Sự cố chấp của Phục Nguy khiến Ngu Oánh không nói nên lời.
Nàng thu hồi ánh mắt khỏi bát hạt quả màu vàng cam, rồi gọi Phục An ở bên ngoài vào.
"Ngươi mang quả này ra chỗ còn nắng phơi một chút, đợi đến tối ta sẽ thu vào."
Phục An liếc nhìn tiểu thúc, rồi lại nhìn tiểu thẩm, dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Nàng lại còn sai khiến cả tiểu thúc chân cẳng không tiện làm việc.
Khi Phục An đang định đi ra ngoài, Ngu Oánh bỗng nhớ ra điều gì đó, vội gọi hắn lại:
"Đợi đã."
Phục An ngơ ngác quay đầu nhìn nàng.
Ngu Oánh dặn dò:
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT