"Chết tiệt." Kỳ Dục
khẽ giọng nguyền rủa. Anh vén chăn dậy khỏi giường, quay lưng lại với
người phụ nữ đang nằm trên giường, anh vơ lấy quần áo mặc lên người và
thu dọn những đồ còn lại của mình. "Tuy tôi say đến mức quay cuồng trời
đất, nhưng vẫn biết được là mình đã làm gì với cô hay chưa."
Cảnh Dao kéo chăn trùm lên cơ thể trần truồng của mình, nheo nheo mắt cười: "Vậy sao?".
"Rốt cuộc cô định làm gì?" Cuối cùng Kỳ Dục cũng đã mặc xong quần áo, anh quay đầu đứng nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lùng.
Cảnh Dao cười rồi cầm chiếc di động đặt ở đầu giường lên, lôi ra vài bức
ảnh, sau khi phóng to ra ả cầm điện thoại huơ huơ trước mặt anh: "Tôi
muốn trở thành nhân vật nữ chính trong MV của anh".
"Chỉ dựa vào
mấy tấm hình có thể PS (chỉnh sửa bằng Photoshop) đó sao? Cô tưởng fan
hâm mộ người ta ngốc thế sao?" Kỳ Dục cười châm biếm, anh vốn định để Tư Ngôn đóng vai nữ chính trong clip ca nhạc của anh, dù có xảy ra sự việc hôm qua thì anh cũng không bao giờ tùy tiện để Cảnh Dao thay thế.
Cảnh Dao nhún nhún vai vẻ bất cần, rồi lại lôi ra vài bức hình khác: "Còn
mấy tấm này thì sao? Anh thích chứ? Nếu anh thích, tôi còn có cả video". Ả vốn không định dùng mấy tấm hình vào mục đích này, có điều, có thể
như vậy sẽ có lợi hơn, huống hồ kẻ kia hình như có đảm bảo chắc chắn,
cho dù ả có ẩn mình phía sau cũng chẳng thể bị điều tra ra.
Kỳ
Dục không định nhìn, nhưng vô tình anh nhìn thấy một thân hình rất quen
thuộc, sắc mặt bất ngờ thay đổi, anh nhìn kỹ lại bức hình, thì ra đó là
hình chụp cơ thể trần truồng của Tư Ngôn đang ngâm mình trong bồn tắm.
Đôi lông mày Kỳ Dục nhíu chặt lại, tuy hôm qua cô đã dành cho anh những lời tàn nhẫn, nhưng anh quyết không thể để những tấm hình kia được truyền
đi trên mạng cho bất cứ người nào nhìn ngắm. Những tấm hình đó chỉ có
thể được duy nhất mình anh nhìn thấy.
Ánh mắt Kỳ Dục lạnh băng, anh bất ngờ tóm lấy cổ tay ả, căm phẫn hỏi: "Làm sao cô có được?".
"Anh có đồng ý không đã? Những tấm ảnh trong điện thoại này chỉ là sao lại
thôi, tôi còn có file gốc nữa cơ." Cảnh Dao thấy cổ tay mình đã rất đau, nhưng ả vẫn vừa cười vừa nói thêm vài câu. Ả đã sớm thèm khát vị trí
nhân vật nữ trong album ca nhạc mới của Kỳ Dục, không ít lần ả để trợ lý của mình đi đàm phán với Trình Hải An, nhưng Kỳ Dục lần nào cũng nói vị trí nhân vật nữ chính đã dành cho người khác, khó khăn lắm ả mới hỏi
thăm ra được vị trí đó được chuẩn bị sẵn cho Tư Ngôn. Đột nhiên ả nghĩ
tới nỗi nhục nhã khi ả bị Tư Ngôn cướp mất vai nữ chính trong bộ phim
vừa qua, được thôi, đã thế ả cũng cướp của cô một vai nữ chính, như vậy
đủ công bằng rồi chứ? Chí ít thì những tấm hình kia sẽ không để cho tất
cả mọi người nhìn thấy.
Kỳ Dục nghiến hai răng lại, căm phẫn nhìn khuôn mặt trông rất thuần phác của Cảnh Dao, anh thực sự không ngờ, một người con gái lại có thể ác độc đến vậy, nhưng vì người phụ nữ đã làm
anh đau, anh không thể không đồng ý.
"Được, tôi đồng ý. Nhưng
những tấm hình này, bao gồm cả file gốc, và còn video nữa, tất cả phải
được xóa hoàn toàn, nếu để tôi phát hiện ra bất kỳ tấm nào được lộ ra
ngoài, thì cô biết hậu quả sẽ thế nào rồi đấy." Ánh mắt anh như những
mũi tên sắc lẹm được tẩm độc, từng chiếc từng chiếc lao thẳng về phía
Cảnh Dao.
Cảnh Dao hiểu rõ tính của Kỳ Dục, đương nhiên lúc này ả phải chấp thuận: "Tôi đảm bảo. Chỉ cần hợp đồng được ký kết, thì tôi sẽ xóa chúng ngay trước mặt anh, không để lại dù chỉ một tấm". Thực ra ả
cũng chẳng dám phát tán những tấm hình và video đó, Tư Thiều là mẹ của
Tư Ngôn, ai cũng biết bà Tư Thiều là một cặp với Chung Tân Sở - ông trùm sao giới Hoa ngữ chưa từng xuất đầu lộ diện, ả vẫn chưa muốn tự mình
chấm dứt con đường nghệ thuật của mình.
Giao dịch thành công, Kỳ
Dục không muốn nán lại căn phòng này một giây nào nữa, ả Cảnh Dao này
thực sự khiến anh muốn nôn mửa. Anh bước nhanh ra khỏi cửa phòng, rồi
lập tức rời khỏi khách sạn đó.
Điều mà Kỳ Dục không ngờ tới, là khách sạn này lại chính là khách sạn mà Tư Ngôn đang ở, thậm chí họ còn ở cùng chung một tầng.
Bởi anh nhìn thấy Tư Ngôn mặt mày ủ rũ đi bước theo sau Kỷ Huyên ra khỏi phòng, đi về phía căn phòng đối diện.
Phòng của Cảnh Dao lại nằm ngay cạnh phòng của Tư Ngôn.
Dẫu rằng hôm qua Tư Ngôn đã làm nhục anh trước mặt người đàn ông khác,
nhưng anh vẫn không muốn Tư Ngôn nhìn thấy anh bước ra từ phòng của một
người phụ nữ khác, đặc biệt kẻ đó lại là Cảnh Dao. Anh lùi lại một bước, vừa định quay vào phòng đã bị ánh mắt sắc sảo của Tư Ngôn nhìn thấy.
Đôi mắt vô thần của Tư Ngôn bỗng mở to, miệng cô há hốc như muốn nói điều
gì, nhưng cuối cùng không một lời nào được cất lên, anh thở phào một
tiếng, rồi nhìn Tư Ngôn mở cửa đi vào phòng của cô.
Tưởng rằng
tình huống sẽ kết thúc ở đó, nhưng ai ngờ Cảnh Dao lại cất cao thứ giọng yểu điệu của ả: "Kỳ Dục, anh quên điện thoại này". Nói rồi ả còn đi ra
ngoài với chiếc khăn tắm quấn trên người. Khi nhìn thấy Tư Ngôn và Kỷ
Huyên, ả mím môi cười, rồi lập tức lùi về phía sau Kỳ Dục, cố gắng nhỏ
giọng nói: "Sao không bảo cho tôi biết bên ngoài có người". Giọng ả tuy
nhỏ nhưng đủ để Tư Ngôn nghe thấy. Đây chính là kiểu nói chỉ có ở những
cặp tình nhân. Hai mắt cô lại ngân ngấn nước, cô cố giữ chúng lại nhưng
cuối cùng chúng vẫn lăn xuống dưới, cô gượng mỉm cười rồi kéo Kỷ Huyên
bước nhanh vào phòng, để lại Kỳ Dục và Cảnh Dao bên ngoài hành lang.
Kỳ Dục cắn chặt môi, rồi anh quay người trợn mắt nhìn Cảnh Dao: "Cảnh Dao! Nếu cô còn làm những hành vi vô vị như thế này nữa, thì đừng trách tôi
trở mặt".
Cảnh Dao nhún nhún vai, rồi nhét chiệc di động vào tay
anh, sau đó ả lả lướt quay người trở về phòng ngủ: "Thấy anh tức giận
như vậy, tôi thực sự thấy rất vui". Nói xong, ả cười lên khanh khách.
