Nói xong câu này, có lẽ vì không tự nhiên, nên hắn vội vàng bưng nước ra khỏi phòng.
Phục Nguy còn lại hơi cụp mắt.
Sau khi nữ tử kia đến, mỗi người trong Phục gia dường như đều bị ảnh hưởng, dần dần thay đổi.
Dưới sự ảnh hưởng âm thầm của sức sống mãnh liệt, của ý chí muốn sống tiếp của nàng, những người Phục gia từng như cái xác không hồn, ánh mắt không có chút ánh sáng, dần dần cũng có được hơi thở của sự sống.
Phục An bưng nước ra ngoài xong, lại vào phòng mang ống nhổ ra.
Ngoài phòng, Ngu Oánh thấy Phục An đi ra, liếc nhìn sắc trời còn chút nắng, nàng suy nghĩ một hồi, rồi đổ hết số Bệ Lệ quả còn lại vào chậu mới, bưng vào phòng của Phục Nguy.
Phục Nguy vừa mặc áo ngoài vào, Ngu Oánh liền bước vào.
Hắn tưởng là Phục An đi rồi lại quay lại, nên không ngẩng đầu, cho đến khi một chậu nước được đặt lên chiếc bàn bên cạnh, hắn mới quay đầu nhìn.
Khi thấy là Ngu Oánh, ánh mắt Phục Nguy dời xuống, liếc nhìn nửa chậu quả dại trên bàn, rồi từ từ ngước mắt lên nhìn nàng.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play