Cậu em ba này vốn ít nói, ở nhà cũng chẳng chuyện trò với cô ta và em dâu hai. Trước đây trong mắt cậu ta còn có chút kính nể chị dâu cả, lúc này nhìn lại chỉ còn khinh bỉ và chán ghét.
Vương Tiểu Tiểu bẩm sinh nể nghề của em ba, dù nghe cậu nói mình như thế cũng không dám cãi một lời.
Kiều Thanh Văn biết mình đuối lý, thay vợ nhận lỗi, áy náy liếc nhìn em ba, lại bị ánh mắt vừa thương hại vừa giận không nên thân của Kiều Thanh Viễn làm khựng lại. Từ bao giờ trong mắt em ba, anh đã thành ra như vậy?
Nghĩ kỹ, chắc từ lần vợ anh mang thai đầu tiên. Khi đó cô ta cậy mình có bầu mà làm mưa làm gió trong nhà, còn anh thì mặc kệ, nuông chiều đến mức để cô ta dám to tiếng với mẹ.
Là anh sai.
Kiều Thanh Văn mím môi, liếc mẹ đang ngồi xem náo nhiệt, rồi quay sang em ba, trong lòng hạ quyết tâm: “Em ba, xin lỗi. Anh sẽ quản vợ cho tốt, sau này sẽ không còn chuyện như hôm nay nữa.”
“Cha mẹ, con xin lỗi. Mấy năm nay con sống u mê, từ nay con sẽ lo cho gia đình nhỏ cho tử tế, không làm phiền hai người nữa.”
Trước đây anh còn phản đối chuyện sau Tết sẽ chia nhà theo ý cha mẹ, giờ anh dường như hiểu ra suy nghĩ của cha rồi. Anh không muốn để tình cảm anh em ngày càng xa cách, rõ ràng trước kia họ rất hòa thuận, chuyện gì cũng nói được với nhau.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT