Trong căn nhà tranh nhỏ hẹp, tối tăm, Ngu Oánh nằm trên chiếc giường thấp kết bằng rơm khô, đôi mắt trống rỗng, vô hồn nhìn lên mái tranh.

Ngu Oánh cứ nằm như vậy suốt ba ngày.

Ba ngày trước, nàng đã xuyên không.

Đối với kết quả này, Ngu Oánh từ bàng hoàng đến sụp đổ khóc lóc, rồi đến bây giờ là chết lặng, trống rỗng.

Từ ký ức của thân thể xa lạ này, Ngu Oánh cũng đã hiểu sơ qua về hoàn cảnh của mình.

Nàng không chỉ xuyên không, mà còn xuyên vào một cuốn tiểu thuyết vừa mới đọc xong.

Nam chính trong truyện là con trai của một tội thần bị bế nhầm, vì thế mà trở thành con trai thái thú, sống cuộc đời giàu sang suốt hai mươi mốt năm.

Cho đến khi vị công tử thật được nhận lại, cuộc sống an nhàn đó mới bị phá vỡ.

Bị lưu đày hai mươi mốt năm, chịu đủ mọi khổ cực, vị công tử thật đã hoàn toàn hắc hóa, vì vậy mà tìm mọi cách trả thù nam chính.

Hắn không chỉ mua chuộc nha sai trên đường áp giải nam chính đến Lĩnh Nam để đánh gãy hai chân y, mà sau khi bị vị hôn thê xinh đẹp của nam chính cự tuyệt, hắn còn nổi giận ép nam chính cưới một nữ nhân vừa xấu xí vừa độc ác làm vợ để sỉ nhục y.

Mà nữ nhân độc ác này, sau khi gả cho nam chính, đã đối xử vô cùng hà khắc với cả nhà y, thậm chí còn nhân lúc đại xá mà cuỗm hết lương thực trong nhà bỏ trốn.

Nhưng chạy chưa được bao xa đã lăn xuống sườn dốc, một đêm sau khi được người ta phát hiện thì đã chết vì sợ hãi.

Và Ngu Oánh đã xuyên đến đúng lúc này, trở thành người vợ trước của nam chính chỉ được miêu tả qua vài dòng ngắn ngủi trong truyện.

Nghĩ đến đây, Ngu Oánh đau đầu đưa tay lên che mắt.

Ba ngày nay, dù không bước chân ra khỏi cửa, nàng cũng đã hiểu được tình cảnh hiện tại – nhà nam chính lúc này bốn vách trống trơn, không có lấy một hạt gạo.

Trong ký ức của nguyên chủ, Ngu Oánh cũng biết mình đang sống dưới thời một bạo quân trị vì, gian thần lộng hành.

Phụ thân của nguyên chủ vốn là thái y, nhưng vì chẩn đoán sai bệnh cho ái phi của đế vương mà bị chém đầu, toàn bộ nữ quyến trong nhà cũng bị lưu đày đến Lĩnh Nam.

Lĩnh Nam bây giờ không có sự phồn hoa như đời sau, chỉ có lạc hậu, nghèo đói và đầy rẫy hiểm nguy.

Nghĩ đến đây, Ngu Oánh lại bất đắc dĩ thở dài.

Bây giờ nàng phải làm sao đây?

Câu hỏi này nàng đã suy nghĩ suốt ba ngày.

Không thể trốn tránh hiện thực, Ngu Oánh đành phải chấp nhận hoàn cảnh và cố gắng hết sức để sống sót.

Đang suy tư, bụng nàng bỗng réo lên "ùng ục".

Ngu Oánh xoa bụng, mấy ngày nay nàng gần như không ăn gì, mỗi ngày chỉ húp vài muỗng canh rau dại để cầm hơi.

Cơn đói cồn cào buộc nàng phải rời khỏi chiếc giường rơm, xỏ chân vào đôi giày vải bên cạnh rồi lê thân thể yếu ớt chậm rãi bước ra ngoài.

Đến trước cửa, nàng do dự một lát rồi mới từ từ vén tấm rèm cỏ lên.

Tiết trời đầu hạ, mặt trời đã xế bóng về tây, hoàng hôn buông xuống khắp nơi.

Ánh dương lúc chiều tà không quá chói mắt, nhưng vì Ngu Oánh đã ở trong căn nhà tranh tối tăm suốt ba ngày nên khi thấy ánh sáng, mắt nàng vẫn có chút khó chịu, đành phải đưa tay lên che.

Sau khi đã quen dần, nàng mới chậm rãi bước ra khoảng sân trống trải, đứng lặng nhìn những dãy núi trập trùng, liên miên bất tận ở phía xa.

Vẻ mặt Ngu Oánh lại trở nên ngây dại.

Cảnh này có khác gì những vùng núi hoang sơ chưa được khai phá ở thời hiện đại đâu?

Đang ngẩn ngơ, sau lưng nàng bỗng vang lên tiếng gậy trúc gõ nhẹ xuống đất.

Nghe thấy tiếng động, Ngu Oánh đang thất thần vội quay người lại.

Người gây ra tiếng động là một lão thái thái tóc hoa râm, mặt đầy nếp nhăn, thân hình gầy gò, ốm yếu.

Trong ba ngày qua, nàng chỉ mới gặp lão thái thái này hai lần, và giữa họ chưa từng nói với nhau câu nào.

Mấy ngày trước không có tâm trí để nghĩ, nhưng bây giờ vừa đoán, nàng đã biết lão thái thái này chính là La thị, mẹ ruột của nam chính.

Ai mà ngờ được lão phụ nhân trông như đã ngoài sáu mươi này thực chất còn chưa đến năm mươi tuổi.

Để làm nổi bật sự bi thảm của nam chính, sau khi y nhận lại người thân mà vẫn chưa nguôi ngoai, mẹ ruột của y đã qua đời.

La thị mặc một bộ y phục vải thô đã sờn đến mức không nhìn ra màu gốc, cổ tay áo thậm chí đã mòn thành sợi, trên người còn có nhiều miếng vá. Bộ quần áo này so với của ăn mày chỉ khác ở chỗ tương đối sạch sẽ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play