Kỳ Dục đóng cửa phòng lại, đôi mắt chứa đầy phức tạp nhìn vào phòng của Tư Ngôn. Cô ấy sẽ nghĩ thế nào? Mặc kệ cho cô ấy nghĩ sao. Hơi thở anh
bỗng trở nên gấp gáp, chẳng phải vừa rồi cô ấy vẫn cùng với người đàn
ông kia vào phòng ngay trước mặt anh hay sao, vậy thì anh đi ra từ phòng của một người phụ nữ khác thì cũng có sao! Suy nghĩ đó hoàn toàn không
thể giúp anh an ủi. Anh khi đó chỉ thấy chán nản, chưa bao giờ anh bị
tình cảm làm quấy nhiễu, nên khi chuyện tình cảm có chút vấn đề, anh
thực sự không biết nên giải quyết thế nào.
Trong căn phòng bên
cạnh, Tư Ngôn đóng cửa phòng lại, rồi lập tức cô sụp người xuống, vùi
mặt mình vào hai đầu gối, cô khóc không thành tiếng, nhưng nước mắt cứ
thế tuôn rơi. Vì sao con tim cô đau đớn như vậy, đau đến nỗi cô tưởng
như mình lại có vấn đề về tim, đến mức cô mong muốn moi tim mình ra để
xem nó có còn đập nữa hay không. Tuy cô đã biết sẽ không thể sống được
cùng anh, nhưng khi bắt gặp tình cảnh ấy, con tim cô vẫn gào lên đau
đớn. Cô không thể tưởng tượng ra cuộc đời sau này của cô sẽ ra sao, rốt
cuộc đến bao giờ cô mới thực sự quen với việc anh không thể thuộc về cô?
Kỳ Huyên lại thở dài, anh biết không phải ai cũng có thể thay thế được vị
trí của Kỳ Dục trong trái tim cô, nhưng anh không hiểu, tại sao tự nhiên Tư Ngôn lại đối xử với Kỳ Dục như vậy, lẽ nào vì hai người họ cãi nhau? Sự việc trông chẳng giống thế chút nào, Tư Ngôn yêu anh ta như vậy,
nhìn thấy anh ta bước ra từ phòng của người đàn bà khác mà cô đã khóc
đến như vậy, thì còn cái gì có thể ngăn trở được cô ấy đây?
Kỷ
Huyên vốn tưởng Tư Ngôn trong trắng như một trang giấy trắng, vừa nhìn
là có thể hiểu được hết con người cô. Nhưng giờ đây, anh không nhìn rõ
được nội tâm cô. Thậm chí sự tự tin trước kia của anh đối với phụ nữ
cũng biến mất. Kỳ Dục đã ở trong trái tim cô ấy, thì anh có thể thay thế được hay không? Anh không chắc chắn được nữa, có lẽ, làm một người bạn
tốt bên cạnh cô ấy lúc này sẽ có ý nghĩa hơn.
Kỷ Huyên lại thở
dài, như vừa đưa ra một quyết định quan trọng vậy. Anh từ từ ngồi xổm
xuống, đưa tay đặt lên tấm lưng gầy mỏng của Tư Ngôn, rồi vỗ nhẹ: "Hãy
khóc ra đi, tôi cho cô mượn bờ vai để dựa".
Tư Ngôn không ngẩng
đầu lên, nhưng cuối cùng đã khóc thành tiếng, tuyệt vọng và bất lực. Cô
cứ khóc như vậy, khiến Kỷ Huyên thấy lòng quặn thắt, hình như anh muốn
ôm cô vào lòng, nhưng rồi anh lại do dự thu tay lại. Anh không muốn
tranh thủ cơ hội như thế này, dẫu rằng anh cũng không có cách nào đi vào khoảng trống này trong trái tim cô.
Sau cảnh quay cuối cùng,
phía nhà sản xuất cũng phát hành bộ ảnh tạo hình hoàn chỉnh của Tư Ngôn, mọi người đều nhận ra đó là cô em gái của Kỳ Dục. Bởi Tư Ngôn có ngoại
hình khá và rất có thần thái, nên mọi người đều nghĩ vai diễn này sẽ là
một bất ngờ, nóng lòng chờ ngày bộ phim được ra mắt.
Do tiếng phổ thông của Tư Ngôn không được chuẩn, nên cô không tự mình lồng tiếng,
việc tuyên truyền cũng được tiến hành sớm hơn. Trong thời gian này, cô
có vẻ nhàn rỗi, không bận bịu gì.
Trước khi Tết âm lịch tới, bản
trailer phim quảng cáo cho bộ phim đã được công bố, phong thái dịu dàng
nho nhã của Mạnh Chi Dịch, sự cố chấp đáng yêu của Tư Ngôn, thói trăng
hoa nhưng chung tình của Kỷ Huyên, tất cả đều nhận được sự tán thưởng
nhiệt tình của đông đảo khán giả, rất nhiều người đã bình luận trên mạng mong chờ ngày bộ phim lên sóng, hơn nữa cũng rất nhiều người tán dương
Tư Ngôn mới lần đầu diễn phim điện ảnh, họ cho rằng trên người cô toát
lên vẻ chân thực không giả tạo, vai diễn của cô đã được hóa thân xuất
sắc, khán giả nhanh chóng dành sự yêu quý của mình cho cô.
Điện
ảnh là một khoản vốn không nhỏ, chuẩn bị tung ra đầu tư nhân dịp năm
mới, vì thế việc sản xuất phải được tiến hành gấp rút. Khi Tư Ngôn nhận
được đĩa mẫu về xem, chính cô cũng khó tường tượng ra nhân vật trong
phim là do mình đóng. Cô muốn cười nhưng không sao cười nổi. Cô vốn dùng bộ phim này để nói tới Kỳ Dục rằng, cô có đủ khả năng để đứng bên anh,
nhưng giờ đây, bên cô đâu còn Kỳ Dục nữa. Người bên cạnh Kỳ Dục lúc này
không phải là cô mà là Cảnh Dao.
Cảnh Dao diễn nhân vật nữ chính trong MV của anh, ở đó họ diễn cặp với nhau.
Album đã được phát hành trên thị trường, hiện nay bài hát này luôn giữ vị trí đầu bảng trong các trang âm nhạc tên tuổi. Bản MV liên tục được phát
sóng thay phiên trên ti vi. Cũng nhờ đó, tên tuổi Cảnh Dao được nhiều
người biết đến.
Tư Ngôn đã xem bản MV đó một lần, trong bản MV
Cảnh Dao trông rất thuần khiết, đáng yêu, hoàn toàn khác hẳn tính cách
ngoài đời của ả, chẳng trách ả có thể làm diễn viên, kỹ thuật diễn xuất
của ả quả nhiên cao siêu, Tư Ngôn nhếch miệng cười nghĩ vậy.
Bây
giờ Tư Ngôn đã không thể đi dạo phố một cách thoải mái như trước nữa,
chỉ cần cô bước ra đường, là có người nhận ngay ra cô, cô cũng bất đắc
dĩ lắm mới phải dùng đến kỹ thuật trang điểm của mình, để sao cho bản
thân cô cũng không nhận ra chính mình nữa đến lúc đó cô mới bước ra khỏi nhà.
Hóa ra, làm diễn viên cũng chẳng sung sướng gì. Cô nghĩ, đã mệt như vậy, khổ như vậy, vậy mà không hiểu tại sao vẫn có vô số người
chen chúc nhau để đặt được chân vào giới nghệ sĩ cơ chứ? Bao gồm cả cô.
Nếu cho cô lựa chọn lại, Tư Ngôn nghĩ, cô nhất định sẽ không lựa chọn
con đường này, con đường này có thể đè nén con người ta tới mức quẹo cả
xương sống, nhưng giờ đây cô chỉ có thể từng bước từng bước đi tiếp, bởi cô là Tư Ngôn không bao giờ chịu khuất phục.
Kỳ Dục có thể, mẹ
Tư Thiều có thể, vậy thì cô cũng có thể. Huống hồ, trong mắt người khác
cô còn là một diễn viên non trẻ, có sự hậu thuẫn rất tốt, chí ít cô cũng có lợi thế hơn những người khác, phải không nào? Nhưng, trên con đường
ấy không có Kỳ Dục ở bên, thật quá cô độc.
Tư Ngôn vốn định rằng sẽ gặp lại Kỳ Dục sau khi tâm trạng ổn định, nhưng có ai ngờ, thời gian không cho cô cơ hội ấy.
Từ khi cô tiến hành việc tuyên truyền cho bộ phim sắp trình chiếu, cô
thường xuyên đối mặt với Kỳ Dục, gần đây anh cũng đang bận rộn tuyên
truyền cho bộ phim Trượng kiếm của mình, nên việc hai người bắt gặp nhau là việc thường xuyên.
Tư Ngôn thấy Cảnh Dao đi theo anh như một
kẻ phụ tá, trong thâm tâm cũng thấy thoải mái vô cùng, nhưng vẫn còn một chữ mà cô không thể nói.
Những ngày tháng như vậy vẫn tiếp tục trôi đi, cô như muốn phát cuồng.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT