Dưới chân Vong Nhai, cỏ dại hoang tàn, rừng sâu hiểm trở.
Nơi đây có một thôn xóm mà ngay cả những người dân dã bình thường cũng không dám tiến vào.
Nghe đồn nơi đó là địa bàn của Ma giáo đệ nhất thiên hạ.
Rất nhiều khách lạ đi ngang qua hận không thể úp mặt xuống đất, run lẩy bẩy, sợ quấy nhiễu đến sơn đại vương rồi bị bắt làm gì đó không hay ho.
Chuyện giáo chủ Ma giáo Diệp Du Trần ham mê nam sắc đã sớm lan truyền khắp nơi.
“Đừng có nghe đồn.”
Dưới chân núi không đến trăm mét có một trạm dịch, chủ yếu bán rượu và là nơi dừng chân cho những người lên đường vào thành.
Lão bản của trạm dịch còn trẻ, khuôn mặt tuấn tú.
“Bang” một tiếng, một khối bột tròn dính vào tấm ván gỗ. Chỉ trong chốc lát, khối bột lớn đã được chia nhỏ, biến thành từng chiếc bánh bao trắng nhỏ và mềm mại. Chẳng mấy chốc, chúng sẽ trở thành những chiếc bánh bao lớn và thơm ngon.
Đó là món ăn ưa thích của những người lữ hành.
Vừa rẻ lại vừa no bụng.
“Lão bản ngươi có phải biết chuyện gì nội tình không?”
Một vị khách lớn gan hơn nghe thấy lời này, không kìm được lòng hiếu kỳ. Chủ quán dùng tay đầy bột mì lau lên chiếc tạp dề, giơ tay lên chỉ, đầy vẻ uy nghiêm.
“Nhạ, nhìn thấy tấm vải trắng kia không, trên đó viết “Ma giáo đệ nhất thiên hạ”. Căn bản không cần nghe đồn, mắt thấy là thật.”
“À?! Vải trắng?”
Những người đang ngồi lập tức đứng dậy, vừa kinh ngạc, vừa sợ hãi, lại vừa tò mò.
“Làm sao? Làm sao?”
“Ta nhìn xem!”
“Không nhìn thấy gì cả, rõ ràng không viết gì cả.”
...
Lão bản khẽ “Hừ” một tiếng, cười bí hiểm mà không giải thích.
“Khoan đã, hình như có chữ viết.”
Một vị thư sinh mặt trắng vào thành thi cử bị sự khao khát tri thức thôi thúc, nhất định phải giải quyết nan đề đang “vây khốn” mọi người.
Hắn đánh bạo bước lên năm bước, ghé sát lại nhìn kỹ, lẩm bẩm đọc to: “Thiên, hạ, trúc, nhất, quảng, giáo.”
Thư sinh kích động không thôi.
“Ta nhìn rõ rồi! Rõ ràng viết Thiên hạ trúc một, nhưng mà trúc nhất là gì? Không phải nên là từng cái sao?”
Thư sinh gãi đầu khó hiểu, trong bao sách của hắn cũng không có ghi chép về “Thiên hạ trúc nhất”.
“Hắt xì!”
Chu Hữu Kim đang đứng gác trước cổng lớn của Ma giáo thành thật xoa xoa mũi, hỏi Chu Hữu Ngân, đệ ruột của mình đứng bên cạnh: “Lão đệ, ngươi nói có phải lại có người nhắc đến chúng ta không?”
Là người của Ma giáo phải có tự giác, chính là bị người thiên hạ nhắc đến mà không quan tâm.
Đây là giáo huấn do giáo chủ ban bố, người của Ma giáo khắc ghi trong lòng.
Chu Hữu Ngân đứng gác mệt mỏi, dù sao giáo chủ cả ngày trạch ở trong giáo cũng không ra núi, càng sẽ không đột nhiên tuần tra. Hắn dứt khoát ngồi khoanh chân xuống đất, ngửa đầu nhìn chằm chằm vào tấm cờ tung bay trước cửa.
Chăm chú, kinh hãi, đau lòng... Các loại cảm xúc đan xen, thập phần phức tạp.
Chu Hữu Kim cúi đầu thấy lão đệ không đáp lời, bèn hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”
Chu Hữu Ngân lẩm bẩm: “Ba ngày.”
Chu Hữu Kim không hiểu: “Cái gì ba ngày?”
Chu Hữu Ngân “tạch” một cái đứng lên, giận dữ chống nạnh chỉ vào tấm cờ chửi ầm lên: “Cái gì đồ bỏ thư sinh dùng mực rác rưởi, mới có ba ngày, ba ngày đã phai màu rồi!! Ta muốn đi tìm hắn ta trả lại tiền!”
Chu Hữu Kim ngửa đầu, trầm mặc.
Hảo gia hỏa, cũng đã trải qua một trận mưa, không nói hắn cũng quên mất trên đó còn viết có chữ.
“... Chất lượng quả thật kém một chút.” Hắn không tìm thấy bất kỳ lời an ủi nào.
“Ô ô ta muốn đi nói với giáo chủ, bọn hắn người thành phố* bắt nạt chúng ta người trong núi!”
[Editor: Hong phải tui edit như z đâu, nó là như z lun á]
Chu Hữu Ngân bực bội ném lại một câu, quay người bỏ chạy.
Chạy ra sau núi râm mát để trốn nắng, nhẫn tâm bỏ lại ca ruột của hắn ta một mình ở cửa làm môn thần.
Chu Hữu Kim đâu không biết tâm tư của Chu Hữu Ngân, còn có thể làm sao đây?
Thân đệ, nhẫn nại thôi.
Còn có thể vứt đi không thành.
Chu Hữu Kim chuyên nghiệp như một vị thần giữ cổng, đứng canh trước cửa giáo.
Trên đầu hắn có một tấm biển, làm bằng ngọc thạch, nét chữ thảo cuồng phóng, sáng chói viết ba chữ —— Không Về Giáo*.
[Không Về Giáo → “không thuộc giáo phái nào”, mang ý nghĩa tự do, thoát ly, không ràng buộc.]
Đó là nét chữ của giáo chủ Ma giáo Diệp Du Trần.
Giáo nội.
“Ai.”
Tiếng thở dài dài thứ ba vang vọng trong động phủ trống trải, truyền đến tai của tả hộ pháp đang ngủ gật.
Tả hộ pháp gãi gãi tai, nghiêng người tiếp tục ngủ, chút nào không bị ảnh hưởng.
Hữu hộ pháp thì cầm một tấm kính tinh xảo, cố ý khảm đá lưu ly thượng đẳng vào khung, đối chiếu sổ sách mà xem, mí mắt cũng không nhấc lên.
Vì sao lại là tấm kính?
Bởi vì không hề có độ.
Hữu hộ pháp không hề cận thị hay viễn thị, thuần túy là rảnh rỗi không có việc gì làm.
“Trưởng phòng trướng phòng* của gia đình giàu tiên sinh đều như vậy.”
[*"Trưởng phòng trướng phòng" là người đứng đầu trướng phòng – tức là phòng tài chính, kế toán – của một phủ, một giáo phái, hay một tổ chức lớn.]
Năm trước, Không Về Giáo dưới sự dẫn dắt của Diệp Du Trần, sau khi trải qua một loạt khảo hạch phức tạp của chính phái, chính thức thoát khỏi bảng danh tiếng ác nhân giang hồ đứng đầu, bước lên con đường Ma giáo kiểu mới, tức là kinh doanh tự cung tự cấp, không còn cướp của người giàu cứu trợ người nghèo, đoạt sinh ý của sơn phỉ.
Hữu hộ pháp chính là lúc này được nhận vào làm trướng phòng tiên sinh của Không Về Giáo, quản lý mọi tài vụ trong giáo, lớn đến việc tu sửa động phủ, nhỏ đến việc mua giấy vệ sinh, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, tất cả đều một mình hắn ta phụ trách.
Vì thế, Hữu hộ pháp từ trước chỉ biết múa đao múa kiếm, giờ đây bắt đầu làm thư sinh mặt trắng, thậm chí còn dựa vào cửa sau của giáo chủ, đến những đơn vị chính phái kia khảo sát giao lưu học tập một phen. Học thành trở về sau liền có dáng vẻ đầy tri thức như thế.
Diệp Du Trần lười nhọc lòng việc trong giáo, dứt khoát ném việc quản lý nhân sự cho Tả hộ pháp, ném mọi việc liên quan đến học vấn và phải dùng não cho Hữu hộ pháp, mừng được thanh nhàn.
Nhưng cậu hiện tại cũng quá thanh nhàn.
Thanh nhàn đến mức chỉ có thể nằm trên tấm ngọc thạch dài 1m8 được chế tác từ ngàn năm băng, nhàm chán mà đếm châu báu trong rương, hết lần này đến lần khác, xem có thiếu món nào không.
“Ai.”
Diệp Du Trần đếm mệt, cả người thành hình chữ đại (大) nằm liệt trên giường, lại phát ra một tiếng than nhẹ.
Thời tiết nóng bức, cậu là một khắc cũng không muốn rời khỏi tấm ngọc thạch tồn tại như một chiếc máy làm lạnh tự nhiên này.
Nghiêng người, cậu nghe thấy tiếng ngáy rất nhỏ phát ra từ Tả hộ pháp ở gần mình hơn một chút.
Muốn lấy một chuỗi vòng cổ ném qua, lại sợ bị lầm tưởng là ban thưởng, vậy thì xấu hổ lắm.
“Thương Hữu, ta làm sao mới có thể bớt nhàm chán đây.” Diệp Du Trần thật sự không nín được, lên tiếng hỏi.
Hữu hộ pháp: “Giáo chủ muốn đứng lên không? Có thể ra ngoài đi dạo một vòng.”
“Trời nóng.”
Ngày hôm qua Diệp Du Trần ra cửa muốn đến trạm dịch dưới chân núi mua màn thầu ăn, kết quả bị nóng đến chịu không nổi, mua hai cái liền vội vàng quay về.
Đừng hỏi đường đường đại giáo chủ, vì sao mua màn thầu còn phải tự tay làm lấy. Rốt cuộc bọn họ đã cải tà quy chính, nhưng không làm chuyên chế.
Tóm lại, hiện tại cậu là một chút cũng không muốn ra cửa.
“Nga?” Hữu hộ pháp nghĩ nghĩ, nói thờ ơ, “Giáo chủ, Thẩm Triều Lam đến rồi.”
“Thiệt hay giả?!” Diệp Du Trần một lăn long lóc bò lên, chân mới vừa chạm đất, bỗng nhiên tỉnh táo.
Người nọ muốn thật đến, hẳn là sớm đã có người tới thông báo cho mình rồi, sao có thể yêu cầu hắn ra cửa nghênh đón.
“Thương Hữu, ngươi gạt ta.” Diệp Du Trần hắc mặt, cảm giác bị lừa gạt thực không vui.
“Giáo chủ, ngươi nên đi ra ngoài rèn luyện, trên sách nói……”
“Dừng lại đi, bớt niệm những lời văn vẻ đó đi. Đều do ta cho ngươi đi theo Thẩm Triều Lam học tập, hiện tại sao lại học cùng hắn giống nhau không thú vị.”
Thẩm Triều Lam trong miệng Diệp Du Trần chính là đương kim thiên tài của chính phái, đệ tử môn phái Đạp Thanh Phong.
Nghe đồn người này là hậu duệ danh môn, phong thái hơn người, khí phách ngút trời, kinh mạch được trời đất ưu ái, quả thực là một kỳ tài võ học. Tất cả những ai mơ ước trở thành đại hiệp đều lấy hắn làm tấm gương.
Nhưng mấy ai biết được, đệ tử đứng đầu của danh môn Đạp Thanh Phong lại có quan hệ thân thiết với giáo chủ Ma giáo đệ nhất thiên hạ như vậy.
Diệp Du Trần nghĩ đến đó, hai chân rũ trên mặt đất, thản nhiên đung đưa.
Cậu vẫy tay: “Thương Hữu, ta muốn một bữa tiệc.”
Thương Hữu bình tĩnh gẩy bàn tính: “Để ta tính toán một chút.”
“……”