Eragon ngồi yên một lúc bên chiếc bàn
tròn, sau đó đứng dậy và đi về phía bờ vực đá Tel’naeír, tại đó nó hướng tầm mắt
bao quát khu rừng trải rộng phía dưới ba trăm thước. Nó dùng mũi giày đẩy hòn
sỏi qua vách đá, nhìn nó nảy trên mặt đá dốc cho đến khi mất hút dưới những vòm
cây sâu thẳm.
Có tiếng cành cây gãy răng rắc khi
Saphira tiến tới từ phía sau. Ả rồng thu mình bên cạnh nó, những cái vảy của cô
nàng lấp lánh như hàng trăm đốm sáng xanh nhảy múa, và cũng nhìn về hướng nó
đang nhìn. Anh giận em à? ả hỏi.
Không, đương nhiên là không. Anh hiểu là em không thể phá vỡ lời
thề bằng cổ ngữ… Anh chỉ ước rằng chính ông Brom nói điều này với anh, và rằng
ông ấy đã không thấy cần thiết phải che giấu sự thật với anh.
Ả đưa đầu về phía nó. Vậy anh cảm thấy thế nào,
Eragon?
Em biết rõ như
anh mà.
Vài phút trước thì thế, nhưng giờ thì
không. Anh lặng lẽ quá, và nhìn vào tâm tư của anh như soi vào mặt hồ sâu thẳm,
em không thể nhìn thấy đáy. Điều gì chứa đựng trong anh, tiểu huynh? Tức giận?
Hạnh phúc? Hay không có xúc cảm gì hết?
Những gì trong anh bây giờ là sự chấp nhận , nó nói, và quay sang đối diện với
Saphira. Anh không thể thay đổi việc cha mẹ anh
là ai, anh đã tự thích nghi với điều đó sau trận chiến ở Cánh Đồng Cháy. Điều đó
nghĩa là gì, dù anh có nghiến vụn răng mình ra thì cũng không thay đổi được. Anh
nghĩ là anh…vui, khi coi Brom là cha mình. Nhưng anh không chắc… Quá nhiều thứ
để có thể nắm bắt cùng một lúc.
Em có cái này có thể giúp anh.
Anh có muốn xem ký ức mà ông Brom đã để lại cho anh không, hay anh muốn
đợi?
Không, không đợi, nó nói. Nếu trì hoãn, có thể anh
sẽ không bao giờ còn cơ hội.
Vậy thì hãy nhắm mắt lại, và để em cho anh thấy
điều gì đã từng xảy ra.
Eragon làm như ả nói, và thông qua
Saphira, một dòng chảy cảm xúc lướt tới: những hình ảnh, âm thanh, mùi vị, và
hơn thế, nó cảm nhận được mọi thứ cô rồng trải qua vào thời điểm đó.
Trước mặt, Eragon thấy một khoảng
thưa của một khu rừng nằm đâu đó giữa những chân đồi chồng chất ở phía tây rặng
Spine. Cỏ dày và tươi tốt, và những tấm màn địa y màu lục nhạt rủ xuống từ những
thân cây cao, ủ rũ, phủ đầy rêu. Nhờ những trận mưa từ đại dương quét qua vùng
đất, cây cối xanh hơn và ẩm ướt hơn nhiều so với ở Thung lũng Palancar. Dưới con
mắt của Saphira, màu xanh lục và màu đỏ trở nên dịu hơn so với cái nhìn của
Eragon, trong khi mọi gam màu lam đều nổi bật lên. Mùi đất ẩm và gỗ mục tràn
ngập không khí.
Tại chính giữa trảng trống là một thân cây đổ, và ngồi trên thân cây đó chính
là Brom.
Cái mũ trùm của ông già được kéo ra
sau, để lộ đầu trần. Thanh kiếm của ông để ngang đùi. Cây gậy xoắn lượn chạm trổ
những hình bí ẩn đứng dựa vào khúc cây. Chiếc nhẫn Aren lấp lánh bên bàn tay
phải ông.
Trong một lúc lâu, Brom không dịch
chuyển, rồi ông nheo mắt nhìn lên trời, cái mũi khoằm của ông đổ bóng dài trên
mặt. Giọng ông nghe khó chịu, và Eragon chao đảo, cảm thấy như bị lạc nhịp khỏi
thời gian.
Brom nói, “Mặt trời vẫn theo lối từ
chân trời này đến chân trời kia, mặt trăng vẫn theo sau, và ngày tháng vẫn trôi
qua mà không hề bận tâm đến những cuộc đời mà chúng đang đè nén, từng cuộc đời
một”. Hạ thấp mắt, Brom nhìn thẳng vào Saphira, và qua nó, thẳng vào Eragon. “Dù
cố gắng đến đâu, không ai có thể trốn tránh mãi cái chết, ngay cả thần tiên hay
những linh hồn. Tất cả đều sẽ có một kết thúc. Nếu con đang quan sát ta, Eragon,
tức là ngày tàn của ta đã tới rồi, và ta đã chết, và con biết rằng ta là cha của
con”.
Từ cái túi da đeo bên mình, Brom rút
ra cái tẩu thuốc của ông, nhồi đầy cỏ cardus, rồi nhóm lửa bằng cách khẽ lẩm bẩm
“Brisingr”. Ông bập bập cái tẩu thuốc vài lần cho lên lửa, trước khi trở lại
cuộc nói chuyện. “Nếu con thật sự nhìn thấy điều này, Eragon à, ta hi vọng rằng
con được an toàn và hạnh phúc, và rằng Galbatorix đã chết. Tuy nhiên ta thấy là
chuyện đó rất khó xảy ra, nếu xét riêng cái lý do con là một Kỵ sĩ rồng, và một
Kỵ sĩ rồng có thể không bao giờ được nghỉ ngơi khi mà sự bất công vẫn còn hiện
diện trên mảnh đất này.”
Brom khẽ bật cười, và ông lắc đầu,
chòm râu gợn sóng như làn nước. “A, ta không có đủ thời gian để nói dù chỉ là
một nửa những gì ta muốn nói, ta sẽ phải già gấp đôi hiện giờ trước khi ta kể
xong. Để cho ngắn gọn, ta sẽ cho rằng Saphira đã cho con biết mẹ con và ta đã
gặp nhau ra sao, Selena đã chết như thế nào, và làm sao mà ta lại đến sống tại
Carvahall. Ta ước rằng ta và con có thể nói chuyện trực tiếp, Eragon à, chúng ta
sẽ vẫn chia sẻ kí ức này, còn Saphira sẽ không cần phải chia sẻ với con, nhưng
ta nghi ngờ điều đó. Những năm tháng khổ đau đè nặng lên ta, Eragon à, và ta cảm
thấy một sự lạnh lẽo len vào tứ chi, một thứ mà ta chưa bao giờ phải lo lắng
trước đây. Ta nghĩ đó là vì ta biết giờ đã đến lượt con phải gánh vác nhiệm vụ
này. Vẫn còn rất nhiều thứ ta hi vọng đạt được, nhưng không cái gì là dành cho
bản thân ta cả, chỉ cho con thôi, và con sẽ che át đi mọi thứ ta đã từng làm. Ta
hoàn toàn chắc chắn về điều đó. Dù vậy, trước khi nấm mồ nuốt lấy ta, ta vẫn
muốn có thể, dù chỉ một lần này, gọi con là con trai… con trai của ta… Trong cả
cuộc đời con, Eragon ơi, ta đã mong mỏi được nói với con ta là ai. Đó là niềm
hân hoan không thể tả xiết đối với ta khi được trông thấy con trưởng thành,
nhưng cũng là sự tra tấn khủng khiếp bởi sự thật mà ta đang che giấu trong tim
mình.”
Rồi Brom cười, giọng khắc nghiệt,
ngắt đoạn và khô khốc. “Ừ, ta đã không thực sự giữ được con an toàn khỏi Đế
quốc, còn giờ thì sao? Nếu con vẫn tự hỏi ai là kẻ phải chịu trách nhiệm trước
cái chết của cậu Garrow, thì con không phải tìm đâu xa đâu, bởi vì hắn đang ngồi
đây này. Đó hoàn toàn là sự dại dột của ta. Ta không bao giờ nên trở lại làng
Carvalhall. Và bây giờ thì xem này: Garrow chết, và con, một Kỵ sĩ rồng. Ta cảnh
báo với con, Eragon à, hãy thận trọng đối với người mà con yêu, bởi vì định mệnh
có vẻ quan tâm đến gia đình ta một cách dễ sợ.”
Ngậm vào cái ống tẩu, Brom rít thuốc
vài lần, thổi làn khói trắng sang một bên. Mùi cay nồng xông vào mũi Saphira.
Brom nói, “Trong đời ta đã phải hối tiếc rất nhiều rồi, nhưng con không phải là
một trong số đó, Eragon à. Có thể đôi khi con cư xử như một tên ngốc mất trí,
như vụ con để cho lũ Ugals đáng nguyền rủa này trốn thoát, nhưng con cũng không
ngốc nghếch hơn ta khi ta bằng tuổi con đâu.” Ông gật gù. “Thật ra là còn ít
ngốc hơn. Ta tự hào vì con là con trai của ta, Eragon à, tự hào hơn con có thể
tưởng tượng ra đấy. Ta không bao giờ nghĩ rằng con sẽ trở thành một Kỵ sĩ như
ta, hay mong rằng tương lai đó sẽ đè lên con, nhưng nhìn con và Saphira, nó làm
ta cảm thấy muốn gáy lên mặt trời như một con gà trống vậy.”
Brom lại đưa cái tẩu lên hút “Ta hiểu
con có thể sẽ giận ta vì đã giấu con chuyện này. Ta không thể nói là ta sẽ hạnh
phúc nếu khám phá ra tên của chính cha ta theo cách này. Nhưng dù con có muốn
hay không, chúng ta vẫn là một gia đình, ta và con. Bởi vì ta không thể dành cho
con sự quan tâm mà ta nợ con như một người cha, nên thay vào đó, ta sẽ cho con
một thứ, đó là lời khuyên. Cứ ghét bỏ ta nếu con muốn, Eragon à, nhưng hãy lưu ý
những gì ta nói, bởi ta biết rõ ta nói về cái gì.”
Ông nắm chặt vỏ thanh kiếm bằng tay
kia, mạch máu phồng lên trên mu bàn tay. Ông đảo tẩu thuốc sang một góc
miệng.
“Rồi. Bây giờ, lời khuyên của ta có hai phần. Bất kể con có làm gì đi
nữa, hãy bảo vệ những người mà con quan tâm. Không có họ, cuộc sống của con sẽ
đau khổ hơn con có thể tưởng tượng ra. Một điều hiển nhiên, ta biết, nhưng đúng
là như vậy đó. Đó, phần đầu lời khuyên của ta. Về phần còn lại… nếu con có may
mắn giết được Galbatorix - hoặc là nếu ai đó thành công cắt họng được tên phản đồ đó -
thì xin chúc mừng. Còn nếu không, thì con phải nhận ra rằng
Galbatorix là kẻ thù lớn nhất và nguy hiểm nhất của con. Khi nào mà hắn còn chưa
chết, cả con và Saphira sẽ không thể tìm thấy sự yên bình. Con có thể chạy đến
nơi cùng trời cuối đất, nhưng trừ khi con theo phe Đế quốc, còn không một ngày
nào đó con sẽ phải đương đầu với Galbatorix. Ta rất tiếc, Eragon, nhưng đó là sự
thật. Ta đã chiến đấu với rất nhiều pháp sư, và vài tên Phản đồ, và cho đến giờ,
ta luôn luôn đánh bại đối thủ của mình.”
Những nếp nhăn trên trán ông hằn sâu
hơn. “Ừ, chỉ trừ một lần duy nhất, nhưng đó là vì ta chưa hoàn toàn trưởng
thành. Dù sao đi nữa, lí do mà ta đã luôn luôn chiến thắng, là bởi vì ta sử dụng
bộ óc, không như hầu hết mọi người. Ta không phải pháp sư mạnh, so với
Galbatorix, và con cũng thế, nhưng trong quyết đấu của phù thủy, trí thông minh còn quan trọng hơn sức mạnh. Cách để đánh
bại một pháp sư khác, không phải là mù quáng đập lia lịa vào tâm trí kẻ đó.
Không! Để đảm bảo thắng lợi, con phải tìm ra cách mà kẻ thù của con phân tích
thông tin và cách hắn phản ứng với vạn vật. Khi đó con sẽ tìm được điểm yếu của
hắn, và nhằm vào đó mà tấn công. Mấu chốt không phải là sáng tạo ra một thần chú
mà chưa ai từng nghĩ ra, mấu chốt là tìm ra câu thần chú mà kẻ thù đã bỏ qua và
sử dụng nó chống lại hắn. Mấu chốt không phải là cày xuyên qua rào chắn trong
tâm trí ai đó, mấu chốt là lách xuống dưới hoặc vòng qua rào chắn đó. Không ai
thông suốt được mọi sự, Eragon ạ. Hãy nhớ điều đó. Galbatorix có thể có quyền
năng vô song, nhưng hắn không thể lường trước mọi khả năng. Dù con có làm gì,
con phải giữ được sự lanh lợi trong đầu óc mình. Đừng quá bám lấy một niềm tin
nào đó đến mức không thể nhìn vượt tới một khả năng khác. Galbatorix bị điên và
vì thế không thể đoán được hắn làm gì, nhưng hắn cũng gặp phải những lỗ hổng
trong suy luận mà một người bình thường sẽ không mắc phải. Nếu con có thể tìm
thấy điểm yếu đó, Eragon à, khi đó con và Saphira có thể đánh bại hắn.”
Brom hạ thấp tẩu thuốc, khuôn mặt ông
nghiêm nghị. “Ta hy vọng con làm được. Mong muốn lớn nhất đời ta, Eragon ơi, là
con và Saphira sẽ sống thật lâu và xán lạn, không âu lo về Galbatorix và Đế
quốc. Ta ước rằng ta có thể bảo vệ con khỏi tất cả những hiểm nguy đang đe dọa
con, nhưng than ôi, điều đó không nằm trong khả năng của ta. Tất cả những gì ta
có thể làm là cho con những lời khuyên và dạy con những gì ta có thể dạy lúc này khi mà ta vẫn còn đây… Con trai ta. Dù điều
gì xảy ra với con đi nữa, hãy biết rằng ta yêu con, và mẹ con cũng vậy. Cầu mong
những vì sao dõi theo con, Eragon Bromsson.”
Khi những lời cuối cùng của Brom vang
lên trong tâm trí Eragon, ký ức mờ nhạt đi, để lại đằng sau bóng tối trống rỗng.
Eragon mở mắt, bối rối khi nhận thấy những giọt nước mắt đang chảy trên má mình.
Nó bật cười nghẹn ngào, và lau mắt bằng rìa cái áo trấn thủ.Brom đã thật sự sợ rằng anh sẽ ghét
ông, nó nói, sụt sịt mũi.
Anh sẽ ổn chứ? Saphira
hỏi.
Ừ , Eragon nói,
ngẩng đầu lên. Thật sự anh nghĩ là thế. Anh không thích một
số chuyện Brom đã làm, nhưng anh tự hào khi gọi ông là cha của anh, và được mang
tên ông. Ông là con người vĩ đại... Nhưng anh thấy buồn bực vì không bao giờ có
dịp để nói chuyện với cha và mẹ anh như cha mẹ.
Ít nhất anh đã có thời gian ở bên ông Brom. Em còn không được may
mắn như vậy, cả cha và mẹ em đều đã chết rất lâu trước khi em sinh ra. Mức gần
nhất em có thể đến với họ chỉ là một vài kí ức mơ hồ từ Glaedr.
Eragon đặt một bàn tay lên cổ ả rồng, và chúng cố gắng làm dịu lòng nhau bằng
cách tốt nhất có thể trong khi đứng ở rìa vực Tel’naeír và trải tầm mắt ra khu
rừng của thần tiên.
Không lâu sau đó, Oromis hiện ra từ
túp lều của ông, mang theo hai bát súp, và Eragon với Saphira quay lại, chậm rãi
bước về phía chiếc bàn nhỏ phía trước thân hình đồ sộ của Glaedr.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT