“Từ từ mà làm, nhớ giữ an toàn, đừng để ai phát hiện.” Tô Ninh gật đầu chấp nhận sắp xếp của Kiều Thanh Viễn.
Kiều Thanh Viễn thả vạt áo cô ra, mím môi gật đầu, cả hai tiếp tục bước đi. Không nhắc đến những kẻ làm cụt hứng nữa, anh cố ý kể mấy chuyện “quê” hồi nhỏ của mình, khiến cô bật cười liên tục. Cứ thế, không khí giữa họ ngày càng thoải mái; chính Tô Ninh cũng nhận ra mình cười nhiều hơn mỗi khi ở cạnh người đàn ông này.
Đêm đến, nằm trên giường, cô nghĩ ngợi vẩn vơ một lát rồi mới dần thiếp đi.
Vài ngày sau, đúng dịp không phải đi làm, Tô Ninh chọn một chiếc váy cổ búp bê, thoa chút kem tuyết, tỉa chân mày, điểm nhẹ son môi. Thời này mỹ phẩm chẳng có mấy thứ, đơn sơ hết biết. Sửa soạn xong, cô không ăn sáng ở nhà mà ra ngoài luôn. Đi ngang gốc ngô đồng dưới khu tập thể, cô nghe các cụ ông cụ bà đang bàn đến cái tên Trương Hồng Quân.
Cô vòng ra phía sau nghe ngóng một lúc mới biết: Trương Hồng Quân câu kết với mấy tên du côn, đêm qua trộm đồ ở nhà máy thép thì bị tóm. Sáng sớm Trương Đào Hoa đã khóc lóc om sòm kéo lên đồn công an thăm con.
Tô Ninh chớp mắt, nghĩ thầm: ác giả ác báo.
Tâm trạng phơi phới, cô vừa ra khỏi khu tập thể đã thấy Kiều Thanh Viễn đứng chờ cách đó không xa, bèn lon ton chạy tới. Trên tay anh là một chiếc mũ rộng vành che nắng, thắt nơ ruy băng màu xanh lá.
“Cô út gửi về đấy,” anh đưa mũ cho cô. “Tặng em. Anh thấy hợp lắm.” Không uổng công anh điện nhờ cô út chọn giúp (dù bị trêu chọc một trận), chỉ cần Tô Ninh thích là được.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play