Cuối năm, Tô Ninh và Kiều Thanh Viễn đính hôn. Hai bên họ hàng ngồi lại ăn một bữa, ấn định hôn kỳ vào sau Tết. Không tính làm rình rang: một là bối cảnh chung không cho phép, hai là Tô Ninh cũng chẳng muốn bày vẽ.
Thời này dù có dụng tâm đến mấy cũng khó mà có cảm giác như hậu thế. Ai nấy sống dè dặt, không thể phô trương. Đã vậy thì khỏi làm cho đỡ tốn công tốn sức.
Đính hôn xong, Kiều Thanh Viễn càng dính như sam, trừ giờ đi làm ra thì muốn dành hết thời gian cho vị hôn thê. Có điều dạo này nhà anh xảy ra chuyện: chị dâu cả dựa vào việc sinh được cháu đích tôn nên bắt đầu tác oai tác quái. Ban đầu chỉ kén chọn chuyện ăn mặc, sau thì lấn tới, đòi chạy việc cho cậu em trai ruột, thậm chí còn nhắm sang cả em dâu tương lai là Tô Ninh, muốn cô nhường công việc.
Bị Kiều Thanh Viễn từ chối ở nhà, chị ta không phục, lại tìm đến mẹ Kiều, lời qua tiếng lại đem cháu trai ra làm con bài.
Mẹ Kiều không chịu nổi nữa, đập bàn quát: “Vương Tiểu Tiểu, đừng tưởng mấy cái tính toán con con của cô tôi không biết. Sinh con trai thì đã sao, đó là con của cô chứ không phải con của tôi. Bà đây có ba con trai một con gái, muốn cháu trai thiếu gì, không thì còn cháu ngoại. Cái gì mà cháu đích tôn, cô tưởng đang sống thời cổ à! Tránh xa ra. Lão cả đâu! Ra đây cho tôi. Anh cứ để mặc vợ làm trời làm đất, không quản gì hết có phải không? Hay trong lòng anh cũng như nó, tưởng sinh được con trai là có thể thay cha mẹ định đoạt?”
Núp trong phòng giả điếc giả mù, Kiều Thanh Văn rốt cuộc cũng lò dò đi ra. Trong lòng anh không muốn giúp cậu em vợ, nhưng cũng chẳng dám thẳng thừng từ chối vợ. Vợ là người sinh con cho anh, anh quen thiên vị, bèn để mẹ đứng ra làm “người xấu”.
Mẹ Kiều cũng là từ khi Vương Tiểu Tiểu về làm dâu mới thấy rõ khuyết điểm tính cách của con trai cả. Nhưng người đã lớn thế này rồi, còn biết làm sao. Giá mà hồi trước bà quyết liệt ngăn đám cưới ấy thì đâu đến nỗi, nghĩ lại chỉ biết hối chẳng kịp.
“Mẹ, vợ con nói bậy, mẹ đừng để bụng. Việc làm của cậu ấy để nhạc phụ nhạc mẫu lo.” Bị cha trừng mắt nhìn, Kiều Thanh Văn không dám ba phải nữa, đành lên tiếng.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT