Đường An Phù đỡ Đường Bích Văn từ con đường ban đầu để trèo qua tường Tây Uyển, bản thân cũng nhanh chóng nhảy qua, cởi khăn che mặt màu đỏ của hai người, dẫn nàng đi đến gần chân tường.

“Có ai nhìn thấy mặt tỷ không?” Đường An Phù đi trên một con đường nhỏ đi đến cửa sau phủ Tướng quân hỏi Đường Bích Văn.

Đường Bích Văn vẫn còn sợ hãi, nghe thấy vậy thì lắc đầu, rồi sau đó lại gật đầu:

“Ngoài người vừa rồi, ta không để cho người khác thấy mặt ta.”

“Tạ Thất Lang đã gặp tỷ, tỷ xác định hắn không nhìn thấy?” Đường An Phù hỏi.

“Xác… xác định.” Đường Bích Văn nói: “Sau khi bị kéo vào, ta không dám nói ra mình là ai, càng không dám để người vén khăn che mặt, không ai nhìn thấy ta.”

“Tứ muội, sao muội biết ta ở Tây Uyển?” Đường Bích Văn nói.

“Tam tỷ và Lục muội đi tìm tỷ, nói có người thấy tỷ đi Tây Uyển. Bảo ta đi tìm tỷ.” Đường An Phù bớt thời gian trả lời.

Lúc này Đường Bích Văn mới hiểu rõ, cảm động nói: “Hôm nay nhờ muội cứu giúp, bằng không ta thật sự sẽ mất mạng.”

“Chuyện đó trước quên đi, đang êm đẹp sao tỷ lại đi Tây Uyển?” Đường An Phù kéo Đường Bích Văn trốn sau núi giả, chờ một đám nha hoàn đang đưa thức ăn cho khách ở Đông Uyển đi qua mới ra ngoài, trong khi chờ đợi, thuận tiện hỏi tình hình cụ thể và tỉ mỉ về việc nàng đi Tây Uyển.

Đường Bích Văn do dự một lát, mới quyết định thẳng thắn với Đường An Phù:

“Ta vốn ở trong sương phòng cùng Tống tiểu thư các nàng đánh bài lá cây, có một nha hoàn kêu ta ra ngoài, cùng ta nói… Bùi thế tử hẹn ta gặp mặt ở cửa hông phía tây phủ Tướng quân, bảo ta nhanh chóng đi qua. Đưa cho ta một khăn che mặt đỏ, nói làm ta che giấu người khác, đừng bị người nhìn thấy.”

Đường An Phù rất phục nàng:

“Không phải, hôm nay tiệc mừng thọ phu nhân Tướng quân, không mời Bùi gia tham dự, sao tỷ lại tin hắn ở cửa hông phía tây phủ Tướng quân chờ tỷ?”

“Ta vốn không tin, nhưng nghĩ đi xem cũng không sao, lỡ như hắn ở thật, cũng không thể để hắn.” Đường Bích Văn xấu hổ cúi đầu, nói xong lại muốn khóc, Đường An Phù tức đến đau đầu, nhưng việc đã đến nước này, có trách Đường Bích Văn cũng không có tác dụng.

“Tứ muội, bây giờ ta phải làm sao? Nếu bị người biết được ta bị nhận sai thành hoa nương kéo đi bồi rượu, còn kém chút bị người… đời này ta đều bị huỷ.”

“Tỷ còn biết cả đời của tỷ sẽ bị huỷ hay sao?”

Một nữ tử khuê các thất tiết chính là mất mạng, người lừa Đường Bích Văn đi Tây Uyển người muốn huỷ cả đời nàng, làm nàng đời này kiếp này đều khó ngẩng đầu.

“Làm sao bây giờ, ta không muốn bị người ta phát hiện.” Đường Bích Văn níu Đường An Phù, giống người chết đuối bắt lấy cọng rơm cứu mạng.

Đường An Phù hít sâu một hơi, nắm lấy bàn tay run rẩy của nàng, trịnh trọng dặn dò:

“Ta bảo Thu Vân ở cửa sau phủ Tướng quân chờ tỷ, đợi lát nữa tỷ và nàng từ cửa sau đi ra ngoài, đến phố Chu Tước dạo một vòng, mua chút đồ vật, đến trước tiệc tối các người về tử cổng phủ Tướng quân, nếu người khác hỏi tỷ hôm nay đi đâu, tỷ nói yến hội trong phủ không thú vị, cùng nha hoàn đi ra ngoài dạo một vòng, không đề cập đến việc của Tây Uyển.”

Thấy Đường An Phù đã sắp xếp xong lý do cho mình, Đường Bích Văn càng thêm cảm động, gật đầu lia lịa:

“Được, ta biết rồi. Đa tạ Tứ muội.”

Đường An Phù đưa nàng đến cửa sau, Thu Vân đã chờ ở đó, thấy Đường An Phù cùng Đường Bích Văn xuất hiện, vội vàng chào đón.

Thu Vân thấy sắc mặt hai người nghiêm trọng, cũng không dám hỏi nhiều, đi theo Đường Bích Văn từ cửa sau phủ Tướng quân ra ngoài.

Đường An Phù nhìn họ đi ra khỏi con hẻm từ cửa sau mới quay đầu lại.

Khi đi ngang qua hoa viên, thấy Tạ Thất Lang vội vàng dẫn không ít hộ viện đi Tây Uyển, xem ra việc đánh Thái Tử đã bị phát hiện.

Đường An Phù buộc mình phải bình tĩnh lại, chỉnh sửa trang phục như mới, thong dong đi Noãn Các nơi bạn nhỏ đang đợi.

Từ khi nàng rời đi đến khi nàng cứu Đường Bích Văn ra, chỉ nửa canh giờ, cho nên lúc Đường An Phù trở lại Noãn Các, cũng không có khiến người nghi ngờ, yên lặng ngồi xuống tiếp tục cùng bọn nhỏ làm diều.

Ước chừng qua nửa canh giờ, có hai bà tử thò đầu ra ngoài Noãn Các, thính lực Đường An Phù rất tốt, nghe các nàng ở bên ngoài nói chuyện:

“Áo tím váy trắng, chiều cao tương đương nhau, biểu tiểu thư rất phù hợp.”

“Làm sao bây giờ? Có cần thỉnh qua hay không?”

“Thỉnh đi. Người của Thái tử đang ở phía sau nhìn chằm chằm.”

Đường An Phù giống như không nghe thấy, tiếp tục làm diều, chờ đến khi hai bà tử đi đến trước mặt, nàng mới ngẩng đầu, hỏi:

“Có chuyện gì sau?”

Hai bà tử đẩy qua đẩy lại, một người nói với Đường An Phù:

“Biểu tiểu thư, phu nhân cho mời.”

Đường An Phù ngừng tay làm diều, bình thường hỏi: “Bà ngoại có nói là chuyện gì không?”

Hai bà tử xấu hổ cười, lặng lẽ nhìn thoáng qua phía sau:

“Đám lão nô không biết, biểu tiểu thư đi thì biết.”

Đường An Phù lên tiếng đứng lên, Tạ Hân lại có chút không muốn: “Còn chưa làm xong diều mà.”

“Nếu không cho người cầm đến trong viện của bà ngoại tiếp tục làm.” Đường An Phù nói.

Tạ Hân miễn cưỡng đồng ý, gọi nha hoàn bà tử thu dọn tất cả đồ vật làm diều, theo Đường An Phù đi chủ viện của phu nhân Tướng quân.

**

Ngoài chủ viện phủ Tướng quân tụ tập không ít khách khứa, người Đường gia cũng đều ở bên ngoài, Đường Ích cùng Đường An Kiệt nôn nóng xoay vòng vòng, thấy Đường An Phù liền muốn đi tới, lại bị thủ vệ ngăn cản, Đường An Phù lắc đầu với bọn họ, đi theo bà tử vào trong chủ viện.

Mà trước cửa có lính canh đứng, trừ bỏ người Tạ gia cùng khách khứa được gọi, các vị khách khác đều không cho vào, rất có khí thế.

Đường An Phù theo hai bà tử vào chủ viện, thấy nhóm chủ sự phủ Tướng quân đều ở trên hành lang, sắc mặt phu nhân Tướng quân Lý thị không tốt, Tạ thị ở cạnh đỡ nàng, sắc mặt Tạ Võ cũng nghiêm túc, mà trước những người này, Thái tử cho người dọn ghế bành ngồi uống trà, trong viện đứng mười mấy tiểu nương tử, tất cả đều là áo tím váy trắng.

Đường An Phù vừa xuất hiện, Thế tử Lương Quốc công Dương Thao đứng cạnh Thái tử liền chú ý tới nàng, cảm thấy từ thân hình hay trang điểm đều rất giống nữ thích khách hành thích Thái tử. Thấy nàng đi tới hành lang, Dương Thao quát lớn một tiếng:

“Ngươi làm cái gì vậy? Cùng các nàng đứng chung một chỗ đi.”

Đường An Phù còn chưa mở miệng, Tạ thị nhịn không được, đi xuống thềm đá dắt tay nữ nhi lên hành lang, cũng không để ý Dương Thao kêu gào.

Vừa đi hai bước, liền nghe Thái tử vẫn luôn rũ mắt uống trà mở miệng:

“Đứng lại.”

Thái tử đặt chén trà sang bên cạnh, Dương Thao vội vàng nhận lấy, Thái tử từ ghế thái sư đứng lên, lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía Tạ thị cùng Đường An Phù, ánh mắt háo sắc lập tức nhìn thấy dung nhan xinh đẹp của Đường An Phù, vẫy tay, Dương Thao tiến lên, Thái tử một bên đánh giá Đường An Phù một bên nhỏ giọng hỏi:

“Đây là nhà ai?”

Dương Thao ở bên cạnh Thái tử cũng không phải một ngày hai ngày, thấy biểu hiện của Thái tử liền biết hắn nhìn trúng người ta, vội vàng trả lời:

“Thừa Ân bá phủ Đường gia.”

Thái tử hiểu rõ, trao đổi ánh mắt với Dương Thao, cười nói: “Đều nói Thừa Ân bá phủ ra mỹ nhân, quả nhiên không sai.”

Giọng hắn tuy rất nhỏ, nhưng phần lớn người Tạ gia đều tập võ, tai thính mắt tinh, đã sớm nghe Thái tử đánh giá, nhớ tới phong thái làm việc trước giờ của vị này, không khỏi buồn bực.

Tạ Võ hung hăng trừng người khơi mào mầm tai hoạ hôm nay là Tạ Thất Lang, Tạ Thất Lang đã sợ tới mức lạnh sống lưng, hắn vốn chỉ muốn mượn ngày sinh bá mẫu, thỉnh Thái tử vào phủ tụ tập, thậm chí còn gạt người Tạ gia ở Tây Uyển bày ra hương diễm, muốn thử xem có thể kết giao với Thái tử bằng con đường này hay không.

Ai ngờ sẽ làm ầm ĩ như bây giờ.

Thái Tử ở Tây Uyển bị ám sát không chịu bỏ qua, kiên trì thích khách còn ở trong phủ Tướng quân, kêu Tạ gia tìm tất cả khách nữ mặc áo tím váy trắng tới cho hắn thẩm tra đối chiếu từng người, bây giờ hắn xem như kẹp giữa Thái tử cùng Tạ gia, hai đầu không vừa lòng, hai đầu không phải người.

