Sau khi liên lạc với lãnh đạo nhà trường, chủ nhiệm Phạm bèn dẫn Diệp Mạn đến tòa nhà hành chính của trường, vừa đi, ông ấy vừa giới thiệu cho Diệp Mạn biết về người lát nữa sẽ gặp: “Phó Hiệu trưởng Phương là người chịu trách nhiệm cho các việc như kế toán, đối ngoại, tài sản và công việc trong phòng thí nghiệm, đồng thời cũng phối hợp trong việc kiểm kê, ông ấy đang chờ chúng ta trong phòng làm việc. Ông ấy là người cực kỳ giản dị gần gũi, giám đốc Diệp không cần căng thẳng.” Diệp Mạn thấy hơi buồn cười, hình như chủ nhiệm Phạm có hơi hưng phấn quá rồi. Hôm nay cô chỉ tới đưa tiền, căng thẳng cái gì chứ? “Được, làm phiền chủ nhiệm Phạm rồi, may là có ông không thì tôi cũng không biết tìm ai mới được nữa.” Diệp Mạn cười nói. Chủ nhiệm Phạm ngượng ngùng sờ cái đầu Địa Trung Hải của mình: “Giám đốc Diệp khách sáo rồi, tôi mới phải cảm ơn cô vì đã ủng hộ khoa chuyên ngành kỹ thuật vô tuyến điện của chúng tôi chứ!” Sau khi nịnh nọt khách sáo với nhau một phen, hai người đã đi tới tòa hành chính, chủ nhiệm Phạm chỉ vào tòa nhà rồi nói: “Phòng làm việc của Phó Hiệu trưởng Phương ở trên lầu hai, giám đốc Diệp, mời cô đi theo tôi!” Hai người lên lầu, quẹo trái thì nhìn thấy bảng tên ghi phòng Phó Hiệu trưởng ở căn phòng thứ ba. Chủ nhiệm Phạm tiến lên, khẽ gõ cửa một cái, bên trong truyền tới một giọng nói trầm thấp: “Vào đi!” Chủ nhiệm Phạm dẫn Diệp Mạn vào trong, cười haha nói: “Phó Hiệu trưởng Phương, tôi dẫn giám đốc Diệp tới rồi đây.” Phó Hiệu trưởng Phương là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, nghe vậy bèn vội vàng đứng lên, nhiệt tình chìa tay ra nói: “Ngưỡng mộ đại danh của giám đốc Diệp đã lâu, hoan nghênh ghé thăm!” “Cảm ơn, làm phiền rồi.” Diệp Mạn bắt tay, mỉm cười nói. Sau khi hàn huyên đôi câu, hai bên ngồi xuống, Phó Hiệu trưởng Phương khách sáo nói: “Giám đốc Diệp, nghe chủ nhiệm Phạm bảo rằng quý đơn vị đã triển khai các hoạt động học tập hỗ trợ cho khoa kỹ thuật vô tuyến điện, tôi phải thay mặt trường học để cảm ơn các vị. Đúng là nhờ có sự trợ giúp nhiệt tình của những người tốt bụng như các vị, công tác ở trường chúng tôi mới có thể diễn ra một cách thuận lợi như vậy.” Diệp Mạn ngượng ngùng nói: “Phó Hiệu trưởng Phương khách sáo quá rồi, chúng tôi cũng chỉ góp một ít công sức nho nhỏ mà thôi. Đại học Vân Trung là đại học tốt nhất ở tỉnh Vân Trung chúng ta, nuôi dưỡng vô số nhân tài ưu tú, có thể làm chút gì đó cho thầy trò trong trường là vinh hạnh của chúng tôi, cũng là mục tiêu mà chúng tôi vẫn luôn theo đuổi.” Nói vài lời khách sáo xong, Diệp Mạn đi thẳng vào vấn đề chính: “Phó Hiệu trưởng Phương, hẳn là chủ nhiệm Phạm cũng đã đề cập với ông về ý định của tôi, ông cảm thấy thế nào?” Nếu Diệp Mạn đã chủ động nhắc đến, Phó Hiệu trưởng Phương cũng chỉ có thể nói xuôi theo đề tài: “Tất nhiên là phía nhà trường chúng tôi cũng rất hoan nghênh ý tốt của giám đốc Diệp. Dù vậy chúng tôi vẫn mạo muội muốn hỏi một câu, phải chăng giám đốc Diệp còn có yêu cầu bổ sung nào đó cho khoản quyên góp này sao?” Nói qua lại mấy câu, Phó Hiệu trưởng Phương cũng đã nhìn ra, Diệp Mạn là người làm việc khá thẳng thắn, ông ấy cũng không vòng vo nữa, hỏi thẳng về nghi ngờ trong lòng. Dù sao một triệu tệ cũng không phải là một con số nhỏ, nếu đối phương chịu chi một số tiền lớn như vậy thì chưa chắc đã không có mưu đồ. Nếu chỉ là yêu cầu bình thường thì ông ấy sẽ cố gắng hoàn thành, nhưng nếu là yêu cầu quá đáng thì cũng chỉ có thể từ chối. “Yêu cầu? Thật ra thì tôi cũng có vài yêu cầu nhỏ.” Diệp Mạn cười nói, sau khi dừng lại một lát, dưới cái nhìn chằm chằm của chủ nhiệm Phạm và Phó Hiệu trưởng Phương, cô mới không nhanh không chậm nói: “Một là phải tổ chức lễ quyên tặng, hai là số tiền ấy chỉ có thể dùng cho việc xây dựng các cơ sở vật chất cho trường học như khu dạy học hoặc thư viện, ba là việc sử dụng số tiền ấy phải được công khai, minh bạch rõ ràng!” “Chỉ vậy thôi hả?” Phó Hiệu trưởng Phương có chút khó tin hỏi. Lúc nghe Diệp Mạn nói mấy điều kia xong, ông ấy còn lo đối phương sẽ đòi hỏi nhiều hơn, kết quả chỉ có nhiêu đó? Dù Diệp Mạn không nói, bên phía trường học cũng sẽ chuẩn bị lễ quyên góp. Người trong xã hội đều thích quyên góp tiền bạc để xây dựng cơ sở vật chất, khi chuyện này truyền ra ngoài thì cũng có thể nâng cao danh tiếng của trường học họ, nếu có thể hấp dẫn nhiều mạnh thường quân đến quyên góp hơn thì lại càng tốt. Hai yêu cầu còn lại cũng không hề quá đáng, người bỏ tiền có quyền chỉ định số tiền ấy được dùng thế nào, cũng có quyền được biết khoản tiền ấy được dùng vào đâu. Diệp Mạn thẳng thắn gật đầu: “Đúng vậy, chỉ có ba yêu cầu thế thôi.” Phó Hiệu trưởng Phương cười: “Giám đốc Diệp, tôi có thể thay mặt trường học đồng ý với cô về ba yêu cầu này.” “Được, vậy bên phía cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi sẽ không có ý kiến gì nữa. Nếu thuận lợi, nhà trường có thể soạn sẵn một bản hợp đồng quyên tặng, ghi rõ các yêu cầu và nghĩa vụ có liên quan, sau khi ký hợp đồng xong, tôi sẽ bảo nhân viên kế toán chuyển số tiền ấy vào tài khoản nhà trường.” Diệp Mạn dứt khoát nói. Phó Hiệu trưởng Phương có chút không quen với tác phong sấm rền gió cuốn của Diệp Mạn, sau khi dừng lại một lát, ông ấy mới gật đầu cười nói: “Không thành vấn đề, vậy tôi sẽ bảo người soạn sẵn hợp đồng, sau đó hẹn một dịp thích hợp với giám đốc Diệp, cô thấy có được không?” Diệp Mạn cười nói: “Không thành vấn đề. Nếu bên phía Phó Hiệu trưởng Phương không tiện thì có thể bàn giao lại cho chủ nhiệm Phạm, tôi có thể đến tìm ông ấy khi rảnh để ký hợp đồng.” Phó Hiệu trưởng Phương và chủ nhiệm Phạm nhìn nhau, bọn họ làm gì mà không tiện, chỉ sợ giám đốc Diệp không rảnh để tới mà thôi. Người bỏ tiền mới là ông lớn, huống chi cô còn sảng khoái như thể đây chỉ là chuyện nhỏ vậy. Chủ nhiệm Phạm chủ động tiếp lời: “Giám đốc Diệp, đợi đến khi hợp đồng được soạn xong, tôi sẽ đưa qua cho cô.” “Thế có làm phiền chủ nhiệm Phạm quá không?” Diệp Mạn ngượng ngùng hỏi. Chủ nhiệm Phạm phất tay: “Không phiền, không phiền, đúng lúc nhà tôi cũng ở ngay ngoài trường học, mỗi khi đi về đều phải đi ngang qua cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ các cô, tôi chỉ cần tan làm sớm một chút là được.” “Thế làm phiền chủ nhiệm Phạm nhé.” Diệp Mạn không từ chối nữa. Bàn chuyện chính xong, Phó Hiệu trưởng Phương nhiệt tình mời Diệp Mạn ở lại trường ăn cơm, vậy nhưng đã bị Diệp Mạn từ chối, cô lấy lý do rằng mình còn phải đến tìm chủ nhiệm Ôn của khoa Y để khéo léo từ chối cuộc hẹn này. Đi ra khỏi tòa nhà hành chính, cô đổi đường đến khoa Y. Chủ nhiệm Ôn chuẩn bị tan làm, nhìn thấy cô tới thì không khỏi có chút nhức đầu, không cần đoán cũng biết cô tới để làm gì. “Tôi nói này giám đốc Diệp, cô đừng có hối nữa, dây chuyền sản xuất đang ở trên biển, có lẽ không bao lâu nữa sẽ tới ngay thôi. Cô cứ giục tôi mãi, tôi cũng chẳng còn cách nào!” Chủ nhiệm Ôn bất đắc dĩ nói. Lời này khiến Diệp Mạn ngại nói những lời đã chuẩn bị sẵn. Cô nhếch môi cười nói: “Chủ nhiệm Ôn, hôm nay không phải tôi tới để thúc giục ngài, tôi tới trường học làm chút chuyện, truyện đăng tại t yt novel miễn phí đúng lúc đi ngang qua khoa Y của các ngài nên mới tới thăm ngài một lát. Trưa nay để tôi mời ngài ăn cơm nhé, làm phiền chủ nhiệm Ôn nhiều lần như vậy, tôi vẫn chưa cảm ơn ngài đàng hoàng lần nào cả?” Chủ nhiệm Ôn nghiêng đầu nhìn cô: “Thật sự không phải tới để giục hàng sao?” Ông lão này đúng là cảnh giác mà! Diệp Mạn cười lắc đầu: “Không phải, tôi vừa mới ra khỏi tòa hành chính, chủ nhiệm Phạm ở khoa chuyên ngành kỹ thuật vô tuyến điện có thể làm chứng cho tôi đấy. Đi thôi, chủ nhiệm Ôn, tôi không rành đường ở quanh trường, ngài có biết chỗ nào ăn ngon không?” Chủ nhiệm Ôn giận đến mức phồng má trợn mắt: “Cô còn bảo là tới mời tôi ăn cơm, thế mà lại chẳng biết ăn ở chỗ nào, có người nào mời khách giống như cô không?” “Đây chẳng phải là do chưa từng ăn với chủ nhiệm Ôn nên không biết khẩu vị của ngài, sợ dẫn ngài tới một quán mà ngài không thích sao?” Diệp Mạn cười haha nói. Chủ nhiệm Ôn không móc mỉa được chỗ nào nữa nên đành đi theo Diệp Mạn ra ngoài, cuối cùng vẫn bị Diệp Mạn đổi một cách hỏi khác để hỏi thăm và hành trình của dây chuyền sản xuất, sau đó còn hứa với Diệp Mạn, khi quay về có thể liên lạc với Chung Ý, hỏi thăm về tình hình chở hàng ra sao. Trừ lúc hỏi thăm tin tức bên phía chủ nhiệm Ôn, Diệp Mạn cũng tích cực nhờ người hỏi thăm xem vận chuyển hàng hóa từ Nhật Bản về đây sẽ khoảng bao lâu. Chỉ là lúc này trao đổi thông tin vẫn chưa phát triển, hơn nữa giao thông còn không được tiện lợi, trên đường đi còn có thể xảy ra một vài chuyện ngoài ý muốn ảnh hưởng, cho nên nói một tháng có, nói hai tháng cũng có, không có cách nào để dựa theo kinh nghiệm vận chuyển để tính toán ra một ngày tháng chính xác. Hết cách, Diệp Mạn chỉ có thể nhẫn nhịn, kiên nhẫn chờ đợi. Cũng may là tốc độ làm việc của Đại học Vân Trung rất nhanh, ngày hôm sau, chủ nhiệm Phạm đã mang hợp đồng quyên tặng đến, để Diệp Mạn ký tên. Diệp Mạn kiểm tra lại một lần, ba yêu cầu của cô đều đã được đề cập, hơn nữa nhà trường còn bày tỏ rằng Diệp Mạn có quyền đặt tên cho các tòa nhà đã xây xong, đồng thời cũng chờ đến khi những tòa nhà ấy xây xong thì sẽ lập một tấm bảng ở trước cửa chính, ghi rõ lai lịch của tòa nhà ấy. Diệp Mạn hiểu ý, xem ra Phó Hiệu trưởng Phương cũng là một người tinh ý, biết cô quyên một số tiền lớn như thế, không cần lợi lộc chỉ cần danh tiếng nên cũng thỏa mãn cô. Diệp Mạn không để ý lắm đến quyền đặt tên, thứ cô để ý chính là tấm bảng kia. Đại học Vân Trung sẽ luôn trụ vững, sau này phàm là người ra vào tòa nhà ấy thì đều sẽ nhìn thấy, đây là tòa nhà được xây dựng nhờ một triệu tệ mà cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của bọn họ đã quyên góp vào năm 1990, đây quả thật là một cách có thể nâng cao danh tiếng của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ mà không hề có bất lợi gì. Xét về đường dài, số tiền này bỏ ra rất đáng giá. Diệp Mạn sung sướng ký tên, để lại tờ hợp đồng với con dấu của nhà trường trên đó, mỉm cười nói: “Chủ nhiệm Phạm, tôi ký xong rồi. Hôm nay hơi muộn ngân hàng đã tan làm, sáng ngày mai tôi sẽ bảo nhân viên kế toán đến ngân hàng chuyển tiền vào tài khoản nhà trường.” “Được.” Chủ nhiệm Phạm nhận lấy bản hợp đồng, nhìn đồng hồ: “Thời gian cũng không còn sớm, tôi xin về trước, bên phía nhà trường cũng đã liên lạc với truyền thông, tuần tới có lẽ sẽ tiến hành tổ chức lễ quyên tặng, đến lúc đó tôi sẽ lại thông báo cho cô.” Nhanh như vậy, Diệp Mạn có chút kinh ngạc vậy nhưng vẫn rất vui: “Được, làm phiền chủ nhiệm Phạm.” Cô tự mình tiễn chủ nhiệm Phạm ra ngoài. Hai ngày kế tiếp gió êm biển lặng, không có chuyện gì đặc biệt. Ba ngày sau, Thường An Toàn trở lại. Bản thân ông là một người rất tận tụy với công việc, trong ngày thỏa thuận xong với Diệp Mạn, ông ấy đã chạy ra ngoài, mấy ngày sau cũng không thấy bóng dáng, đến khi trở lại thì đã nói với Diệp Mạn: “Giám đốc Diệp, tôi muốn báo cáo công việc với cô.” Diệp Mạn nhìn ông ấy đầu đầy mồ hôi, cười nói: “Không vội, chú uống miếng nước trước đi, chúng ta ký hợp đồng lao động đã rồi hãy nói chuyện công việc.” Nói xong, cô bảo Chung Tiểu Cầm mang hợp đồng lao động tới. Uống xong ly nước, Thường An Toàn cầm lấy hợp đồng nghiêm túc lên rồi nghiêm túc xem, nội dung bên trong còn cặn kẽ hơn những gì Diệp Mạn đã nói vào hôm đó, trừ quy định về tiền lương và tiền thưởng ra thì cũng có những hạn chế đối với việc nghỉ việc. Trong thời gian hợp đồng còn hiệu lực, nếu ông ấy không muốn làm nữa thì phải xin nghỉ trước một tháng, bàn giao hết tất cả công việc trong tay xong rồi mới có thể nghỉ việc, đồng thời còn có quy định, sau khi nghỉ việc, ông ấy phải ký một bản hợp đồng hạn chế cạnh tranh, trong vòng hai năm sẽ không được xin làm những công việc có cùng lĩnh vực này. Tất nhiên, bên phía Lão Sư Phụ sẽ bồi thường cho ông một khoản dư dả, hai năm hai mươi ngàn tệ. Ngoài ra còn có thêm một vài chi tiết, yêu cầu phức tạp hơn những hợp đồng mà ông ấy đã từng tiếp xúc trước kia, nhưng với tiền lương và đãi ngộ cao như vậy, những yêu cầu này đều không quá đáng chút nào. Thường An Toàn mở nắp bút, cúi đầu ký tên mình vào chỗ ký tên, một bản cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ lưu trữ, một bản do chính ông ta giữ. Diệp Mạn đưa bản hợp đồng kia cho Chung Tiểu Cầm, sau đó cười nói: “Quản lý Thường, bây giờ chú có thể báo cáo công việc được rồi.” Thường An Toàn nghiêm túc đưa bản báo cáo kết quả của việc gặp các xưởng sản xuất tư nhân trong mấy ngày qua của ông ấy cho Diệp Mạn: “Giám đốc Diệp, tôi muốn phản ảnh với cô về một tình huống. Tôi e rằng các gói lắp đặt, gói bảo trì mà cô nói sẽ khó có thể thực hiện được. Máy điều hòa không thể so với TV, máy giặt hay tủ lạnh, chỉ cần giao tới nơi, người sử dụng sẽ có thể tự mở hộp, cắm điện vào dựa theo sách hướng dẫn. Nếu so với TV, máy giặt và tủ lạnh, phương thức sử dụng của máy điều hòa đúng là có phức tạp hơn một chút nhưng chuyện này vẫn chưa phải là chuyện quan trọng nhất, mấu chốt là nhân viên kỹ thuật biết lắp ráp, bảo trì là rất ít!” Nghe tin này xong, Diệp Mạn xoa trán, cười khổ nói: “Nếu chú không nhắc, tôi cũng quên mất vấn đề này.” Một hai chục năm sau, máy điều hòa đã trở nên thông dụng trong thành phố, trong ấn tượng của cô việc bảo trì hay lắp ráp đều không phải là chuyện lớn, chỉ cần gọi điện thoại là sẽ có nhân viên chuyên môn đến làm việc. Nhưng cô lại quên mất, bây giờ máy điều hòa vẫn còn được coi là một món đồ quý hiếm, so với TV, máy giặt và tủ lạnh thì nó là một sản phẩm gia dụng ít thông dụng hơn, hơn nữa việc lắp ráp cũng phức tạp hơn rất nhiều, cần phải khoan lỗ lắp dây, đôi khi còn phải làm việc ở ngoài trời. Sau một khoảng thời gian dài, hiệu quả làm lạnh sẽ giảm xuống, còn phải cho thêm flo, lau dọn lưới lọc vân vân, những thứ này đều cần những nhân viên có chuyên môn đi làm. Chỉ vì những điều trên, sau khi lắp ráp máy điều hòa, yêu cầu sau bán hàng cũng thường cao hơn những sản phẩm gia dụng khác, đồng thời dịch vụ cũng đòi hỏi khắt khe hơn. Dù vậy, nếu họ muốn trở thành chuỗi thương hiệu chuyên cung cấp đồ điện gia dụng, họ không thể bỏ qua ngành hàng thiết bị gia dụng quan trọng như này. Diệp Mạn ngẩng đầu, nói với Thường An Toàn: “Chuyện này không thành vấn đề, chờ đến khi bên phía xưởng xác định giá, tôi sẽ sắp xếp người thông