Nhà Kiều Thanh Viễn ở tầng ba, gần bảy mươi mét vuông. Phòng khách rất nhỏ, nghe nói phải thu hẹp để “chia” thêm một phòng. Hồi bé anh ngủ chung với anh hai, đến khi chị cả lấy chồng mới có phòng riêng. Hơn sáu chục mét mà chia thành bốn phòng ngủ một phòng khách nên chật chội, các phòng đều bé, chỉ đủ kê một chiếc giường với tủ áo, chừa lại lối đi hẹp.
“Vào đi con. Đây là Ninh Ninh phải không, xinh quá. Mang quà làm gì, người tới là quý rồi.” Mẹ Kiều nắm tay kéo Tô Ninh vào phòng khách, thỉnh thoảng kín đáo ngắm cô. Bà thầm gật gù: con trai mình nhìn người cũng chuẩn, ánh mắt cô bé trong sáng, lễ độ. Tuy mồ côi cha mẹ nhưng tự có công việc, lại được ông bà ngoại với cậu mợ chăm lo, như vậy là ổn.
Hôm nay Tô Ninh mang hai hộp mạch nhũ tinh và một gói kẹo sữa Thỏ Trắng. Cô lễ phép đưa quà: “Cháu chào bác trai, bác gái. Lần đầu tới, có gì sơ suất mong hai bác bỏ qua.”
“Không phiền, cháu đến là chúng ta mừng rồi.” Mẹ Kiều vui vẻ, liếc sang cô con dâu thứ hai đang ngồi ủ rũ im lìm. Quả là người không biết điều, nói ba câu cũng không nên tiếng. Ngày nào cũng mặt nặng như thể ai thiếu nợ. Bà không hiểu thằng hai nhà mình sao lại ưng nổi tính nết như vậy.
“Chị dâu cả đang mang bầu, dạo này hay buồn ngủ, còn chưa dậy. Ninh Ninh đừng để ý nhé.” Mẹ Kiều áy náy nói.
Tô Ninh mỉm cười, khẽ lắc đầu.
Cha Kiều lúc này bày bộ cờ, hỏi Tô Ninh có biết đánh không. Cô gật đầu. Trước kia tuy là tiểu thư nhà giàu, thứ gì cũng học qua đôi chút, chỉ tội tính vốn lười nên chẳng chuyên tâm ở môn nào.
Kiều Thanh Viễn đứng một bên pha trà rót nước, nhiệt tình chu đáo. Chị dâu hai mặt mày u ám quay vào phòng, còn cố ý đóng cửa thật mạnh như muốn gây chú ý. Tô Ninh cau mày: người lớn rồi đâu phải trẻ con mà phải làm ầm để người khác để ý.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT