Ngô Tư Kỳ vác theo mấy cái vali cồng kềnh đứng bên vệ đường, trông chẳng khác nào một kẻ lang thang không nhà để về.
Nhìn về phía thùng rác gần đó, cô lấy hết số đồ cũ kém chất lượng trong vali ra ném hết đi. Tiền mặt hơn 1,1 triệu tệ vừa lấy được, cô không tiếc gì nữa.
Người nhẹ nhõm, Ngô Tư Kỳ tiện đường tìm một khách sạn, rửa mặt chải đầu cho gọn gàng, thay chiếc áo lông vũ mùa đông. Nhìn vào số tiền gửi ngân hàng, cô tính toán sẽ quay về thủ đô, đem khoản vay mua nhà còn nợ trả sạch cho xong.
Còn chuyện có nên về lại Đông Bắc hay không thì tạm thời chưa nghĩ tới, bởi thực lực của cô vẫn còn chưa đủ mạnh.
Ban đầu cô tưởng sẽ có 10 triệu tệ, như vậy có thể mua được biệt thự xa xôi một chút. Nhưng kết quả thì vẫn chỉ đủ để giữ căn hộ nhỏ, trả hết nợ vay thì cũng chẳng còn dư là bao.
“Ngũ Phong, cứ chờ đó! Một ngày nào đó, ta nhất định sẽ lấy được túi trữ vật và toàn bộ bảo vật của ngươi. Khi ấy ta sẽ ‘mua’ lại với giá 50%, coi như cho ngươi một chút thể diện.” – Ngô Tư Kỳ nghiến răng thầm nghĩ.
Thực ra chuyến đi tìm bảo vật lần này, cô đã thu hoạch được rất nhiều. Nếu không phải ở phút cuối Ngũ Phong giở trò bỉ ổi với mình, tâm trạng của cô có lẽ đã vui vẻ hơn.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play