"Lão phu có thuốc hạ nhiệt, để tiểu công tử uống vào, rồi chọn con đường quan đạo bằng phẳng để về, đi chậm một chút, chắc sẽ không sao."
Lão nhân tóc bạc từ trong tay áo lấy ra một lọ thuốc, bên trong chắc là "thuốc hạ nhiệt" mà lão nhân nói.
"Được rồi, bạn của ngươi đã có người nhà chăm sóc, chắc sẽ sớm khỏi thôi."
"Bây giờ, có thể yên tâm cùng bổn thiếu gia đi du ngoạn non sông tươi đẹp rồi chứ."
Hai người trong sân vừa nói chuyện xong, Văn Ca đã bị Trần Ứng Thật lôi đi.
Hắn rời khỏi phòng lâu như vậy, bà vú của hắn chắc chắn đã phát hiện, phải tranh thủ thời gian, trốn thoát.
"Văn Ca, ngươi có biết cưỡi ngựa không?"
Trong chuồng ngựa của biệt trang ngoài con ngựa của Trần Ứng Thật, còn có hai con ngựa nhỏ. Trần Ứng Thật muốn chọn cho Văn Ca một con hiền lành hơn, để hai người đi đường cũng tiện.
". . . Không biết. Thiếu gia, ta không biết cưỡi ngựa."

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play