Sau khi được nghỉ ngơi một chút, Ngô Tư Kỳ mới dần dần điều hòa lại hơi thở. Lúc này, cô mới có sức quay đầu nhìn xuống dưới. Tầm cao khoảng mười mấy mét, cũng tương đương tầng 4 của một tòa nhà trong thành phố.
Cô nghĩ bụng, phía dưới đâu phải là xi măng, mà toàn lá cây với bùn đất thôi, có nhảy xuống cũng chẳng đến nỗi bị thương nặng.
Những con thỏ trắng khổng lồ đã biến mất, chỉ còn lại trên mặt đất một con thỏ chết, cùng nồi nước vẫn còn chưa sôi trào.
Con thỏ đó không biết ai giết, nhưng người ra tay quả thật rất lợi hại.
Không thấy xác người, chứng tỏ không ai bỏ mạng. À đúng rồi! Kỳ Tỷ và nhóm chị em chắc chắn không sao, như vậy thì mọi người khác cũng ổn cả rồi.
Đúng lúc ấy, Ngô Tư Kỳ trông thấy đội trưởng Lương Kỳ Vĩ. Nhờ có Phi Hổ Trảo hỗ trợ, anh ta đạp vài bước lên thân cây rồi từ độ cao hơn hai mươi mét lao xuống, nhặt xác con thỏ lên. Động tác ấy thật sự quá ngầu, chẳng khác nào khinh công trong phim võ thuật.
Ngô Tư Kỳ nghĩ thầm: Nếu mình cũng làm được như vậy, nhảy từ tầng 8 một tòa nhà ở thành phố xuống, chắc chắn sẽ oách cực kỳ. Người khác nhìn vào nhất định sẽ thấy mình thật uy vũ!
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT