Lý Linh Lâm và Luyện Khải Thư đã nhổ cỏ cùng nhau gần hai ngày. Nàng cảm thấy cái lưng nhỏ của mình sắp không chịu nổi nữa, muốn trốn việc một chút như những lần trước.
Nhất toàn trường, danh hiệu này nghe hay hơn nhất lớp một chút. Hy vọng Luyện Khải Thư, cô nhóc này, sẽ "đổ gục" trước những lời khen ngợi của nàng, đồng ý chia sẻ công việc nhổ cỏ "gian nan" này. Lý Linh Lâm thật sự cảm thấy mình sắp bị nắng thiêu đến thăng thiên, sánh vai cùng mặt trời rồi.
Hơn nữa, theo ký ức, Luyện Khải Thư làm nông rất giỏi, đặc biệt là nhổ cỏ. Vừa nhanh vừa sạch, thỉnh thoảng xong việc của mình, cô bé còn giúp Lý Linh Lâm nhổ nốt phần còn lại.
"Mệt à?"
Luyện Khải Thư liếc mắt hỏi, Lý Linh Lâm bĩu môi, ngượng ngùng gật đầu.
"Vậy cậu ra chỗ bóng râm của rừng trúc nghỉ một lát đi, nghỉ ngơi xong rồi quay lại nhổ tiếp."
Giọng của Luyện Khải Thư thực ra cũng rất hay, giống như dòng suối nhỏ mùa hè, nghe thật sảng khoái, như có làn gió nhẹ thổi qua mặt.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT