này cũng chưa từng được lên Tân
Văn Liên Bố của đài truyền hình tỉnh, ông đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa!”
“Nói đến giám đốc, các ông biết
không? Tôi nghe nói, Lúc đầu Thường An Toàn từ chức đã cãi nhau với giám đốc,
cho nên mới dẫn theo vợ của ông ta về. ”
“Thật hay giả? Vậy giờ chắc chắn
trong lòng giám đốc khó chịu muốn chết nhỉ? Nhìn xem quản lý Thường mới rời đi
bao lâu mà đã vẻ vang như vậy!”
......
Chu Trường Thuận bị lời nói không
đầu không đuôi của mọi người làm cho hoang mang, ông ta túm lấy một cậu trai
trẻ: “Tôi nói này Vu Tiểu Bình, rốt cuộc các cậu đang nói cái gì vậy? Tại sao
tôi lại nghe mơ hồ như vậy, chẳng phải quản lý Thường đã từ chức rồi sao? Nghe
nói không tìm được việc làm, vợ ông ta mở một cửa hàng nhỏ ở bên đường, đều nói
sau này ông ta ăn cơm mềm.”
Vu Tiểu Bình xua tay: "Chú Chu,
chú lạc hậu rồi. Quản lý Thường người ta ăn cơm mềm gì chứ, hiện tại người ta
phát đạt rồi. Tối qua chú không xem TV à?
Chu Trường Thuận lắc đầu: "TV
thì có gì hay, phí tiền.”
“Ông Chu, ông nói xem ông tích góp
nhiều tiền như vậy làm gì? Nhà các ông cả hai vợ chồng đều là nhân viên, dù sao
cũng nên mua một cái TV, rất nhiều người đều đã đổi TV đen trắng sang TV màu,
nhà các ông cũng chưa từng mua một cái TV. Ông xem tin tức này của ông đã lạc
hậu rồi, đọc truyện trên tyt miễn phí quay về đi mua một cái TV màu của Lão
Sư Phụ đi, chỉ có hơn chín trăm tệ, rất hời.” Một lão công nhân khác càng biết
rõ tình hình của Chu Trường Thuận, nói xong tờ báo vào trong tay ông ta: “Tự
ông xem đi. Giờ quản lý Thường phát đạt rồi, tối hôm qua đã lên Tân Văn Liên
Bố của đài tỉnh, hôm nay rất nhiều tờ báo đều đưa tin về ông ta.”
Chu Trường Thuận cầm tờ báo đọc qua,
khỏi phải nói, trên mặt báo thực sự là Thường An Toàn. Chẳng qua là Thường An
Toàn như biến thành một người khác, ông ấy mặc âu phục thẳng thớm, trên bức
tường rèm sau lưng viết mấy chữ lớn "Nghi thức quyên tặng cửa hàng đồ
điện Lão Sư Phụ", cảm giác uy phong hơn giám đốc.
Bên dưới bức ảnh là nội dung chính,
Chu Trường Thuận sau khi xem xong, bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Khó trách tối hôm qua
giám đốc Hồ phải ra tận bãi rác hút thuốc!”
Mấy nhân viên đang đùa giỡn đồng
loạt quay đầu, kích động nhìn ông ta: “Chú Chu, chú nói cái gì vậy? Tối qua
giám đốc Hồ ra ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.