báo cho các đại lý, nếu họ chịu bày bán máy điều hòa thì để họ phái một công nhân tới, chúng ta sẽ mời một thợ chính làm máy điều hòa trong nhà máy tổ chức một khóa huấn luyện lắp đặt cho họ. Còn về bảo trì, các đại lý bày bán có thể tự tìm hiểu, vấn đề đơn giản thì cứ tự giải quyết, vấn đề phức tạp giao cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ. Xưởng chúng ta có một đội bảo trì, đến lúc đó cứ phái họ đến nhà máy máy điều hòa học tập các kỹ thuật bảo trì một khoảng thời gian, đến khi các đại lý bán ra gặp vấn đề nan giải nào đó, chúng ta sẽ gửi các thợ chính qua đó.” Sau khi nghe xong, Thường An Toàn nhăn mày: “Giám đốc Diệp, làm vậy thì giá vốn có cao quá không?” Đặc biệt phái chuyên gia đến để sửa chữa máy điều hòa, tiền đi lại ăn ở cũng phải tốn mấy chục tệ. Diệp Mạn cười một tiếng, ý vị thâm trường nói: “Quản lý Thường, chú phải tin tưởng vào nhà máy của chúng ta, truyện đăng tại t yt novel miễn phí xác suất để máy điều hòa bị hư trong vòng một năm là cực kỳ nhỏ. Chú thử nghĩ xem, trong nhà của chú và các bạn bè thân thích, có món đồ điện gia dụng nào đã hư khi xài chưa tới một năm không?” Bấy giờ, các nhà máy trong nước vẫn còn khá lớn và đã có chút thành tích, tuy kỹ thuật thì vẫn còn thua kém nước ngoài nhưng chất lượng thật sự không tồi, tỷ lệ để đồ điện gia dụng bị hư trong một năm là vô cùng nhỏ. Hơn nữa, bởi vì ở thời đại này đồ điện vẫn được coi là một món đồ xa xỉ, đắt tiền, giá trị không hề thua kém gì xe hơi nên lúc sử dụng, mọi người đều vô cùng giữ gìn, rất nhiều món đồ điện đều được dùng tới mười mấy năm mà trông vẫn còn rất mới. Vì vậy, nỗi lo về giá vốn và phí sửa chữa sẽ chiếm quá nhiều của Thường An Toàn là không thành vấn đề. Sau khi suy nghĩ một chút, Thường An Toàn cũng thấy đúng là như vậy, TV, máy giặt và tủ lạnh ở nhà ông ta đều đã mua rất nhiều năm, thế mà vẫn chưa bị hỏng hóc chỗ nào. Máy điều hòa cũng không phải được làm từ đậu hũ, sao có thể dễ dàng bị hư như vậy. “Là do tôi băn khoăn quá nhiều, nếu giám đốc Diệp đã có phương án, thế thì tôi sẽ nói với cô về chuyện giá cả. Sản phẩm nổi tiếng nhất ở xưởng chúng ta chính là ‘máy điều hòa không khí Phi Tuyết’, nhà máy ở thành phố Tĩnh Thủy cũng là nhà máy lớn nhất trong cả nước. Tôi đã đến nhà máy bọn họ lấy được mức giá đối với máy điều hòa, tất cả đều được ghi ở đây, giám đốc Diệp, mời cô xem thử.” Thường An Toàn đưa quyển sổ cho Diệp Mạn: “Hai trang đầu tiên, tôi còn thống kê giá bán trên thị trường của máy điều hòa tại các nơi quan trọng như thành phố Thủy Tĩnh và thành phố Phụng Hà.” Diệp Mạn nhận lấy quyển sổ, vừa xem vừa khen: “Quản lý Thường chỉ có một mình mà còn nghiên cứu cả thị trường luôn rồi, tôi đúng là được lợi lớn.” Xem mức giá mà các nhà máy đưa ra với máy điều hòa không khí Phi Tuyết trước, sau đó Diệp Mạn mới lật xem những trang được Thường An Toàn ghi lại giá bán trên thị trường. Chủ nhiệm Hướng đã nói Thường An Toàn là một người rất thiết thực, đánh giá này quả thật không sai chút nào. Thường An Toàn không chỉ ghi chép cặn kẽ giá cả của các chuỗi tiêu thụ lớn như công ty bách hóa học Giáp Thiên Hạ mà còn có cả một số doanh nghiệp tư nhân nhỏ lẻ trên thị trường, ông đều đã đến tìm những nơi đó. Hơn nữa, ông ấy không chỉ ghi chép giá bán trên thị trường của máy điều hòa không khí Phi Tuyết mà còn có cả những máy điều hòa có chức năng tương tự như vậy, nếu không có, ông ấy sẽ tìm những thương hiệu giống vậy trên thị trường và ghi chép lại, như vậy tạo nên một báo cáo vừa dễ nhìn vừa tương phản rõ ràng, cũng để cho người ta chỉ cần nhìn qua là sẽ thấy ngay giá cả tiêu thụ của mặt hàng máy điều hòa ở các thành phố khác nhau. Có thể nhìn ra, ông ấy đã bỏ rất nhiều công sức. Trong lúc Diệp Mạn nghiêm túc kiểm tra bản ghi chép, thật ra trong lòng Thường An Toàn rất lo lắng, lúc vừa nhận được chức vụ của quản lý Vương, ông ấy cũng đã những công việc như vậy. Ông vẫn luôn tin rằng, biết người biết ta thì mới có thể trăm trận trăm thắng, nếu muốn đánh bại đối thủ thì trước tiên phải hiểu đối thủ của mình có những gì, giá cả trên thị trường bây giờ ra sao, ở đâu có lỗ hổng có thể đột phá… Nhưng làm việc như vậy cũng không đạt được sự tán thành của giám đốc Hồ. Ông ta nghĩ Thường An Toàn đang lãng phí thời gian, làm chuyện vô ích, không có lý tưởng, giá cả trên thị trường có ai mà không biết chứ? Làm cái này chẳng được lợi ích gì. Đây cũng là nguyên nhân chia rẽ hai người, sau đó còn có một loạt các mâu thuẫn và xung đột, dẫn tới việc giám đốc Hồ rất không chào đón ông ấy. Ông ấy lo lắng rằng Diệp Mạn cũng sẽ nghĩ như vậy, dù sao lần đi công tác này của ông ấy cũng tốn không ít chi phí ăn ở đi lại, nếu Diệp Mạn đồng ý cho ông ấy phần tiền lương cao như thế vậy yêu cầu chắc chắn sẽ chỉ càng khắc nghiệt hơn so với giám đốc