Ngô Tư Kỳ ở trong căn thạch thất loay hoay cả ngày, thử đủ cách mà vẫn không thể leo lên. Cái Phi Hổ Trảo cao cấp mà tên đầu trọc để lại cũng chẳng ăn thua, vì vách đá này cứng khủng khiếp, hoàn toàn không bám được.
Cô đành men theo vách đá mà bò về phía trước. Lúc đầu chỉ leo được hai, ba mét là trượt xuống. Sau này phát hiện bỏ giày tất, để chân trần thì bám chắc hơn một chút, nhưng cố lắm cũng chỉ bò được bảy tám mét rồi lại rơi.
Cô thở dài một tiếng. Rõ ràng là sức mình quá yếu, leo không nổi. Nếu không phải vì không sợ té gãy xương, chắc cô còn chẳng có can đảm mà thử.
Leo lên leo xuống nhiều lần, tay chân cô bị trầy xước khắp nơi. Chịu đau, cô đành lấy mấy hạt lúa mì gieo trước đó trong nông trường ra thu hoạch. Cũng may ngã lên ngã xuống cả nửa ngày, số lúa gieo mới đó giờ đã chín.
Lúc này trong thạch thất bốc lên một mùi hôi thối kinh khủng.
Ngô Tư Kỳ sững sờ – thì ra xác chết cũng có thể… bài tiết.
Cố chịu ghê tởm, cô nhét cái xác vào túi ngủ của tên đầu trọc, sau đó chuyển vào nông trường. Rồi lấy nước nông trường rửa sạch sàn. May mà chỗ này có khe đá để nước và dơ bẩn chảy ra ngoài, rửa thêm lần nữa thì mới hết mùi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play