Trước mắt là một mảnh tối đen, bên tai không ngừng vang lên tiếng lộc cộc.

Hồi lâu sau, Văn Ca mới tỉnh lại từ cơn mê man. Cảm giác lớn nhất của nàng lúc này là. . . đói.

Văn Ca đưa tay sờ bụng, cảm giác như thể đói đến mức da bụng dính vào xương. Trong bụng trống rỗng, tựa như đã hơn mười ngày chưa được ăn no.

Bỗng nhiên, một cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo chạm vào gáy khiến Văn Ca bất giác rùng mình, da gà nổi khắp người.

"Ai?"

Văn Ca vừa cất lời đã nhận ra giọng mình vừa khàn vừa nhỏ, cổ họng khô rát đến khó chịu.

Nàng mím môi, cảm nhận đôi môi khô khốc đã nứt nẻ.

Xem ra, thân thể này không chỉ thiếu ăn mà còn thiếu cả nước.

"Nước. . . muốn. . . uống nước. . ." Một giọng nói non nớt từ sau lưng Văn Ca truyền đến, mang theo hơi nóng hầm hập.

May thay, đó chỉ là một đứa trẻ, không phải ma quỷ gì như nàng đã tưởng.

Văn Ca thả lỏng người, khẽ động vai mới kinh ngạc nhận ra mình đang cõng đứa bé này trên lưng.

Hửm?

Đây là ai?

Nàng đã xem qua đoạn phim giới thiệu tình tiết dài như vậy, nhưng đâu có đứa bé nào xuất hiện. . .

Trong chốc lát, cơn đói và khát lại xâm chiếm tâm trí Văn Ca. Nàng định thần lại, cố gắng lục lọi trong ký ức xem có chi tiết nào về đứa bé này không.

Nhưng hơi nóng hầm hập từ sau lưng khiến nàng bực bội không yên. Lưng Văn Ca nóng ran, như thể đang vác một quả cầu lửa nhỏ.

Nếu là mùa đông giá rét, đây hẳn là một cái túi sưởi hữu dụng, nhưng bây giờ đang là lúc giao mùa hạ thu, hơi nóng này chỉ khiến người ta thêm phiền muộn.

Văn Ca đành gác lại dòng suy nghĩ, nhẹ nhàng chuyển đứa bé đang gục trên lưng ra phía trước.

Đó là một bé trai, ngũ quan thanh tú, xinh xắn như một bức tượng sứ.

Y phục trên người cậu bé mềm mại, chất liệu thượng hạng, trên cổ thấp thoáng một vệt vàng óng.

Văn Ca dùng ngón út khẽ khều lên, đó là một sợi dây chuyền vàng mảnh, trên đó có treo một tấm thẻ vuông nhỏ.

Sợi dây chuyền này có chút kỳ lạ, không tìm thấy mối nối, xem ra không thể dễ dàng tháo ra được.

Tấm thẻ vuông có những nét khắc lồi lõm, dường như có chữ viết trên đó.

Văn Ca ghé sát lại, muốn nhìn rõ chữ trên tấm thẻ, nhưng chưa kịp nhìn thì đã nghe thấy tiếng cậu bé mê sảng.

"Nước. . . nước. . . uống nước. . ."

Đứa bé nhắm nghiền mắt, mày nhíu chặt, hai má đỏ bừng như ráng chiều, miệng không ngừng lẩm bẩm, trông vô cùng đáng thương.

Khi ôm đứa bé vào lòng, Văn Ca cảm nhận được hơi nóng phả vào tay mình.

Nàng đưa mu bàn tay lên, nhẹ nhàng chạm vào trán cậu bé.

Chà. Nóng quá.

Đứa bé nhỏ thế này, cứ sốt cao như vậy, lỡ bị di chứng thì phải làm sao?

Văn Ca ôm cậu bé nhìn quanh, phát hiện xung quanh hai người đều là những đứa trẻ khác, đứa nào đứa nấy đều đang mê man, không rõ là đang ngủ hay bị thuốc mê làm cho bất tỉnh.

Nơi này đừng nói là bình nước, đến một giọt nước cũng chẳng có. Biết tìm nước ở đâu cho cậu bé uống bây giờ?

Văn Ca khó xử mím môi, đôi môi khô nứt vừa chạm vào nhau đã bong ra một mảng da, vị máu tanh rỉ ra nơi đầu lưỡi.

Nàng bị cái "lò lửa nhỏ" trong lòng dọa cho hoảng sợ, cơn đói cũng vì thế mà vơi đi phần nào.

Tách.

Xe ngựa dường như đã đến nơi, đột ngột dừng lại, tiếng xóc nảy không ngớt cũng chìm vào tĩnh lặng.

Két.

Cửa xe bị kéo ra từ bên ngoài, tiếng ồn ào cũng theo khe cửa đang mở rộng mà ùa vào.

Văn Ca nhanh chóng liếc nhìn xung quanh rồi vội vàng nhắm mắt lại, giả vờ vẫn còn hôn mê.

"Lần này hàng không nhiều, kiếm được mấy đồng chứ?"

"Dạo này làm ăn khó khăn, một là không có thiên tai, hai là đám người ở biên giới cũng chẳng đánh nhau, không có nhiều đứa trẻ để bắt."

Một bên thành gỗ của xe ngựa được từ từ hạ xuống, tạo thành một con dốc tam giác. Mười mấy đứa trẻ lớn nhỏ đang mê man trong xe cũng theo độ dốc đó mà trượt xuống.

Hai gã đại hán đang trò chuyện thỉnh thoảng lại ra tay, lôi những đứa trẻ còn mắc kẹt trên ván gỗ xuống, ném không hề nhẹ tay lên nền đất trải cỏ khô.

Văn Ca một tay ôm hờ đứa bé, tay kia chống phía sau lặng lẽ dùng sức, thuận theo con dốc của xe ngựa mà nhẹ nhàng trượt xuống. Nàng dùng thân hình gầy trơ xương của mình làm đệm, để cậu bé trong tay cũng được "hạ cánh" an toàn.

"Đây còn có một cặp song sinh à? Mê man rồi mà cũng không buông tay?"

Văn Ca ôm hờ đứa bé, nổi bật giữa đám trẻ đang nằm la liệt bất tỉnh.

"Nhanh tay lên, lát nữa đến giờ Ngọ, khách điếm đông người sẽ khó xoay xở."

Gã đại hán còn lại không có tâm trạng "thị sát", liên tục thúc giục đồng bọn mau dỡ "hàng" xuống.

Văn Ca khẽ nghiêng người, một tay ôm đứa bé vào lòng, một tay hé mắt nhìn quanh.

Cỗ xe ngựa này thật đúng là "chở" được nhiều, số trẻ em nằm trên đống cỏ khô này ít nhất cũng phải hơn hai mươi đứa.

Bọn bắt cóc này cũng to gan thật, giờ đang là thanh thiên bạch nhật cơ mà. Văn Ca nhắm mắt lại vẫn có thể cảm nhận được ánh nắng chói chang chiếu thẳng vào mặt.

Thôi xong, trước mắt lại tối sầm.

Một tấm vải đen nhẹ bẫng, mang theo mùi lạ khó tả phủ lên mặt Văn Ca, che khuất mọi ánh sáng.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play