Vì xe bò vẫn chưa đi xa, để không bị người khác nghi ngờ, Ngu Oánh bèn gọi một tiếng "nương".

Nghe tiếng "nương" đó, La thị cũng sững người, đồng thời không khỏi nghĩ thầm – Ngu Oánh có thể gọi bà là nương, vậy là thật sự định cùng Nhị Lang sống tiếp.

Bây giờ Ngu Oánh có thể ở lại, trong lòng La thị rất vui mừng.

"Ta ra đón ngươi."

Giọng La thị có phần nhẹ nhõm hơn.

Ngu Oánh không biết bà đang nghĩ gì, cùng La thị quay người đi về, nói:

"Về thôi, tối nay ăn món gì ngon ngon."

Đi được một đoạn, La thị mới hỏi:

"Lương phấn bán thế nào?"

Suy nghĩ một lát, bà lại nói:

"Nếu lần này không bán được, lần sau để Phục An đi cùng người lớn trong thôn đến Ngọc huyện bán."

Ngu Oánh thấy bà đi rất chậm, trên đường lại có đá, bèn đưa tay nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay bà, nói:

"Đều bán hết rồi, vại gốm cũng mua về rồi."

Nghe vậy, mặt La thị hơi sững lại.

Sau một lúc im lặng, La thị đột nhiên nói:

"Lục Nương à, sau này chuyện lớn nhỏ trong nhà ngươi quyết định, chúng ta đều nghe theo ngươi."

Bỗng nhiên nghe thấy một cái tên xa lạ, Ngu Oánh nhất thời không phản ứng kịp, vài giây sau mới nhớ ra Lục Nương là tên ở nhà của nguyên chủ.

Trở lại bên ngoài hàng rào của Phục gia, đã thấy hai anh em đang ở trong sân.

Phục Ninh ngây ngốc đứng một bên nhìn anh trai đốn củi.

Còn Phục An, người chưa cao đến bốn thước, đang cầm dao phay, vất vả chặt những cành cây quá dài, quá to.

Thấy bà nội và Ngu Oánh đã về, hai anh em mới nhìn ra ngoài sân.

Nhìn thấy Ngu Oánh đi rồi lại về, trên mặt Phục An chỉ có một tia kinh ngạc. Kinh ngạc qua đi, lại cảm thấy như thể nàng vẫn sẽ trở về.

Ngu Oánh buông La thị ra, đặt gùi xuống, rồi lấy vại gốm của Hà thẩm ra, sai Phục An:

"Mang vại gốm trả cho Hà thẩm, nói là ngày mai ta sẽ qua cảm ơn bà ấy."

Phục An tuy không thích bị nàng sai khiến, nhưng sau khi bĩu môi, vẫn đi lên nhận lấy vại gốm rồi chạy ra khỏi sân.

Ngu Oánh mang muối, vại gốm mới và gạo vào nhà tranh của mình, đổ gạo vào mấy ống tre, cũng đựng đầy một bát.

Nàng vốc hai nắm gạo cho vào vại gốm, suy nghĩ một lát lại vốc thêm một nắm nữa, rồi ra ngoài vo gạo.

Nước vo gạo lần thứ hai, nàng đổ vào chậu để lát nữa gội đầu.

Phục An trở về, nhìn thấy vại gốm mới, mắt sáng rực lên. Khi nhìn thấy gạo trong vại, hắn càng trợn to mắt, có chút không tin được nhìn về phía Ngu Oánh.

Phục An đã rất lâu rồi không được uống cháo. Trước kia, khi tiểu thúc chưa về, cứ vài ngày hắn lại được uống một bát cháo rau dại, nhưng sau đó chỉ có thể ăn canh rau dại.

Hồi lâu sau, Phục An mới hoàn hồn, hắn ngập ngừng một lúc, rồi mới rụt rè hỏi Ngu Oánh:

"Chúng ta có phần không?"

Ngu Oánh liếc hắn một cái, nói:

"Đi nhóm lửa, lát nữa trông lửa, ta phải phối thuốc, sắc thuốc cho tiểu thúc và bà nội ngươi."

Nghe thấy mình có đồ ăn, Phục An còn siêng năng hơn bình thường, vội vàng đi nhóm lửa.

Ngu Oánh xây lại một cái bếp đá đơn giản, rồi đặt nồi lên trên. Sau đó, nàng vào nhà lấy một nắm nấm đỏ ra rửa sạch, dùng tay xé thành nhiều mảnh, đặt vào bát để sẵn.

Nấm đỏ nấu cháo, không có gia vị gì khác, chỉ cần cho một chút muối, cũng đã rất ngon rồi.

Nàng bảo Phục An trông lửa, nước sôi thì gọi nàng.

Nàng vốn định đi phối thuốc, nhưng nhìn sắc trời, nghĩ lại vẫn nên đi xem chân của Phục Nguy thế nào, xem thanh tre buộc có bị lỏng ra không.

Nàng vẩy vẩy những giọt nước trên tay, rồi mới vén tấm rèm cỏ lên, ngẩng đầu nhìn Phục Nguy trên chiếc giường tre.

Phục Nguy dựa vào bức tường tranh, nhắm mắt, nghiêng mặt về phía Ngu Oánh.

Ngu Oánh nhìn thấy gò má mang vẻ đẹp suy tàn đó, thầm nghĩ quả nhiên người và vật đẹp đều có thể khiến người ta vui vẻ.

Hơn nữa, người đẹp thì dù khoác bao tải cũng vẫn đẹp.

Phục Nguy bây giờ tuy sa sút, cả người không có chút sức sống, nhưng vẫn khiến người ta phải kinh ngạc vì vẻ ngoài tuấn tú của y.

Ngu Oánh bước vào, dừng lại bên giường, mở lời:

"Để ta xem chân của ngươi."

Phục Nguy nghe thấy giọng nàng, mở đôi mắt đen vô cảm, lạnh lùng hỏi:

"Tại sao không đi?"

Ngu Oánh khẽ nhíu mày:

"Tại sao ta phải đi?"

Phục Nguy im lặng một lát, quay mặt lại, vẻ mặt vô cảm nhìn nàng:

"Phục gia là một cái hố không đáy, ngươi không lấp nổi đâu. Hơn nữa, con trai của thái thú quận Vũ Lăng vẫn xem ta là cái gai trong mắt, sau này không biết còn có biến cố gì, ngươi ở lại cũng không có lợi ích gì."

Ngu Oánh thầm nghĩ y cũng biết tự lượng sức mình.

Nhưng nàng không cần phải giải thích gì với y, nên chỉ nói ba chữ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play