Hắn liếc nhìn tấm rèm sau lưng nàng, rồi không nói gì, tự mình xoay người đi đến bên vại nước, vốn định cầm chiếc chậu cũ đi múc nước, nhưng sau hai hơi thở, hắn vẫn lấy chiếc thùng mới đi gánh nước.
Thấy mọi người đã đi, Ngu Oánh mới thở phào một hơi, nói với Phục Nguy trong phòng:
"Nếu cần giúp đỡ, cứ nói thẳng."
Trong phòng im lặng không một tiếng động, Ngu Oánh cũng không hy vọng hắn sẽ trả lời mình, nàng không tiếp tục chờ đợi, mà dùng bếp gốm mới nhóm lửa, đổ đầy một bình nước lên đun.
Vì nàng ở cách phòng không xa, nên mơ hồ nghe thấy tiếng thở dốc trầm thấp từ trong phòng vọng ra.
Ngu Oánh nhìn về phía tấm rèm cỏ, thở dài một hơi.
Người già chân cẳng không tiện, khi gặp phải những chuyện khó nói, lòng tự trọng đều sẽ bị tổn thương, cần một khoảng thời gian để thích ứng.
Trong quá trình đó, dù là người có tính tình tốt đến đâu cũng sẽ trở nên nóng nảy, dễ cáu gắt.
Phục Nguy coi như là tốt rồi, bấy lâu nay chưa từng mắng chửi ai, cũng chưa từng nổi nóng.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT