Ngô Tư Kỳ tính toán lại số tiền trong tay, cộng dồn tất cả chỉ còn 1.500 tệ.
Với số tiền ít ỏi đó, cô không dám lái xe lên Phượng Hoàng Lĩnh nữa. Không phải vì tiếc tiền xăng, mà do tay lái của cô còn quá non. Nhỡ chẳng may xảy ra chuyện, thì không đủ tiền bồi thường, xe hỏng cũng không có khả năng sửa. Chưa kể còn mất thời gian xử lý rắc rối, lỡ dở việc bán anh đào, hàng bị tồn đọng, dòng tiền sẽ bị kẹt ngay.
Về gần tới nhà, cô tiện tay tìm một góc rồi thu xe vào nông trường.
Tiền đã chẳng còn dư, khoản vay hai vạn mà Triệu Nhất Mai cho mượn cũng tiêu hết, tháng sau đến kỳ trả góp nhà, e rằng chẳng xoay sở nổi.
Cô vốn muốn sống khiêm nhường, không định dựa vào “nước nông trường”, nhưng hầu bao không cho phép!
Ngô Tư Kỳ biết “nước suối nông trường” có lợi cho cơ thể, nhưng lại rất ngại dùng. Vì bản thân không đủ năng lực bảo vệ bí mật ấy, nên càng lo sợ.
Tham thì dễ chết, nhát thì lại đói. Thành thật kiếm tiền thì quá khó. Nếu không dùng “nước suối nông trường”, có khi số anh đào này bán mấy ngày cũng chưa xong.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play