Bàn tính trong tay Thương Hữu gảy lên những tiếng lách cách nặng nề.

Từ chất liệu mà xét, khung gỗ đỏ đã sờn, hạt châu cũng đã rớt sơn, màu sắc vô cùng cũ kỹ.

Đây là món đồ mà Thương Hữu – vị quan gia cần kiệm của giáo phái – đã tìm được từ một khu chợ đồ cũ trong thành.

Không phải Không Về Giáo nghèo đến mức không mua nổi bàn tính mới, mà bởi Thương Hữu có tinh thần trách nhiệm quá cao, nhất quyết phải dùng tiền của giáo vào những chỗ thực sự cần thiết.

Vì lẽ đó, cách đây vài hôm, một giáo chúng vì quá lãng phí giấy vệ sinh đã bị hắn ta lôi ra răn dạy một phen, để lại bóng ma tâm lý sâu sắc đến mức táo bón vài ngày, cuối cùng phải mời đại phu đến khám.

Vậy là, số tiền giấy vệ sinh tiết kiệm được lại phải dùng để mua thuốc, việc này còn được Chu Hữu Ngân xếp vào bảng trò cười hàng tháng của giáo.

Từ khi Không Về Giáo cải tổ năm ngoái, không còn đi cướp bóc tiền bất nghĩa của sơn phỉ, tài chính đã giảm đi đáng kể.

Nhưng giảm thì giảm, Diệp Du Trần là ai chứ, là một giáo chi chủ*, là thể diện của Ma giáo, có nghèo thì cũng không thể nghèo cậu.

[*"Giáo chi chủ" là người đứng đầu một chi nhánh của giáo phái.]

Vì vậy, Hữu hộ pháp gảy gảy bàn tính, cất tiếng: “Giáo chủ, tháng này ngài đã mở tiệc hai lần rồi, đây sẽ là lần cuối cùng trong tháng này.”

Cuối cùng cũng được hưởng cuộc sống an nhàn, có cơm ngon rượu say, Diệp Du Trần không khỏi than thở: “……”

“Một tháng ba lần thì quá ít.” Cậu ra sức giãy giụa.

Hữu hộ pháp không hề lay chuyển: “Đủ nhiều rồi.”

“Thêm một lần nữa đi.”

“Giáo chủ, nên tiết chế.”

Diệp Du Trần đau khổ như nước sông cuồn cuộn, nhưng cố tình lại không dám giận Hữu hộ pháp, dù sao bây giờ hắn ta mới là người nắm quyền tài chính.

Diệp Du Trần đành phải đứng dậy đi đến bên cạnh Tả hộ pháp, người đã tỉnh nhưng vẫn giả vờ ngủ, một cước đá tới.

“Ai u.” Tả hộ pháp xoa xoa mông bị đau, vội vàng che tai nói, “Giáo chủ, ta nhưng cái gì cũng chưa nghe được đâu!”

Ai mà hiểu được, vừa mới tỉnh ngủ lại nghe được giáo chủ cùng huynh đệ nhà mình thảo luận một tháng vài lần, nghe mà ngại ngùng chết đi được.

Thân là nam nhân, Tả hộ pháp quá hiểu, một tháng ba lần thật sự là quá ít!

“Ngươi nói đi!” Diệp Du Trần ý đồ kéo một người về phe mình, “Một tháng ba lần có phải là quá ít không! Thế này thì ta làm sao ăn cho đủ!”

Tả hộ pháp trong đầu toàn những suy nghĩ đen tối, nghe Diệp Du Trần truy hỏi đến hoảng, cảm thấy có chút kỳ lạ, thứ kia của giáo chủ cũng đâu thể tự mình ăn được.

Bất quá hắn vẫn ho khan một tiếng, bình tĩnh phân tích: “Một tháng ba lần xác thật không đủ.”

Diệp Du Trần đắc ý: “Ta đã nói mà……”

“Thương Hữu, ngươi quá coi thường giáo chủ rồi, uy lực của giáo chủ chúng ta làm sao mà một tháng ba lần đã đủ!”

“……”

Diệp Du Trần và Thương Hữu cùng lúc ngẩng đầu, nhìn Tả hộ pháp như nhìn kẻ ngốc.

Một lát sau, trong động vang lên một tiếng kêu thảm thiết.

“A! Đừng đánh nữa đừng đánh nữa! Giáo chủ ta sai rồi.”

“Ta cho ngươi ngủ, cho ngươi ngủ!”

“Giáo chủ, thủ hạ lưu tình a, ta lại không phải cố ý nghe lén.”

