Lúc này, tuy đã là người trưởng thành, Ngô Tư Kỳ vẫn cố gắng hết sức kiềm chế cơn xúc động muốn òa khóc. Cô chỉ có thể than thở trong lòng: “Huấn luyện viên ơi, nóng vội quá thì không được đâu, thật sự không ổn đâu… gân cốt của tôi như sắp đứt hết rồi.”
Một động tác vốn rất khó làm, mà phải giữ lâu thì quả thực vô cùng đau đớn, cực kỳ khó chịu… Không trách được, nhiều đứa nhỏ học múa hay tập xiếc đều gào khóc ầm ĩ, cô cũng muốn khóc ngao ngao theo.
Huấn luyện viên họ Hoàng vốn nghĩ Ngô Tư Kỳ chỉ học võ cho vui, nên khi thấy nền tảng của cô chưa vững, hắn chỉ định dạy mỗi ngày một hai chiêu cơ bản.
“Hôm nay, dạy cô chiêu thẳng quyền bằng tay trước.”
Sau khi kết thúc màn ép dẻo khiến cô suýt khóc, Ngô Tư Kỳ lập tức như chim sổ lồng, lon ton chạy lại, tươi cười nịnh nọt:
“Rõ! Thưa huấn luyện viên!”
“Đây là động tác đơn giản nhất, nhưng cũng thực dụng nhất. Tay trước đấm thẳng có thể dùng để nghi binh, che chắn, khống chế khoảng cách… Còn hiệu quả đến đâu thì còn tùy trình độ người dùng.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play