"Không giấu gì tiểu nhị ca, lần trước ở chỗ Triệu đông gia ta cũng kiếm được bảy tám trăm văn tiền, một thành cũng là bảy tám mươi văn. Cho dù là tiểu thương, họ cũng có thể lấy vài chục cân dược liệu, tích tiểu thành đại. Chỉ cần hai dược thương chịu lấy hàng của ta là đã có con số đó rồi. Tiểu nhị ca chỉ cần đứng giữa chắp nối, lại kiếm thêm bảy tám mươi văn, chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao?"
Nghe Ngu nương tử nói kiếm được bảy tám trăm văn, tiểu nhị quả thực kinh ngạc, đó đã bằng gần nửa năm bổng lộc của hắn rồi.
"Tiểu nhị ca không tin ta nên mới nói vậy, ta biết chứ. Nhưng sau này dược liệu ta đều mang đến khách điếm, giao dịch ngay dưới mắt tiểu nhị ca, lẽ nào ta còn lừa gạt ngươi được sao?"
Những lời này khiến tiểu nhị có chút động lòng.
Ngu Oánh thấy vậy, bèn nói tiếp:
"Ta thấy tiểu nhị ca cũng chỉ độ mười bảy mười tám, nếu chưa cưới vợ thì tích cóp thêm chút tiền cũng có thể cưới được một nàng dâu xinh đẹp. Nếu đã có vợ rồi thì kiếm thêm chút tiền để cuộc sống sung túc hơn, chẳng phải tốt sao?"
"A Phúc, A Phúc, ngươi chạy đi đâu rồi, còn không mau ra tiếp khách!"

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play