“Nhà máy của ông có tiền?” Giám đốc Hồ thốt lên một cách kinh ngạc.

Lời vừa nói ra, giám đốc Hồ biết ngay là hơi quá đáng, ho khan một tiếng: “Giám đốc Hạ, ý của tôi là mấy năm trước nhà máy của chúng tôi đã mua dây chuyền sản xuất với giá cao, không được giảm giá gì.”

Mấy năm qua giám đốc Hạ cũng bị không ít người xem thường, ông còn nghe những lời thẳng thắn, gay gắt hơn cả giám đốc Hồ. Giám đốc doanh nghiệp nhà nước còn liên tục bị khinh bỉ, những giám đốc nhà máy nhỏ như ông sẽ sớm đóng cửa, là khinh miệt tận cùng.

Ông đã quen với chuyện này, trên mặt vẫn nở nụ cười không thay đổi: “Nhà máy chúng tôi đúng là gặp khó khăn, nhưng mà tôi có thể thông qua huyện, ứng trước số tiền đó ở phòng tài chính huyện. Gần đây, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ rất nổi tiếng, mỗi ngày đăng quảng cáo trên TV khiến khu vực nhỏ bé của chúng ta được nhiều người biết đến, tuy nhiên hình như trong cửa hàng họ hết hàng, nhiều người đến hỏi tôi sao nhà máy không có máy giặt. Tôi nghĩ rằng họ bán hàng chạy như vậy, giờ đang thiếu hàng, nếu chúng ta sản xuất một đợt, có thể kiếm được một số tiền, có thể sẽ đủ cho nhân viên của nhà máy được tốt hơn trong năm nay.

"Thì ra là vậy, giám đốc Hạ thực sự lo lắng cho nhân viên của nhà máy.” Giám đốc Hồ cười tít mắt nói. Thực ra trong lòng ông ta luôn xem thường, nhà máy của họ lớn như vậy cũng không đánh lại được cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, từ chuyện nhà máy Tân Dân bị phá hỏng, còn muốn cướp miếng ăn từ miệng cọp, cướp miếng thịt từ miệng cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, quá ngây thơ.

Giám đốc Hạ cười khổ nói: “Không còn cách nào khác, nhân viên của nhà máy có những người lớn tuổi đã làm mười, hai chục năm, họ đã làm trong nhà máy từ lúc vừa được xây nên. Tuổi trẻ, mồ hôi của họ đều cuốn theo nhà máy này, chính tôi đã phụ lòng họ, khiến họ không có được cuộc sống tốt hơn. Vì vậy, nếu có bất cứ cách gì, tôi phải tìm cách thử, ngay cả là níu giữ Tân Dân dù chỉ còn một chút hơi tàn.”

Những lời chân thành này đã khiến giám đốc Hồ đồng lòng, cũng là giám đốc doanh nghiệp nhà nước, mặc dù tình hình của nhà máy sản xuất máy giặt thành phố Phụng Hà không tệ bằng Tân Dân nhưng những gánh nặng trên vai của giám đốc Hồ cũng không kém. Thực sự trong lòng ông ta cũng rất lo lắng, nếu không thì ông ta đã không mất bình tĩnh nổi giận trong cuộc họp ngày hôm nay, gây áp lực cho quản lý Thường lớn như vậy.

Ông ta thở dài nói: "Giám đốc Hạ, ông cũng không dễ dàng gì."

Giám đốc Hạ bất đắc dĩ lắc đầu: "Không có cách nào khác, đã trở thành giám đốc thì phải chịu trách nhiệm với nhân viên của nhà máy. Giám đốc Hồ, ông nghĩ sao về chuyện tôi mua dây chuyền sản xuất?"

Nói đến đây, giám đốc Hồ thực sự có ý định bán dây chuyền sản xuất cho giám đốc Hạ. Thứ nhất, dây chuyền sản xuất lỗi thời chất đống trong kho lâu ngày cũng bỏ đi, bây giờ có nhà máy sản xuất máy giặt Tân Dân sẵn sàng mua lại, có thể thu lại một ít tiền, là cách xử lý đồ không dùng nữa tốt nhất. Thứ hai, đây có thể gây thêm trở ngại cho Diệp Mạn, thêm một nhà máy sản xuất đồng nghĩa thêm một đối thủ cạnh tranh, ít nhiều có tác động nhất định đến thị trường của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ.

