Ngu Oánh lấy chiếc khăn khô trên bàn lau tay, nói với Phục Nguy:
"Nắn xương cũng gần hai tháng rồi, nẹp tre có thể tháo ra được rồi."
Phục Nguy đang uống trà nghe vậy, mày mắt hơi động, sau khi đặt chén xuống, y cúi đầu nhìn đôi chân đã tàn phế mấy tháng, khẽ nói:
"Thật sự sẽ khỏi chứ?"
Ngu Oánh biết y bây giờ trông rất kiên cường, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm không yên.
Giọng Ngu Oánh ôn hòa:
"Có ta ở đây, ngươi còn sợ không khỏi được sao?"

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play