Nhưng La thị lại vô cùng kinh ngạc, vốn tưởng rằng con trai mình cả đời này sẽ như vậy, bà dù đau lòng cũng chỉ giấu trong lòng, không dám thể hiện ra.
Bây giờ nghe nói có thể chữa khỏi, mắt bà dần đỏ hoe, nhưng sợ mình nghe nhầm, vội hỏi:
"Thật sự có thể chữa khỏi sao?"
Ngu Oánh "ừ" một tiếng:
"Sau khi nắn lại xương, rồi tĩnh dưỡng. . ." Nhìn khớp xương bị lệch nghiêm trọng, nàng suy nghĩ một lát, rồi nói một con số dè dặt: "Tĩnh dưỡng khoảng hai tháng là có thể tháo nẹp tre, cũng có thể xuống giường một lúc, nhưng không thể đứng lâu, đi nhiều, và để hồi phục hoàn toàn, còn phải tĩnh dưỡng lâu hơn nữa."
Thương gân động cốt một trăm ngày, nhưng điều kiện thời cổ đại kém, không có nhiều thiết bị, mọi thứ đều phải dựa vào kinh nghiệm và cảm giác, nên thời gian sẽ dài hơn.
Nói xong, Ngu Oánh liền đi ra khỏi phòng.
Trong phòng, Phục Nguy nhìn ra cửa, ánh mắt khẽ chuyển, từ cửa sổ nhìn ra ngoài sân, dừng lại trên bóng lưng của người vợ.
Cho đến khi bóng lưng biến mất khỏi tầm mắt, Phục Nguy cụp mắt xuống, nhìn đôi chân xấu xí, khó coi của mình, vẻ chán ghét trong mắt không hề che giấu.
Có thể chữa khỏi sao. . .
Chỉ sợ sau khi chữa khỏi, sẽ lại bị gãy lần thứ hai.
Phục Nguy lướt nhìn một cái, rồi chán ghét kéo chăn đắp lên hai chân.
Mắt không thấy, lòng không phiền.
Vì sau khi nắn xương cần dùng tre để cố định hai chân, Ngu Oánh nhớ lại ban nãy ở chân núi có một rừng tre, nên hỏi La thị xin dao rựa để đi chặt tre.
Nhưng sau khi thấy con dao rựa La thị mang ra, Ngu Oánh im lặng.
Một con dao rựa cùn đến mức có cả răng cưa, đừng nói là chặt tre, ngay cả chặt cỏ dại cũng không nổi.
Sớm muộn gì, nàng cũng phải thay hết những dụng cụ này.
Nàng ra bờ sông nhỏ tìm một hòn đá tương đối bằng phẳng, mài đến mồ hôi nhễ nhại mới miễn cưỡng dùng được.
Sau khi hỏi La thị, biết rằng rừng tre dưới chân núi không có chủ, nàng liền đi chặt những cây tre to hơn ngón tay cái một chút về.
Chặt khoảng mười cây tre, sau khi mài trên đá nhám, lại ngâm trong sông nửa canh giờ, cuối cùng phơi khô dưới nắng.
Sau khi làm xong nẹp tre, cần phải có dây thừng để cố định.
Nhưng vì Phục gia không có nhiều dây thừng, nên chỉ có thể dùng vải để thay thế.
Nhìn qua nhìn lại quần áo của ba bà cháu, họ chỉ có hai bộ để thay, mà vải cũng đã mòn, cuối cùng nàng đành phải xé áo lót của mình thành những dải vải chắc chắn.
Sau khi mọi thứ đã chuẩn bị xong, nàng mới bưng nước nóng vào phòng, định lau sạch vết thuốc trên chân Phục Nguy.
La thị không yên tâm, phải ở bên cạnh canh chừng, Ngu Oánh cũng không bảo bà ra ngoài.
Ngu Oánh vắt khô khăn, vén chăn lên, nhẹ nhàng lau chân cho Phục Nguy.
Phục Nguy vẫn im lặng, lúc này mới lên tiếng:
"Tại sao lại muốn chữa khỏi cho ta?"
Cuối cùng cũng nghe y hỏi, Ngu Oánh ngước mắt nhìn y một cái, nói:
"Ta còn tưởng ngươi không quan tâm đến vấn đề này."
Nhìn La thị ở cửa, nàng hạ giọng nói:
"Ta tưởng ngươi không muốn sống nữa, cũng sẽ không để ý đâu."
Phục Nguy hơi nhướng mày, sắc mặt vẫn vô cảm, dời tầm mắt đi.
"Không nói thì thôi."
Ngu Oánh cúi đầu, cẩn thận lau chân cho y, nửa thật nửa giả nói:
"Ta đã không đi được, có lẽ phải ở Phục gia nửa đời sau, ngươi là đàn ông, là trụ cột trong nhà, tự nhiên không thể nằm trên giường cả đời."
Phục Nguy nhìn vẻ mặt của nàng khi nói chuyện, không thể phân biệt được thật giả, nhưng y lại không tin lời nàng.
Phục Nguy không tin, nhưng La thị nghe vậy, sắc mặt lại thay đổi.
Trong lòng thầm nghĩ: Chẳng lẽ Ngu thị sau khi ngã một cú, đi một vòng quỷ môn quan đã nghĩ thông suốt rồi? Muốn sống tốt với nhị lang?
Tâm tư của hai mẹ con, Ngu Oánh cũng không có thời gian để đoán, sau khi lau sạch chân cho Phục Nguy, nàng xoa bóp để cơ bắp thả lỏng, thuận tiện nghiên cứu cách nắn xương.
Một lúc lâu sau, nàng không hề báo trước, nhân lúc y thả lỏng, bỗng nhiên dùng hết sức đẩy một cái, xương kêu "rắc" một tiếng, Phục Nguy đột nhiên nắm chặt chăn, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, khớp ngón tay trắng bệch, sắc mặt càng tái nhợt không còn chút máu, trán thậm chí còn rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.
Ngu Oánh nhìn y, hỏi:
"Có chịu được không?"
"Tiếp tục đi."
Giọng Phục Nguy vô cùng kìm nén.