Diệp Du Trần vén tay áo lên, mệt đến thở hổn hển, chỉ vào Tả hộ pháp hô to: “Ngươi tốt nhất đứng yên để bị đánh.”

Trong động gà bay chó sủa, ngoài động lại vô cùng yên tĩnh, hài hòa.

Chu Hữu Kim bình tĩnh cắn cọng cỏ, ngoáy ngoáy lỗ tai, không hề lay động.

Ai, đây đã là lần thứ bảy trong tháng này, Tả hộ pháp đơn phương hứng chịu “yêu mến” bạo lực của giáo chủ rồi.

“Ca.”

Chạy ra ngoài trốn nắng Chu Hữu Ngân cuối cùng cũng lương tâm trỗi dậy quay về.

Người này lười biếng như một pho tượng, có thể ngồi tuyệt đối không đứng, hắn dựa vào Chu Hữu Kim ngồi dưới đất, ngáp một cái.

“Thương Tả cái giọng lớn kia ồn ào quá.”

Chu Hữu Kim: “……”

Tốt, hóa ra là bị người ồn ào đến không thể nghỉ ngơi.

Hắn cũng có chút muốn đánh thân đệ của mình, phải làm sao đây?!


Yến hội cuối cùng vẫn được tổ chức, vì tiết kiệm chi phí nên không có vũ nữ.

Diệp Du Trần đối với việc này không mấy bận tâm, chỉ cần có ăn là được.

Nghe tin Không Về Giáo mở tiệc tối, những người Ma giáo đang ẩn mình trong thành đều lục tục quay về.

Món ăn quý giá được bày trong mâm ngọc, rau củ tươi ngon mọng nước, đều được đặt từ lầu rượu Say Tiên Tiên hạng nhất.

Nghe nói, lúc Hữu hộ pháp trả tiền, đôi mắt đỏ ngầu, đỏ đến mức như muốn giết người, khiến chưởng quầy sợ hãi run rẩy, phải tặng thêm một mâm thịt kho.

Ngay sau đó, hắn ta nhận được một nụ cười từ Hữu hộ pháp.

Tuy rằng là một nụ cười, nhưng bởi vì Hữu hộ pháp không thích cười, nên trong mắt những người không thân quen, nó lại trở thành nụ cười lạnh.

Vì vậy, Ma giáo không hề ăn không mà lại vô duyên vô cớ nhận được một đợt khiếu nại.

Diệp Du Trần đối với việc này hoàn toàn không biết, giờ phút này cậu đang ăn uống thỏa thích, trong ngực ôm vò rượu, trong tay cầm đùi gà thơm ngon béo ngậy, vô cùng khoái hoạt.

“Cạn ly!” Diệp Du Trần uống đến gò má phiếm hồng, lảo đảo đứng dậy giơ vò rượu lên, nghển cổ hô to: “Các huynh đệ tới tới tới, cùng bản giáo chủ làm một ly, không say không về!”

Mọi người phía dưới: “Uống!”

Diệp Du Trần thấy mọi người nể mặt, thực sự vừa lòng, hắn ực ực uống xong rồi cúi đầu, luôn cảm thấy mặt bàn và mặt đất đang lung lay.

“Thương Tả, ngươi uống rượu còn luyện đứng trồng cây chuối sao.”

Diệp Du Trần ngồi xổm bên cạnh bàn nghiêng đầu hỏi.

Tả hộ pháp cười lớn: “Ha ha ha, trồng cây chuối nào, giáo chủ ngươi có phải say rồi không, ta rõ ràng đang đứng trên mặt đất mà.”

“Sao có thể!” Diệp Du Trần không thừa nhận, “Bản giáo chủ ngàn ly không say, ợ ~”

Diệp Du Trần ăn quá nhiều, đánh một cái ợ rượu. Cậu khi say rất an phận, người ngoài không thể nhìn ra cậu say đến mức nào, chỉ có tả hữu hộ pháp đi theo cậu lâu nhất là rõ nhất.

Lúc này nếu Thẩm Triều Lam có thể tới, e rằng một viên đường thôi cũng có thể khiến giáo chủ của họ xoay vòng vòng.

May mắn đây là một bữa tiệc riêng của giáo phái.

Hữu hộ pháp cũng uống rượu, tuy không nhiều nhưng đã say, khuôn mặt ửng hồng. So với dáng vẻ thanh lãnh ngày thường, cứ như hai người khác nhau.

“Đám người chính phái phiền chết đi được, vừa rồi chim ưng truyền tin nói là có người khiếu nại chúng ta.”

Người đại diện cho giáo phái giao thiệp với các môn phái khác, chuyên phụ trách xử lý những chuyện bất lợi cho thanh danh của giáo phái lên tiếng than vãn.

“Có nói nguyên nhân không?”

“Nói là chúng ta đi ra ngoài mua đồ dọa nạt lão bản.”

“Dọa nạt?”

Nghe vậy mọi người cơ hồ hiểu ra là vì sao.

Tả hộ pháp hầm hừ nói: “Chưởng quầy của Say Tiên Tiên kia gan nhỏ quá đi, hữu hộ pháp của chúng ta cái ngữ khí đó còn chưa đủ ôn nhu sao? Khi nào hắn ta muốn như vậy cùng ta nói chuyện liền cám ơn trời đất, đúng không Thương Hữu.”

Thái dương của Thương Hữu nổi gân xanh: “Câm miệng.”

Mọi người cười to: “Ha ha ha ha.”

Diệp Du Trần ôm vò rượu cười tủm tỉm nghe bọn họ trò chuyện, bỗng nhiên, Thương Hữu đứng dậy quỳ xuống chắp tay thi lễ với cậu: “Giáo chủ, thật xin lỗi.”

Diệp Du Trần nghe mơ mơ màng màng, bất quá cũng đại khái đã hiểu ý tứ gì, không để bụng: “Đứng lên, sợ cái gì, chẳng phải chỉ là đi kiện cáo sao, đến lúc đó ta sai người giúp xóa đi là được.”

“Chính là chính là, giáo chủ của chúng ta mặt trên có người.”

“Tới tới tới, các huynh đệ, hôm nay không có vũ nữ, chúng ta tự mình múa đi!”

Có người hô hào, có người hưởng ứng.

Diệp Du Trần tùy tiện ngồi trên bậc đá, bên cạnh là một vò rượu đã gần cạn, cậu ngửa đầu nhìn mọi người, rồi thấy họ nắm tay nhau bắt đầu quấn quýt, một chút mỹ cảm cũng không có, còn có người nhảy nhảy, liền bắt đầu múa thoát y......

Những người gia nhập Ma giáo phần lớn đều là người lang bạt, không nơi nương tựa, mỗi người trên người ít nhiều đều có mấy vết sẹo, ngay cả Diệp Du Trần cũng vậy.

Cậu sinh ra đã ở trong Ma giáo, vận mệnh từ khi chào đời đã định sẵn, không đường để đi.

Nhưng hiện tại, nhìn thấy đám người này vây quanh một chỗ, náo nhiệt như vậy, Diệp Du Trần lại cảm thấy cuộc sống cứ như thế cũng không tồi.

“Ai nha tả hộ pháp, sau lưng ngươi có một cái bớt, trông giống như một tiểu nhân.”

“Bớt? Ta còn chưa từng để ý đâu.” Tả hộ pháp quay đầu ý đồ nhìn về phía sau lưng, trong miệng vẫn luôn lẩm bẩm làm sao làm sao, trông giống như một con mèo muốn cắn cái đuôi của chính mình.

“Bớt thôi mà, rất nhiều người đều có.”

Không biết là ai đưa ra lời đề nghị xem bớt, vậy mà thật sự có người hưởng ứng.

Xem ra thật sự uống không ít.

“Giáo chủ, ngươi cảm thấy cái bớt nào đẹp nhất?” Nói đạo lý với một đám người say là không thể, Diệp Du Trần cũng không rõ vì sao mình đang ngồi yên phận như vậy, lại bị kéo vào cuộc thi nhàm chán xem ai có bớt đẹp.

Mấu chốt là Diệp Du Trần còn nghiêm túc đánh giá một phen, có thể thấy cậu say đến không kém đám người kia.

Diệp Du Trần đánh giá cộc lốc vài lời.

“Xấu.”

“To.”

“Màu sắc khó coi.”

……

“Vậy ngươi thích nhất cái bớt nào?”

Diệp Du Trần tùy tay chỉ bừa một cái, cơn buồn ngủ ập tới, được Thương Hữu dìu về giường ngọc thạch chuyên dụng của mình.

Đêm nay, Diệp Du Trần có một giấc mộng khiến người ta đau đầu.

Trong mộng, một đám người hỏi cậu ai có bớt đẹp, Diệp Du Trần hừ hừ hai tiếng, cảm thấy bớt của họ đều không đẹp. Cái đẹp nhất phải thuộc về vết bớt hình trăng non nhợt nhạt sau lưng Thẩm Triều Lam.

Nhìn một cái liền khiến người ta đã gặp qua là không quên được.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play