– Vâng, cảm ơn bác trưởng thôn. – Lúc này, Lý Tịnh kkhông còn tâm trí để khách sáo, bèn thuận miệng hỏi:
  – À đúng rồi, trưởng thôn, bức điêu khắc gấu trúc bằng gốc cây kia là thế nào vậy? Có phải chính chú khắc không?
  Đầu dây bên kia im lặng hơn mười giây, sau đó mới vang lên giọng của Lương Mậu Minh. Trong tai Lý Tịnh nghe rõ ràng là có chút gượng gạo, không tự nhiên:
  – Tôi chỉ là một lão thô kệch, biết gì đến mấy cái tay nghề điêu khắc chứ? Bác sĩ Lý, tay của Kiệt Kiệt gần như đã hồi phục rồi, sức khỏe của ông nội thằng bé cũng khá hơn nhiều. Chỉ là thằng nhỏ thường nhắc đến cô. Nếu… ừm, nếu có hôm nào cô rảnh, hoan nghênh bác sĩ Lý quay lại thôn chơi. Đến lúc ấy cô gọi cho tôi, tôi sẽ ra huyện đón trước.
  Nghe vậy, Lý Tịnh đưa tay day nhẹ thái dương, nói:
  – Trưởng thôn, dạo này tôi bận công việc lắm, e là không có thời gian về huyện Nghi. Lát nữa tôi sẽ gọi video cho bà Lương, tiện thể trò chuyện với Kiệt Kiệt một chút. À… nhờ chú gửi lời cảm ơn đến người tặng bức tượng gỗ. Tạm biệt nhé!
  Nói xong, Lý Tịnh nhanh chóng cúp máy.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play