Hồ. Nhưng chuyện ông ấy lo lắng đã không xảy ra. Mười mấy phút sau, Diệp Mạn khép sổ lại, cười nhẹ nhàng nói: "Quản lý Thường vất vả rồi, phần tài liệu được chú chỉnh sửa lại này rất hữu dụng. Theo ý kiến của chú, máy điều hòa không khí Phi Tuyết này nên báo giá thế nào?" Tảng đá trong lòng Thường An Toàn rơi xuống đất, phát biểu cũng tích cực hơn hẳn: "Tôi thấy báo giá nên mắc hơn một chút. Lấy cái máy điều hòa không khí hình cửa sổ giá trị thấp này làm ví dụ, công suất làm lạnh là 20kw, trên thị trường đang được bán với giá tầm khoảng hai nghìn đồng. Phi Tuyết có giá xuất xưởng khoảng một nghìn bảy trăm, thời điểm rao giá, chúng ta định giá cho các đại lý tầm một nghìn tám trăm, lợi nhuận thu được đã vô cùng ít. Lỡ như có người nào làm ăn lớn, hạ giá để đẩy mạnh lượng tiêu thụ, đến lúc đó người tiêu dùng so sánh giá cả, cảm thấy giá đó không cao hơn giá bán sỉ của chúng ta là bao, cô nói xem chúng ta bán hàng như thế nào được nữa? Thêm vào đó, điều hòa không khí tiêu tốn lượng điện tương đối cao, trước mắt lượng tiêu thụ sẽ không thể nào đuổi kịp TV màu, máy giặt và tủ lạnh, cái này có nghĩa rằng chúng ta không thể dùng con đường lấy lãi ít để đẩy mạnh lượng hàng hóa tiêu thụ như TV màu và máy giặt được, cần phải đảm bảo được một phần lợi nhuận nhất định." Diệp Mạn gật đầu, tỏ vẻ hài lòng: "Quản lý Thường nói vô cùng có lý." Ý kiến của mình được lãnh đạo tán thành và thưởng thức, việc này khiến một người luôn có tài nhưng không gặp được thời như Thường An Toàn có hơi kích động. Ông ấy mở to miệng, tiếp tục nói: "Giám đốc Diệp, theo cái nhìn cá nhân của tôi, trước mắt cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ có hai sản phẩm thu lợi nhuận lớn, có khả năng hấp dẫn người tiêu dùng, thu hút họ vào trong cửa hàng của chúng ta, không cần thiết đi lại con đường này cho sản phẩm điều hòa không khí nữa. Nếu lượng tiêu thụ sản phẩm này tăng vọt, vậy dịch vụ sau bán hàng sẽ là một vấn đề rất lớn, trong đó cần tới không ít nhân lực và vật lực, ngược lại có thể khiến chúng ta chịu liên lụy. Hơn nữa điều hòa không khí có tính mùa vụ, vào mùa đông sẽ có tương đối ít người mua nó, nếu dốc hết sức lực để nuôi một nhóm thợ sửa chữa và lắp đặt, tới mùa ế hàng thì phải làm sao?" Giống như bây giờ, cửa hàng bán hàng trực tiếp của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ ở bến xe này, mỗi ngày đều bán ra được mấy chục cái TV màu và máy giặt. Nếu như muốn kịp thời tới nhà lắp đặt sản phẩm cho chủ nhà, trong tiệm ít nhiều cũng cần phải có khoảng mười công nhân lắp đặt. Nhưng tới tháng chín, tháng mười, khi chẳng còn lại mấy người mua điều hòa không khí, vậy sắp xếp những người này như thế nào? Cũng không thể để cho bọn họ không có việc gì làm chứ. Diệp Mạn kiên nhẫn nghe ông ấy nói xong, cười nói: "Quản lý Thường quả thật hiểu rất rõ thị trường, cũng vô cùng thích hợp làm công việc bán hàng, cân nhắc kỹ càng tất cả các mặt. Tôi chuẩn bị tiếp nhận ý kiến của chú, bây giờ chúng ta không cần thiết phải gấp gáp mở rộng quy mô của điều hòa không khí, cho nên giá cả nhất định không thể hạ xuống." Quản lý Thường lại kích động tới cảm thấy xấu hổ: "Thật có lỗi, giám đốc Diệp, giá này tôi không hạ xuống, người phụ trách điều hòa không khí Phi Tuyết bên kia không chịu hạ giá." Diệp Mạn cười nói: "Không sao, trên thị trường lại không phải chỉ có mỗi một nhà máy điều hòa không khí này, không cần nóng vội, quá vội vàng ngược lại khiến bản thân rơi vào thế bị động." Thường An Toàn thấy mơ hồ nhìn nhìn Diệp Mạn: "Vậy việc kế tiếp tôi cần làm là gì?" Giá cả của máy điều hòa không khí không đàm phán được, ông ấy không cách nào tiến hành bước kế tiếp. Diệp Mạn nói: "Quản lý Thường, bây giờ chú là quản lý bộ phận, không thể không có mấy tướng tài đắc lực, chú tính tự mình chỉ huy mình sao? Chú tranh thủ mấy ngày này thông báo tuyển dụng một vài công nhân viên chức, truyện đăng tại t yt novel miễn phí sau này còn có người giúp đỡ phối hợp công việc với chú. Mặt khác, chú mua một bộ âu phục mới, giày da, cuối tuần thay tôi tham dự một hoạt động.” "Hoạt... hoạt động gì?" Quản lý Thường hơi sợ hãi, cái hoạt động này có vẻ rất cao cấp, còn phải mặc âu phục, mang giày da. Diệp Mạn lấy từ trong ngăn kéo ra một thỏa thuận quyên tặng, đưa cho ông ấy: "Là hoạt động này, chú thay tôi tham dự." Sau khi quản lý Thường xem hết thỏa thuận, tâm tình rất phức tạp: "Giám đốc Diệp, cô thật sự muốn tôi tham dự thay cô sao?" Quyên tặng một triệu cho việc xây dựng tòa dạy học của Đại học Vân Trung, ngày hôm đó nhất định có rất nhiều đơn vị truyền thông tới hiện trường để phỏng vấn, đây là chuyện vinh quang tới cỡ nào chứ, có rất nhiều người đều sẽ tranh thủ ngày này để báo chí đưa tin lên. Chuyện vinh quang như vậy, Diệp Mạn lại kêu ông ấy làm. Việc đổi nhà máy máy giặt, xoay vòng thế nào, sắp xếp thế nào đều không tới trên đầu ông ấy. Diệp Mạn nhìn quan đã biết ông ấy đang suy nghĩ gì: "Đây cũng không phải chỉ dùng để cho chú lộ mặt, tôi còn có hai nhiệm vụ quan trọng cần giao cho chú." Quản lý Thường ngồi thẳng người lên: "Cô nói đi." Diệp Mạn sắp xếp từng cái, nói: "Chuyện thứ nhất, lúc quyên tặng người chủ trì chắc chắn sẽ giới thiệu thân phận của chú, chú nên sớm kết nối tốt với người chủ trì và nhân viên của nhà trường, thân phận của chú là quản lý bộ phận kinh doanh, ngành hàng điều hòa không khí của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng ta. Nếu có phóng viên phỏng vấn chú, dò hỏi chuyện máy điều hòa không khí, chú cứ thuận thế nói một câu, chúng ta đang tìm kiếm các nhà máy muốn hợp tác, hoan nghênh mọi người liên hệ. Còn có phương thức tuyên truyền nào khác có thể mạnh hơn so với cánh báo chí và đài truyền hình sao? Thay vì chủ động tìm tới cửa rồi bị người ta ép giá, không bằng chúng ta truyền lời ra ngoài rằng chúng ta cần nhà máy sản xuất hàng hóa, nhà máy cũng cần thêm càng nhiều các đường dây tiêu thụ, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng ta có danh tiếng nhất định, sau khi tin tức được đưa ra, tất nhiên sẽ có người liên hệ với chúng ta, đến lúc đó chúng ta là người chọn nhà máy, mà không phải là nhà máy tùy ý nâng giá với chúng ta.” Lúc này quản lý Thường mới biết nhiệm vụ của mình không đơn giản, ông ấy nuốt một ngụm nước bọt, dùng sức gật đầu: "Vâng, giám đốc Diệp, tôi hiểu rồi." Diệp Mạn còn nói: "Còn có một chuyện khác nữa, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của chúng ta là doanh nghiệp tư nhân, không phải bát sắt, cũng không nằm trong dạng bố trí cho sinh viên. Chúng ta muốn thông báo tuyển dụng một vài sinh viên rất khó, dù sao hoàn cảnh xã hội bây giờ mọi người vẫn ưa thích doanh nghiệp nhà nước, nhà máy xí nghiệp hơn, tôi tin rằng điểm này quản lý Thường hiểu rất rõ!" Trong lòng Thường An Toàn có sự cảm thông, gật đầu: "Không sai." Mấy ngày nay ông ấy ở bên ngoài làm việc, không ở nhà, nhưng lúc ông ấy trở về thường nghe hàng xóm nói tới, rất nhiều bạn bè người thân sau khi biết bọn họ từ chức, đều tìm tới cửa khuyên đôi vợ chồng này quay lại nói lời xin lỗi với lãnh đạo nhà máy, không nên từ bỏ công việc tốt như vậy. Ông ấy làm việc ở nhà máy sản xuất máy giặt vài chục năm, ngậm một bụng tức, tiền lương cũng không cao bao nhiêu. Thậm chí đã trở mặt với giám đốc, mọi người còn khuyên ông ấy như thế, vậy càng không cần nói tới sinh viên đại học. Một bộ phận được điều phối tới các đơn vị, đều là cán bộ, cho dù là đãi ngộ, địa vị xã hội hay cơ hội thăng tiến đều cao hơn so với công nhân bình thường. "Có điều giám đốc Diệp à, tôi có thể làm được gì chứ?" Diệp Mạn hơi cười nói: "Chú không cần làm gì khác, tìm một cơ hội nào đó nói cho người khác biết chú là từ nhà máy sản xuất máy giặt thành phố Phụng Hà nhảy việc tới chỗ cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi làm là được. Về việc làm sao để phát huy tôi đều tùy chú, tôi tin rằng quản lý Thường biết nên nói thế nào." Bây giờ thì Thường An Toàn hoàn toàn hiểu rõ, Diệp Mạn muốn dùng ông ấy làm đại diện để tuyển dụng nhân sự. Một quản lý kinh doanh của doanh nghiệp nhà nước lớn lại nhảy qua làm việc cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, còn lên đài truyền hình, báo chí, thăng quan tiến chức, cho thấy công việc này mê người thế nào, đồng thời có sức thuyết phục hơn hẳn. Nếu không phải đãi ngộ của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ lớn hơn, khả năng phát triển tốt hơn, một nhân viên quản lý tầng trung của một doanh nghiệp nhà nước lớn như ông ấy sao lại phải đập bể bát sắt tốt của mình, không làm nữa mà chạy tới làm cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ? Quản lý Thường nghĩ thông suốt mấu chốt trong đó, biết được nhiệm vụ của mình, ông ấy nghiêm túc tỏ thái độ với Diệp Mạn: "Giám đốc Diệp, cô yên tâm, tôi biết nên làm thế nào." Đi theo người biết dùng người, đầu tàu sáng suốt, đồng thời là người lãnh đạo có cái nhìn xa thế này thật thú vị! Cái này so với sinh hoạt tăm tối đầy cáu bẩn của ông ấy mấy chục năm qua tốt hơn nhiều, cho dù Thường An Toàn vừa đi công tác về cũng cảm thấy bản thân vẫn tràn ngập sức lực không dùng hết. Diệp Mạn thấy Thường An Toàn đã hiểu ý định của mình, mỉm cười gật đầu nói: "Được, quản lý Thường đi công tác vất vả, dựa vào quy định, ngày mai chú có thể nghỉ một ngày. Mấy ngày tới chú vẫn còn khá thảnh thơi, nghỉ ngơi dưỡng sức trước đi, cuối tuần lại phải bận rộn rồi." Thường An Toàn đi công tác về lập tức vội vàng tắm rửa, thay một bộ quần áo khác rồi chạy tới tìm Diệp Mạn, ngay cả thời gian để nói thêm vài câu với người nhà cũng không có. Lần này ông ấy đi hết ba ngày, quả