Chiêm chiếp, chiêm chiếp.
Tiếng chim lảnh lót ngoài cửa sổ viện dưỡng lão báo hiệu một ngày mới bắt đầu.
Lũ chim này thật tràn đầy sức sống, chẳng giống chút nào với bà lão này, chỉ đành chôn vùi quãng đời còn lại trong viện dưỡng lão nhỏ bé này mà thôi!
Người già rồi thường ngủ không ngon giấc, dường như giữa lúc nhắm mắt và mở mắt chỉ là một khoảnh khắc. Có lẽ là vì bà sợ rằng, nếu không mở mắt ra nữa, mình sẽ như chiếc lá khô héo giữa mùa đông, không thể đợi đến mùa xuân, cứ thế chết cóng trong sự tĩnh mịch lạnh lẽo.
Kể từ sau đại thọ tám mươi tuổi, một ngày của An Văn Ca luôn bắt đầu vào lúc hơn bốn giờ sáng.
Có lẽ, thời gian của mình thật sự không còn nhiều nữa. Mỗi lần mở mắt, bà đều tự hỏi mình như vậy.
Tuổi già, cái chết, những chuyện này nào có ai trốn thoát được. Huống hồ, trong hơn ba mươi nghìn ngày đã qua, bà cũng đã sống quá đủ rồi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play