Nàng cẩn thận sờ một lượt, cuối cùng cũng sờ thấy một chỗ hơi cứng, nàng nhìn quanh, rồi lấy một cành cây khô trong căn phòng tối tăm.

Hai tay bẻ gãy cành cây, rồi dùng phần nhọn của cành cây khó nhọc rạch chiếc thắt lưng ra.

Một lúc sau, từ trong thắt lưng lấy ra một vật nhỏ được gói trong vải.

Mở miếng vải vụn ra, đập vào mắt là hai miếng bạc hình chiếc lá, dường như được tháo ra từ một món trang sức nào đó, dài rộng khoảng nửa ngón út, hơi mỏng.

Ngu Oánh từ nhỏ đã lớn lên trong y quán, rất nhạy cảm với trọng lượng, nàng vừa nhấc lên đã có thể đoán được hai miếng bạc lá này nặng bao nhiêu.

Cân thử, hai miếng bạc nhỏ này chưa đến một chỉ.

Lúc đọc truyện, Ngu Oánh cũng có chút hiểu biết về tiền bạc, một chỉ bạc nếu đổi ra tiền đồng, có thể đổi được khoảng một trăm văn tiền.

Nhưng hai miếng bạc nhỏ chưa đến một chỉ này, cũng không đổi được một trăm văn tiền!

Tâm trạng vốn đang phấn khích, sau khi tính toán, lập tức như bị dội một gáo nước lạnh.

Nhưng nghĩ lại, không một xu dính túi còn đáng sợ hơn, nên cũng không quá thất vọng.

Ngu Oánh bình tĩnh lại, sau khi cất kỹ miếng bạc, lại nhìn đôi chân sưng đỏ của mình.

Mấy ngày trước quá chán nản, nên không để ý đến cái chân bị trẹo, bây giờ đã hoàn toàn nghĩ thông suốt, liền định sáng mai sẽ đi xem xét xung quanh, xem có loại thảo dược nào có thể tiêu sưng, tan máu bầm không.

Thu hồi ánh mắt, nàng bưng chậu khập khiễng bước ra khỏi phòng.

Vừa ra ngoài, đã ngửi thấy mùi canh rau dại nồng nặc, một mùi không mấy dễ chịu.

Bên bếp lửa, canh rau dại đã nấu xong, Phục An khó nhọc nhấc chiếc hũ sành trên bếp xuống, dùng chiếc muỗng gỗ đơn sơ múc canh rau dại vào mấy chiếc bát gỗ thô ráp.

Sau khi múc xong, cậu ngẩng đầu nhìn Ngu Oánh, ánh mắt hung dữ.

Ngu Oánh không để ý đến ánh mắt hung dữ của cậu, mà cúi xuống nhìn năm bát canh rau dại trên đất.

Ba bà cháu và nam chính chưa từng gặp mặt, Phục gia tổng cộng có bốn người, thêm nàng nữa là năm, vậy nên trong năm bát canh rau dại này có một bát là của nàng.

Mấy ngày nay, ngày nào cũng là rau dại không dầu không muối, không có chút mùi vị nào, Ngu Oánh cảm thấy như đang nhai cỏ.

Ăn mấy ngày liền, dù bụng đói cồn cào, Ngu Oánh cũng không có cảm giác thèm ăn.

Nhưng đã muốn sống, thì phải lấp đầy bụng, dù là nhai rau dại hay nhai cỏ, miễn no bụng là được.

Nhưng có lẽ Phục gia đã ăn như vậy từ lâu, nên hai huynh muội đều rất gầy gò, da vàng như nghệ, má hóp lại.

Còn đôi mắt của La thị, có lẽ cũng vì suy dinh dưỡng, mệt mỏi quá độ, cộng thêm chướng khí ở Lĩnh Nam, nên mới gần như bị mù.

Ngu Oánh đổ nước đi, đặt chậu gỗ xuống rồi đi thẳng đến, bưng một bát canh rau dại lên, không nói một lời quay người về phòng.

Phục An nhìn Ngu Oánh rời đi, hơi thở căng thẳng cũng được thả ra, cậu nhìn bà nội bên cạnh, kỳ quái hỏi:

"Bà nội, sao bà ấy không mắng người nữa?"

La thị mặt không biểu cảm, chỉ nói:

"Đừng quan tâm."

Rồi lại nói:

"Mang canh vào cho chú."

Nói xong, La thị quay đầu nhìn về phía gian nhà tranh còn lại, tuy không nhìn rõ, nhưng lờ mờ có thể thấy được bóng dáng của nó.

Đón đứa con ruột này về đã được một tháng, tâm trạng La thị vẫn rất phức tạp, không biết phải đối xử với đứa con này như thế nào.

Ngu Oánh vào phòng ngồi xuống, bưng bát canh rau dại nhìn hồi lâu, thật sự không có cảm giác thèm ăn.

Nhưng bụng đói không chịu nổi, nàng vẫn dùng chiếc muỗng gỗ thô ráp múc một muỗng rau dại cho vào miệng.

Tuy ở thời hiện đại, rau dại tự nhiên rất được ưa chuộng, nhưng không phải loại rau dại nào cũng ngon.

Khi luộc trong nước không có bất kỳ gia vị nào, loại rau dại này thật sự khó nuốt.

Ngu Oánh không nhai nhiều đã nuốt hết chỗ rau dại đó.

Một bát canh rau dại đã hết, bụng mới có cảm giác no.

Sau khi ăn no, trời đã tối hẳn, Ngu Oánh cũng nằm xuống giường.

Ngoài phòng, tiếng chó sủa và tiếng thú gầm thỉnh thoảng vang lên.

Nghe thấy những âm thanh này, đêm nào Ngu Oánh cũng nơm nớp lo sợ, sợ có thú dữ xuống núi xông vào Phục gia. Chỉ có hai gian nhà tranh, ngay cả một cánh cửa đàng hoàng cũng không có, căn bản không thể chống lại được mãnh thú.

Ngu Oánh vốn không đắp chăn vì chăn cũ rách, nhưng khi nghe thấy tiếng thú gầm, nàng sợ đến mức không còn để ý gì nữa, vội kéo chăn quấn chặt lấy người, mong tìm được chút cảm giác an toàn.

Tiếng gầm của những con thú đó dường như rất xa, nhưng lại như rất gần, khiến Ngu Oánh hoảng sợ không yên.

Đêm càng khuya, phòng bên cạnh vẫn như mấy ngày trước, tiếng ho khan liên tục vang lên.

Đầu tiên là La thị ho, sau đó là hai đứa trẻ ho khan không dứt.

Giữa tiếng ho của ba bà cháu, nàng dường như còn nghe thấy vài tiếng ho khan trầm thấp của một người đàn ông trưởng thành.

Ngu Oánh ngẩn người.

Không cần phải đoán già đoán non, nàng không nghe nhầm, người ho khan chính là nam chính mà nàng chưa từng gặp mặt – Phục Nguy.

Tên của nam chính tuy kỳ lạ, nhưng nàng lờ mờ nhớ trong truyện có giải thích về tên của y.

— "Nguy", cũng có nghĩa là ngồi nghiêm chỉnh, có ý là chính trực, đoan chính.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play