thật nên về nhà sắp xếp ổn thỏa việc trong nhà. Thế là, ông ấy chào Diệp Mạn để về nhà. Tiểu Phân thấy chồng vừa đi đã về, lần này cũng chỉ đi nửa ngày đã về nhà thì nhẹ nhõm thở phào: "Anh ăn cơm không, không thì em nấu cho anh bát mì nhé?" "Không, em nấu đi, anh đi thu dọn hành lý một chút." Thường An Toàn nói. Ông ấy vừa về đã vội vàng đi báo cáo công việc cho Diệp Mạn, cũng chưa kịp thu dọn gì. Cặp vợ chồng ai cũng bận rộn, chờ tới khi ông ấy thu dọn đồ đạc xong, Tiểu Phân cũng đã bưng tô mì sợi để lên bàn, trên vắt mì trắng là một quả trứng gà vàng óng, bên cạnh còn có một ít cải bó xôi tươi xanh, khiến cho người ta thèm nhỏ dãi. Thường An Toàn bưng bát, ăn từng ngụm từng ngụm mì. Đã mấy ngày Tiểu Phân không thấy bóng dáng chồng, ông ấy về rồi hình như hơi đen một chút, lại hơi gầy một chút, chị ấy đau lòng hỏi: "Mấy ngày nay anh đi đâu thế?" "Thành phố Tĩnh Thủy." Thường An Toàn vừa ăn vừa trả lời, sợ vợ mình lo lắng. Ông ấy lấy một bản hợp đồng ở trong túi ra, đưa cho vợ xem: "Em xem, anh tìm được việc làm rồi. Lương cứng ở đây còn cao hơn tiền lương cả năm cộng lại của hai chúng ta nữa, em đừng lo." Tiểu Phân nhìn số tiền trên đó, mở to hai mắt mà nhìn: "Tiền lương cao như vậy sao?" Thường An Toàn nói: "Tiền lương tính là gì chứ, chỉ là số lẻ thôi. Quan trọng nhất chính là tiền thưởng. Ở cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, chỉ cần làm tốt, cống hiến sức lực của bản thân, vậy có thể nhận được càng nhiều báo đáp. Tiểu Phân, không phải em vẫn luôn mở một tiệm may sao? Bây giờ lương của anh đủ xài, em dùng tiền tiết kiệm mà chúng ta tích góp được, truyện đăng tại t yt novel miễn phí mở một cửa hàng, em muốn làm gì thì làm cái đó. Nếu bản thân em không muốn mở cửa hàng, vậy anh sẽ nói lại với giám đốc Diệp, nếu cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ có vị trí trống thì sắp xếp cho em vào làm." Tiểu Phân thấy mặc dù chồng mình có chút tiều tụy nhưng tinh thần lại rất tốt, lúc nói tới dự định tương lai, đôi mắt chồng chị ấy tỏa sáng, dường như sự do dự và không chắc chắn sau khi từ chức đã tiêu tán rất nhiều. Cũng là công việc như thế, nhưng chồng chị ấy đang mang tới cho chị ấy những cảm xúc hoàn toàn không giống, chồng chị ấy đã tìm được hướng đi cho mình, còn chị ấy thì sao? Trong chớp mắt, trong lòng Tiểu Phân cũng có dự định: "Em muốn thử mở cửa hàng xem thế nào." Thường An Toàn đồng ý: "Được, vậy ăn cơm xong chúng ta đi xem cửa hàng, nếu tiền trong nhà không đủ thì chúng ta chậm lại một chút, anh tranh thủ nhanh chóng lấy được tiền thưởng, vậy sẽ không bị thiếu tiền." "Anh vừa mới đi công tác về, không nghỉ ngơi sao?" Tiểu Phân quở ông ấy một chút. Thường An Toàn ăn bát mì xong, bưng bát canh lên uống hết: "Anh không mệt, đi xem cửa hàng một chút mà thôi, không có gì mệt. Chờ anh rửa chén xong chúng ta đi luôn." Sống chung một khu không có bí mật, cặp vợ chồng mới cùng ra ngoài tìm cửa hàng, trong cùng ngày tin này đã truyền khắp chung cư hình ống. Ngày thứ hai tin này truyền tới tai giám đốc Hồ, ông ấy còn tưởng rằng Thường An Toàn có thể làm được chuyện gì, hóa ra là tính ở nhà ăn bám. Có một cái bát sắt tốt thì không muốn, lại muốn mở cái tiệm may gì đó, tiêu hết chút tiền còn lại trong tay này, để rồi xem đôi này có thể làm gì được! Đến lúc đó đừng có bò về cầu xin với ông ta! Những người khác cũng vô cùng không hiểu được cặp vợ chồng này, người có quan hệ tốt một chút thì sốt sắng khuyên nhủ bọn họ, quan hệ kém một chút thì nhìn thấy bọn họ về sẽ nói mấy câu châm chọc ác ý, trào phúng bọn họ. Cặp vợ chồng Thường An Toàn đi sớm về trễ, hoàn toàn chẳng để tâm đối với tất cả chuyện này. Đảo mắt đã tới thứ tư, trời trong gió nhẹ, là ngày tốt. Mà ngày này cũng là ngày cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ và Đại học Vân Trung tiến hành nghi thức quyên tặng. Diệp Mạn sớm đã thông báo cho bên Đại học Vân Trung, nói trong nhà máy có chút việc, cô có thể phải về huyện Trường Vĩnh một chuyến, cho nên quản lý ngành điều hòa không khí của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ - Thường An Toàn sẽ thay cô có mặt ở nghi thức quyên tặng. Mặc dù Phó Hiệu trưởng Phương có chút tiếc nuối vì Diệp Mạn không thể đích thân tham dự, nhưng quyên tặng mà, chỉ cần điều quan trọng nhất là tiền vào sổ, những người khác có tới hay không cũng không sao. Nhân viên nhà trường cũng chuẩn bị chương trình tiếp đón long trọng, để Chu Hồng Giang - học sinh tiêu biểu đứng ở cổng trường tiếp đón Thường An Toàn, sau đó dẫn ông ấy tới hội trường. Đường tới hội trường được phủ thảm đỏ chào đón, nhân viên và lãnh đạo nhà trường tham gia hoạt động đã ngồi ở hàng ghế trên, đằng sau là phóng viên của các tờ báo lớn, sau nữa là các học sinh ưu tú tiêu biểu được tuyển chọn tới tham dự nghi thức quyên tặng lần này. Thường An Toàn thay mặt cho nhà tài trợ, được dẫn tới vị trí ở giữa của hàng thứ nhất, bên cạnh chính là Phó Hiệu trưởng Phương. Hai bên nói chuyện qua lại, nghi thức quyên tặng bắt đầu. Người chủ trì lên khán đài, nhiệt tình công bố tin tức này, sau đó nói: "Sau đây xin mời đại diện của nhà tài trợ — quản lý kinh doanh ngành điều hòa không khí của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ - đồng chí Thường An Toàn lên khán đài phát biểu!" Thường An Toàn vỗ vỗ ống tay áo của âu phục, đứng dậy, mỉm cười đi lên khán đài, chào mọi người ở bên dưới rồi chậm rãi nói: "Giám đốc Diệp tạm thời có việc không tới dự được, vậy nên sắp xếp tôi tới dự nghi thức quyên tặng thay mặt cô ấy, cảm ơn các vị đã tới dự. Cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi… quyên góp xây dựng trường là trách nhiệm và nghĩa vụ của một doanh nghiệp có tinh thần trách nhiệm xã hội. Tuổi trẻ mạnh thì Trung Quốc mạnh, sinh viên trẻ là hy vọng phát triển của đất nước chúng ta, vì thế..." Ông ấy từ tốn nói, thể hiện rất có phong độ, lưu lại ấn tượng sâu sắc cho giới truyền thông. Có phóng viên truyền thông có quen biết với cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, căn bản không nhớ rõ được ông ấy, bởi vậy đối với một Thường An Toàn đột nhiên xuất hiện cảm thấy rất hiếu kỳ. Trong thời gian tự do hỏi đáp, bọn họ sôi nổi giơ micrô lên dò hỏi: "quản lý Thường, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ muốn đánh vào mảng điều hòa không khí sao? Trong ngành đồ điện gia dụng ở tỉnh Vân Trung chúng ta có một lời đồn, nói rằng cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ nếu muốn đánh vào ngành nào thì sẽ phá giá quy định của ngành đó, các anh chuẩn bị nhắm vào ngành điều hòa không khí sao?" Thường An Toàn giơ micrô lên: "Cảm ơn mọi người đã khen ngợi cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, tôi xem đấy là lời khen ngợi, không có vấn đề gì chứ?" Lời này khiến mọi người ở bên dưới cười vang. Thường An Toàn tiếp tục nói: "Không có, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi trước mắt không có ý định mua dây chuyền sản xuất, mà chúng tôi có khuynh hướng lấy hàng từ các nhà máy sản xuất, trưng bày hàng tại các cửa hàng kinh doanh trực tiếp cũng như trong cửa hàng của các đại lý. "Quản lý Thường, nếu không thu mua được hàng hóa thích hợp, các anh có dự tính tự mua dây chuyền sản xuất và tự sản xuất không?" Có phóng viên lớn tiếng hỏi. Trên mặt Thường An Toàn lộ ra vẻ khó xử, ông ấy xua tay nói: "Hôm nay là nghi thức quyên tặng, hợp tác giữa cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ và Đại học Vân Trung, mong mọi người đặt trọng tâm ở nghi thức quyên tặng giữa hai bên, có được không?" Lời này của ông ấy giống như đang trốn tránh, rất nhiều người âm thầm đặt ra những phỏng đoán ở trong lòng. Chắc là cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ muốn tự sản xuất điều hòa không khí rồi? Dù sao cũng không phải bọn họ chưa từng làm qua, ban đầu bọn họ không mua được TV ở nhà máy, thế là tự sản xuất TV, ngại giá máy giặt quá đắt, không phải cũng tự kéo dây chuyền sản xuất về làm sao? Vậy là, tin tức trong ngày còn chưa truyền ra, trên phố đã có lời đồn đãi nói rằng cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chuẩn bị kéo một dây chuyền sản xuất về, tự sản xuất điều hòa không khí. Lời đồn này truyền tới tai giám đốc Hồ, ông ta khịt mũi coi thường: "Sản xuất điều hòa không khí sao? Bọn họ có tám cái móng vuốt hả? Chơi đùa TV màu và máy giặt còn chưa ra làm sao, chưa học bò cho vững đã muốn học chạy, cẩn thận ngã chết." Thư ký Tống đứng bên cạnh nghe nói thế vô cùng xấu hổ, xoa xoa cái mũi, do dự một chút rồi quyết định vẫn nên nói cho giám đốc Hồ nghe. Mặc dù bây giờ nói ra khả năng anh ta sẽ thành nơi trút giận, nhưng cũng tốt hơn việc khiến cấp trên cảm thấy anh ta có việc giấu giếm, không thành thật với ông ta. Hít sâu một hơi, anh ta cứng ngắc nói: "Giám đốc, tôi còn nghe phóng viên của một tòa soạn quen với chúng ta nói, truyện đăng tại t yt novel miễn phí ở nghi thức quyên tặng này, giám đốc Diệp không tham dự mà sắp xếp một người khác thay cô ta tham dự." "Cậu nói cái này làm gì? Sao nào, người thay mặt cho cô ta tôi có biết hả?" Giám đốc Hồ nhướng mày liếc anh ta một cái, thấy vẻ mặt anh ta khác thường, ông ta lập tức biết được bản thân đoán đúng rồi: "Thật sự là người quen, vậy tôi có biết người đó không?" Thư ký Tống cứng ngắc nói: "Người đó là Thường An Toàn, hiện tại ông ta đảm nhiệm chức vụ quản lý kinh doanh điều hòa không khí của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ." Tiếng loảng xoảng vang lên, cái ly sứ trắng trong tay giám đốc Hồ rơi xuống mặt đất.



........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play