"Nói đi cũng phải nói lại, ngươi nói chuyện Phục gia được đại xá hẳn đã truyền đến Vũ Lăng quận, người kia. . ." Nàng suy nghĩ một lúc rồi nói: "Người kia có đích thân đến Lĩnh Nam xem xét tình hình của ngươi không?"
Nhắc đến ba chữ Vũ Lăng quận, Phục Nguy nhớ lại người đàn ông đã gặp vài lần, trong mắt thêm vài phần lạnh lùng.
"Y đã rời khỏi nơi này, sẽ không bao giờ muốn trở về nữa, lại càng không muốn để cho người khác nhắc tới thân thế của y, còn nữa. . ."
Phục Nguy dừng lại một chút, rồi lạnh lùng nói:
"Phụ thân ruột của y sẽ không cho phép con trai mình là một kẻ vô dụng. Sau khi trở thành con trai của thái thú, y phải học rất nhiều thứ, nhiều đến mức khó có thể dành thời gian để đối phó với ta."
"Y có lẽ sẽ để ý đến tình cảnh của ta, có thể sợ ta sống tốt, nên sẽ phái người đến điều tra."
"Nếu ta sống tốt, y sẽ cho người tiếp tục hành hạ ta. Nếu ta sống không tốt, y sẽ không có tâm tư đối phó ta, có lẽ qua một năm rưỡi y sẽ quên mất ta, thỉnh thoảng nhớ lại, cũng cảm thấy ta là một phế nhân, không đáng để y nhớ đến."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT