Lão Lương đã bước sang tuổi trung niên, tóc rụng đi không ít, mỗi khi nói chuyện, mấy lọn tóc mỏng trên trán lại theo gió nhảy lên nhảy xuống. Kết hợp thêm gương mặt vốn đã toát ra nét hài hước cùng giọng điệu, động tác đặc trưng khi trò chuyện, tất cả bỗng dưng xua tan cảm giác căng thẳng trong lòng Lý Tĩnh.
  Cô bật cười “phì” một tiếng:
  – Chú Lương, cháu không vội gì đâu, chú cứ chạy chậm thôi, đừng để cháu lấm lem bụi đất, dọa cho Lương Kiệt Kiệt sợ mất vía!
  – Ồ, cô định đến nhà Lương Thu Lâm à?
  – Lương Thu Lâm?
  – Chính là ông nội của Kiệt Kiệt đó!
  – Đúng rồi. – Lý Tịnh thuận miệng hỏi. – Chú với nhà Kiệt Kiệt thân lắm à?

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play