Dĩ Vân thông qua không gian để xuyên trở về lại phòng thí nghiệm.
Trong mười hai giờ, các hệ thống con sẽ sao chép từ hệ thống của cô và dần trở nên ổn định, đến lúc đó đã có thể thực hiện được các nhiệm vụ. Lúc này, cô đã thành công đưa chương trình của thân xác quay trở lại lúc ban đầu.
Bởi vì Dĩ Vân không kháng cự cũng không giao tiếp nên các nhà nghiên cứu cũng chỉ cần dựa vào những số liệu của nàng là được.
Mặc dù Dĩ Vân luôn tin rằng bản thân mình là con người. Nhưng khi phòng thí nghiệm phát hiện ra chuyện như vậy cũng không biết sẽ phản ứng như thế nào.
Cô cũng không có quá nhiều điều để hối tiếc. Kể từ khi quyết định thay đổi thời gian để được ở lại với Vân Châu Ngọc thì đã được coi là sự phản bội đối với những người tạo ra mình rồi. Việc phải nhận hình phạt là không thể nào tránh khỏi.
Bị phá hủy, thiết lập lại hay hi sinh làm hệ thống mẹ cho các bộ não vẻ vang của thế hệ tương lai…
Đứng trước những hậu quả này, Dĩ Vân đều vô cùng bình tĩnh. Suy nghĩ của cô bây giờ đã đình trệ, mọi dao động gần như bằng không, nhưng đối với phòng thí nghiệm thì cô chẳng khác nào một quả bom hẹn giờ.
Một nhóm các nhà nghiên cứu thông minh đã liên tục thắc mắc:
"Không thể nào, làm sao một hệ thống có thể phát sinh suy nghĩ rằng bản thân nó là con người được?"
"Có lẽ là chương trình có vấn đề, cảm xúc của một người con gái cũng không thể từ bụng nó chui ra được, là ai đã đưa ra cho nó một lệnh bị sai lệch?"
"Đó không phải là lệnh của chương trình, thực sự không phải. Nhìn này, chúng ta có thể gọi nó là dữ liệu không? Dựa trên mức độ hormone này, hệ thống này đã trải qua tình yêu khi vốn là một cái máy sao?"
“Đã nói rằng thực hiện loại nghiên cứu thông minh này chắc chắn sẽ rơi vào cái bẫy của Thái Lôi Phật. Người máy cuối cùng sẽ thống trị con người..."
"Ông có thể ngừng đưa ra kết luận sớm như vậy không? Tôi không nghĩ đó là một điều xấu."
“Vào thời điểm này rồi mà ông vẫn còn có thể nói như vậy, Trịnh Công, ông cũng biến thành cái máy rồi sao”
Vị giáo sư già ho khan mấy tiếng để cắt ngang cuộc tranh luận. Ông ấy là người có uy danh nên mặc dù các nhà nghiên cứu trẻ đang còn rất bất mãn với nhau, nhưng họ đã không to tiếng nữa.
Vị giáo sư già không bày tỏ lập trường của mình, sắc mặt cũng không có nhiều thay đổi. Ông ấy chỉ nói đơn giản: “Hãy tách chương trình cơ thể con người ra trước đi đã."
“Đúng vậy, chúng ta hãy làm điều đó trước. Nếu không, khi văn phòng giám sát phát hiện ra vấn đề với cơ thể con người thì sẽ gặp rắc rối lớn." Đội trưởng nói.
Lúc
này, một cô gái xinh đẹp mặc áo sơ mi trắng dài tay rộng thùng thìn ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.