Cho dù đến cuối cùng giám đốc Hạ không làm lại cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, nhưng làm phân tán sức lực của Diệp Mạn cũng được.

Tóm lại, ông ta không có lý do gì để từ chối. Có điều, thấy thật có lỗi với giám đốc Hạ, chắc chắn Tân Dân không phải đối thủ của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, ngay cả khi mua dây chuyền sản xuất về, có lẽ nó cũng sẽ trở thành vật hy sinh.

Thấy ông ta không nói gì hồi lâu, giám đốc Hạ hơi nghiêng người, thăm dò hỏi: “Giám đốc Hồ, chuyện này có khó khăn gì sao? Nếu thực sự khó xử, ông có thể nói với tôi để xem chúng ta cùng tìm cách giải quyết, nếu vẫn không được thì cứ xem như tôi chưa từng nhắc đến chuyện này. Không thể khiến giám đốc Hồ khó xử vì Tân Dân chúng tôi.”

Giám đốc Hồ mỉm cười, trong lòng đã có quyết định: “Không phải. Tôi chỉ đang nghĩ giám đốc Hạ định mua cái nào? Nhà máy của chúng tôi đã loại bỏ ba dây chuyền sản xuất, hai trong số đó còn khá mới, tôi dẫn ông đi xem được chứ?"

“Vậy thì xin làm phiền giám đốc Hồ.” Giám đốc Hạ vui vẻ nói.

Giám đốc Hồ đích thân dẫn giám đốc Hạ đến nhà kho: “Ba dây chuyền sản xuất bị loại bỏ đều ở đây. Giám đốc Hạ, chúng ta đều là người một nhà, tôi nói thật với ông, trong ba dây chuyền sản xuất, dây chuyền bên trái là tốt nhất, dây chuyền ở giữa đứng thứ hai và dây chuyền bên phải là kém nhất. Dây chuyền sản xuất bên trái được nhập từ ba năm trước, hoạt động suốt ngày đêm, có thể sản xuất hàng chục nghìn máy giặt bán tự động xi lanh đôi mỗi tháng. Lúc đầu, chúng tôi đã đưa hai dây chuyền sản xuất này vào hoạt động. Hiện tại, chúng tôi chỉ cần một cái trong nhà máy, còn cái này không dùng đến."

Giám đốc Hạ đã xem xét kỹ hơn, phát hiện dây chuyền sản xuất bên trái thực sự là mới nhất, còn hai dây chuyền còn lại có vẻ rất cũ.

Ông do dự một chút hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy?”

Giám đốc Hồ giơ lên năm ngón tay: “Năm trăm nghìn!”

"Đắt vậy!" Giám đốc Hạ thốt lên, lắc đầu như trống bỏi: "Quá đắt, nhà máy của chúng tôi không thể mua nổi với số tiền đó, giám đốc Hồ có thể giảm giá được không?"

Giám đốc Hồ chỉ vào dây chuyền sản xuất nói: “Giám đốc Hạ, chúng ta là người một nhà, cái giá tôi đưa cho ông là giá theo quy định, ba năm trước chúng tôi nhập dây chuyền sản xuất với giá một triệu mốt, truyện chỉ được đăng trên tyt chưa tính phí vận chuyển từ nước ngoài về mấy chục nghìn nữa. Nay giảm giá bán lỗ vốn cho ông, nếu bán cho người khác, tôi không bán giá này đâu.”

Giám đốc Hạ tiếc nuối nhìn dây chuyền sản xuất, sau đó chỉ vào hai dây chuyền sản xuất còn lại hỏi: “Vậy còn hai cái này, giá bao nhiêu?”

Giám đốc Hồ nói: “Cái ở giữa bốn trăm nghìn, còn cái ở xa nhất ba trăm nghìn.”

Giám đốc Hạ không thể tin được: "Sao chúng lại đắt như vậy?"

"Không đắt đâu giám đốc Hạ, đây là dây chuyền sản xuất, nếu ông muốn một cái mới chắc chắn giá sẽ đắt gấp đôi. Ngoài ở đây, ông không thể có được mức giá rẻ như vậy." Giám đốc Hồ vỗ ngực nói.

Gương mặt giám đốc Hạ nhăn lại như trái mướp đắng, muốn mua nhưng lại tiếc tiền, một hồi rối bời.

Vậy nên trong mười phút tiếp theo, nhóm người giám đốc Hồ nhìn thấy giám đốc Hạ lần lượt chạm vào ba dây chuyền sản xuất, trông như ông muốn tất cả chúng, nhưng vẻ mặt lại đau khổ.

“Giám đốc Hạ, ông đã quyết định mua cái nào chưa?” Giám đốc Hồ không nhịn được hỏi.

Thật lâu sau giám đốc Hạ cũng không đưa ra được quyết định, quay đầu lại hỏi giám đốc Hồ: "Có thể giám giá một chút không?"

Giám đốc Hồ không có thời gian để đôi co với ông: “Ông dự trù bao nhiêu?”

Giám đốc Hạ duỗi ra ba ngón tay: "Huyện đã phê duyệt ba trăm nghìn tệ cho nhà máy chúng tôi."

“Vậy ông có thể mua cái ở ngoài cùng bên phải!” Giám đốc Hồ đề nghị.

Nhưng giám đốc Hạ hơi khó xử: “Vừa rồi nhân viên kỹ thuật của ông đã nói dây chuyền sản xuất này chỉ có thể sản xuất hơn một trăm máy giặt mỗi ngày, nhỏ gấp đôi so với dây chuyền bên trái, ba trăm nghìn thì quá đắt. Giám đốc Hồ, nếu không ông giảm giá bán cho tôi dây chuyền bên trái được không?”

Giám đốc Hồ không đồng ý: "Sao được, ba trăm nghìn quá rẻ, không thể được.”

Giám đốc Hạ nói: “Giám đốc Hạ, ông giảm giá một chút, được bốn trăm nghìn chúng tôi mua luôn, hôm nay thanh toán ngay ba trăm nghìn, còn một trăm nghìn đến cuối năm sẽ trả cho ông, hai bên chúng ta ký một thỏa thuận, tôi sẽ đưa giấy nợ cho ông, ông thấy thế nào?"

Giám đốc Hồ không vui lắm: "Tôi chưa bao giờ nghe nói có quy tắc như vậy."

Nhà máy sản xuất máy giặt Tân Dân nghèo như vậy, ông ta lo rằng tờ giấy nợ này cũng thành tờ giấy chết. Một nhà máy nhỏ như Tân Dân bây giờ chắc nợ nần chồng chất, không trả được thì có thể làm gì được?

Giám đốc Hạ cắn răng nói: “Trong thỏa thuận của chúng ta có quy định rằng, nếu Tân Dân của chúng tôi không trả một trăm nghìn tệ trước kỳ hạn, ông sẽ lấy dây chuyền sản xuất về, ba trăm nghìn cũng thuộc về ông, giờ thì giám đốc Hồ không lo nữa chứ? Sự sống chết của Tân Dân chúng tôi là trong cuộc chiến này, giám đốc Hồ, mong ông hãy giúp một tay cho nhân viên nhà máy chúng tôi!"

Đề nghị này quả thật không gây bất lợi gì cho nhà máy sản xuất máy giặt thành phố Phụng Hà.

Giám đốc Hồ liếm môi một cái, hỏi: "Giám đốc Hạ, ông thực sự rất muốn dây chuyền sản xuất này sao?"

Giám đốc Hạ cười khổ: "Tân Dân chúng tôi tụt hậu về công nghệ, năng suất lại quá thấp. Giám đốc Hạ tôi liều thử một lần, lần này xem có thể làm được hay không."

Giám đốc Hạ nhìn chằm chằm vào dây chuyền sản xuất tốt nhất, giám đốc Hồ đã cân nhắc một lúc rồi đồng ý. Nguyên nhân vì giám đốc Hạ lo lắng ông ta sẽ không bán chúng, ông ta cũng lo lắng giám đốc Hạ sẽ không mua chúng, dây chuyền sản xuất này ngoài giám đốc Hạ thì có ai muốn nữa? Bốn trăm nghìn cũng không phải là số tiền nhỏ, gần như đủ để nhà máy họ trả một tháng lương, có số tiền này, có thể tạm thời giảm bớt thiếu hụt vốn của nhà máy.

Sau khi hai bên đàm phán xong, hai giám đ

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play