“Chào Đường tiểu thư. Cô nhìn Đường tiểu thư có chút quen thuộc, không biết lúc trước Đường tiểu thư ở nơi nào? Có đi qua Tây Uyển không?”

Thái tử nhìn thấy dung mạo Đường An Phù, thế nhưng đột nhiên trở nên đặc biệt hiền lành có lễ, phá lệ chắp tay với Đường An Phù.

Đường An Phù bình tĩnh lắc đầu, sắc mặt như thường: “Lúc trước ta ở Noãn Các làm diều, chưa từng đi qua Tây Uyển.”

“A?” Thái tử vẫy tay với Dương Thao, chỉ thấy Dương Thao móc ra một cái khăn che mặt đỏ trong tay áo, giao cho Thái tử, Thái tử đưa khăn che mặt tới trước mặt Đường An Phù:

“Vậy thỉnh Đường tiểu thư mang khăn che mặt này làm cô xác nhận, được không?”

Đường An Phù nhìn khăn che mặt, giữa mày nhíu lại, Tạ thị tức đến cắn răng, phu nhân Tướng quân Lý thị gõ quải trượng trên hành lang:

“Thái tử đừng khinh người quá đáng, hài nhi Tạ gia chúng ta há có thể mang vật của ca nữ, A Phù, đến cạnh bà ngoại, hôm nay có bà ngoại ở, ta muốn nhìn xem ai dám động ngươi.”

Tạ thị hừ lạnh một tiếng, kéo Đường An Phù muốn đi chỗ Lý thị.

Thái tử giơ tay, liền có mười mấy vũ lâm vệ từ hai bên lao ra, ngăn cản đường đi của Tạ thị cùng Đường An Phù.

“Đường tiểu thư, cô khuyên ngươi tốt nhất nên phối hợp, đừng để Tạ lão thái quân khó xử.”

“Ta nếu không phối hợp, Thái tử điện hạ muốn làm gì?” Đường An Phù nói.

Thái tử tinh tế nhìn dung nhan Đường An Phù, chỉ cảm thấy da trắng hơn tuyết, vô cùng mịn màng, tay ngứa lên, vì thế dứt khoát nói:

“Cô nhìn lúc trước xâm nhập Tây Uyển hành thích cô là ngươi. Người tới, dẫn Đường tiểu thư đi, cô muốn đích thân thẩm vấn.”

Nói xong, mười mấy vũ lâm vệ liền chen chúc tới chỗ Đường An Phù, Tạ thị đem Đường An Phù hộ ở sau người: “Ai dám đụng đến nữ nhi ta.”

Người ở đây đều biết rõ, Thái tử háo sắc, đây là nhìn trúng Đường An Phù, không còn quan tâm hắn có phải là thích khách hay không, trực tiếp đổ tội cho Đường An Phù.

“Đường phu nhân, ngươi đang thiên vị thích khách hành thích cô sao?” Thái tử dù bận vẫn ung dung hỏi Tạ thị.

Hôm nay vốn tới Tạ gia tìm niềm vui, không nghĩ tới gặp gỡ thích khách, bây giờ nhìn thấy mỹ nhân Đường gia này, tâm tình Tề Hiền mới tốt một chút. Nghĩ dù sao Trấn Quốc tướng quân Tạ Kình Viễn ở biên quan, Tạ gia hôm nay chỉ dựa Cáo mệnh phu nhân làm chủ, dù hắn làm càn cũng không ai có thể cản hắn, vì thế làm trầm trọng thêm.

Tạ thị tức giận nói:

“Thích khách gì? Đừng nói nữ nhi của ta không phải thích khách, cho dù phải cũng nên từ Khai Phong Phủ, Đại Lý Tự tới thẩm tra định án, thiên hạ này có rất nhiều người mặc áo tím váy trắng, chỉ bằng cái này là có thể định tội? Ta Đại Tề có điều vương pháp nào quy định như vậy? Còn thỉnh Thái tử nói rõ.”

Thái tử Tề Hiền bị Tạ thị nói nghẹn họng, bằng thân phận của hắn tự nhiên sẽ không cãi nhau với Tạ thị, Thế tử Lương Quốc công bên cạnh sẽ tự làm thay.

“Đường phu nhân nói cẩn thận. Thái tử điện hạ chính là trữ quân, trữ quân một quốc gia chẳng lẽ còn sẽ đổ oan cho nữ nhi ngươi hay sao? Nói nữa, nếu nữ nhi ngươi không phải thích khách, sao lại không dám làm Thái tử điện hạ tự mình thẩm vấn? Chẳng lẽ là chột dạ. Ngươi Tạ gia trên dưới đều thiên vị thích khách, các ngươi muốn tạo phản sao?”

“Ngươi! Các ngươi…” Tạ thị tức đến cả người phát run, nhưng một câu ‘tạo phản’ khiến cho nàng không thể cãi. ( app truyện TᎽT )

Đám trữ quân hoang dâm, thật sự khiến người rất tức giận và ớn lạnh.

Tạ Võ không nói nhiều, đã triệu tập tất cả con cháu Tạ gia đứng cạnh Tạ thị cho thấy rõ thái độ, chỉ cần Thái tử ra tay với mẹ con Tạ thị, Tạ gia tuyệt đối sẽ không ngồi yên nhìn.

Đường An Phù được mọi người bảo vệ bên trong cũng không nghĩ tới việc sẽ phát triển thành như vậy, nàng nghĩ thầm cho dù Thái Tử tìm người, nhưng chỉ cần nàng kiên trì không nhận lúc nàng cứu người vẫn chưa lộ mặt, nhưng dựa vào quần áo giống nhau, ai có thể định tội nàng? Lại không nghĩ gặp Tề Hiền, một Thái tử háo sắc choáng váng đầu óc, muốn bắt nàng.

Chuyện này ầm ĩ đến cuối cùng, Tạ gia không chiếm lí lẽ, đang lúc lúng túng thì nghe thấy một giọng nói trong trẻo:

“A, đang làm gì thế? Náo nhiệt như vậy!”

Mọi người nhìn về phía người nói chuyện, chỉ thấy một thiếu niên mười sáu bảy tuổi, phong lưu phóng khoáng, một bộ áo dài màu trắng, tay cầm quạt giấy, ung dung đi tới.

Đây là Khang Vương Tề Chiêu, nhi tử Đức phi.

Thái tử liếc nhìn hắn, thầm nghĩ tiểu tử này tới xem náo nhiệt gì, chỉ bằng hắn chẳng lẽ còn muốn chống lưng cho Tạ gia hay sao? Trong lòng Thái tử cười lạnh, nhưng ánh mắt đảo qua phía sau Khang Vương, Thái tử lập tức ngây người.

Không chỉ có Thái tử sửng sốt, tất cả mọi người ở đây đều ngây người.

Bởi vì không chỉ một mình Khang Vương tới, theo sau hắn còn có một nam tử cao lớn thẳng tắp như kiếm rút khỏi vỏ, mặc hắc bào kim sắc, khí chất sang trọng, dung mạo tuấn tú, khác với Khang Vương, khí chất quanh thân người này là người sống đừng gần, hắn vừa xuất hiện độ ấm đều nhanh chóng giảm xuống, giữa mày có một đường thẳng đỏ, khiến cho hắn trông càng thêm tái nhợt âm u.

Chỉ thấy hắn không cầm quạt, không cầm đao kiếm, mà cầm một con diều cá vàng hoàn toàn không phù hợp với khí chất của hắn.

Tạ Võ nhanh chóng phản ứng lại, dẫn nhi lang Tạ gia tiến lên hành lễ với nam tử lạnh lùng kia:

“Tham kiến An Nam Vương.”

Người tới đúng là An Nam Vương Tề Thần ở tại phủ Thần Vương cách vách phủ Tướng quân.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play