Thấy chỉ số của thằng đầu trọc toàn bộ tụt về 0, Ngô Tư Kỳ vẫn không buông cánh tay phải, tiếp tục ghì chặt vào hai bên khí quản và động mạch cổ hắn, đồng thời quan sát xung quanh.
Đây là một căn thạch thất rộng chừng hơn mười mét vuông. Tứ phía đều là tường đá, trên tường gắn hai ngọn đèn dầu vẫn cháy leo lét, phía trên đầu là một thông đạo trơn bóng nhưng không thấy lối ra.
Ngọn lửa cháy yên, không hề lay động — chứng tỏ trong phòng không có gió lọt vào. Nhìn qua, nơi này tạm thời không có gì nguy hiểm.
Cúi xuống nhìn cái xác trong lòng ngực, đầu trọc trợn mắt, miệng há ra như muốn chửi rủa kẻ giết mình. Ngô Tư Kỳ không còn cảm nhận được nhịp đập nào từ hắn nữa — chắc đã chết ngạt rồi.
Đây là lần đầu tiên cô giết người. Cơ thể lạnh buốt, bàn tay phải run rẩy tự buông khỏi cổ kẻ đã chết, cả người vô thức lùi lại phía sau.
Trong đầu cô dấy lên nỗi sợ: Giết người thì phạm pháp rồi phải không? Liệu chuyện này có được tính là phòng vệ chính đáng? Nếu bị lôi ra tòa, đời mình coi như tiêu tan mất.
Nhìn cái xác ngay trước mặt, Ngô Tư Kỳ lẩm bẩm như trấn an chính mình:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT