Dạo trước khi chưa có nước suối trong nông trường, Ngô Tư Kỳ phải đi buôn sỉ trái cây, vừa tốn sức vừa mất thời gian, chỉ đủ sống tạm. Từ khi có nước suối nông trường, cô lại càng dễ kiếm tiền hơn.
Lúc này, cô mới nhớ đến Tiền Tố Y – người bạn đã mấy tháng không liên lạc. Cô lấy số điện thoại của Tố Y ra khỏi danh sách chặn.
Trời còn quá sớm, Ngô Tư Kỳ chẳng buồn ngủ nữa. Cô tìm chìa khóa mà Triệu Nhất Mai đã đưa, dọn dẹp rồi trả lại phòng trọ, sau đó đến chỗ ở của Nhất Mai.
Căn hộ Nhất Mai thuê cô vốn rất quen thuộc. Nhưng lần này vừa bước vào, Ngô Tư Kỳ hơi sững người. Không còn khách thuê nào khác, cũng chẳng thấy đồ dùng cá nhân, tất cả bàn ghế giường tủ đều là đồ mới tinh. Ngay cả bếp và nhà vệ sinh cũng sạch bóng.
Trên bàn trà trong phòng khách, cô thấy một tờ giấy Nhất Mai để lại:
“Tư Kỳ, tôi giàu rồi. Nhà tôi cực kỳ có tiền. Ban đầu định ở một mình nên thuê luôn cả căn hộ này. Nhưng giờ nhà có gia tài bạc triệu, tôi phải về kế thừa sự nghiệp gia đình, không thể ở lại nữa. Cậu có thể tự ở hoặc cho thuê lại, hợp đồng trong ngăn kéo bàn, hết hạn vào tháng 9 năm sau.”
Ngô Tư Kỳ: Thật trâu bò, đúng là biết khoe khoang…
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT